Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 342
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 342Trong nháy mắt, mấy ngày liên tục trôi qua.Hôm nay là tết trung thu.Đây là ngày đoàn viên hàng năm, nhà họ Đường cũng chuẩn bị tổ chức đại tiệc. Hôm nay là tết trung thu, cũng là ngày giỗ của nhà họ Giang.Thời hạn cuối cùng của Giang Thần dành cho tên đầu sỏ năm xưa là ngày hôm nay.Anh yêu cầu tên đầu sỏ quỳ gối mười ngày, rồi tự sát vào ngày Tết Trung thu để tạ tội. Nhưng không có ai đến đó, sau đó anh tuyên bố để cho tên đầu sỏ tập trung ở nghĩa trang nhà họ Giang, chấm dứt ân oán mười năm nay.Buổi sáng.Giang Thần thức dậy, Đường Sở Sở sửa sang cà vạt cho anh và nhắc nhở: “Hôm nay là Tết Trung thu, là ngày đoàn viên quan trọng. Trong bữa tiệc gia đình, anh không được nói lung tung, nếu chọc giận ông nội, em cũng không thể giúp gì được cho anh.”“Vợ à, mặc bộ đồ vest này anh cảm thấy không được thoải mái.”Mặc vào bộ đồ vest, Giang Thần cảm thấy không thoải mái.“Hay là, anh không đến nhà họ Đường, sẽ không làm em mất mặt, anh ở nhà ăn mì là được rồi.”Sắc mặt Đường Sở Sở trầm xuống: “Anh nói bừa cái gì đó, anh là chồng của em, hôm nay là ngày đoàn viên, anh cũng là người của nhà họ Đường, làm sao có thể không đi được.”Lúc này, cửa phòng bị mở ra.Hà Diễm Mai bước vào, bà ta vừa nghe những lời này, đột nhiên nói: “Thằng nhóc như cậu cũng biết điều đó, biết đi cùng sẽ khiến Sở Sở mất mặt.”“Mẹ, vậy con không đi nữa. Sở Sở vất vả lắm mới trở thành chủ tịch. Nếu con đi, chọc tức ông nội và người nhà họ Đường, bọn họ sẽ lại chống lại Sở Sở. Con sẽ đợi đến khi Sở Sở được ngồi vững ở vị trí chủ tịch rồi mới đến nhà họ Đường.”“Có gì mà xấu hổ. Ông nội không thích người khác đến muộn.” Đường Lỗi bước vào nói: “Nếu Giang Thần không đi, vậy đừng để cậu ta đi.”Nói xong, anh ta móc ra một ít tiền đưa cho Giang Thần: “Hôm nay là Tết Trung thu, nếu cậu không đến nhà họ Đường thì tự mình ra ngoài ăn một bữa thật ngon đi.”“Cám ơn.” Giang Thần nhận lấy tiền, vẻ mặt đầy cảm kích.Đường Sở Sở nhíu mày: “Thật sự không đi sao?”“Sở Sở, nếu anh đi, anh sẽ làm em mất mặt. Hiện giờ em đã là chủ tịch rồi, anh muốn em ngẩng cao đầu trước mặt gia đình em.”Đường Sở Sở suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, buổi tối em sẽ về sớm, chúng ta ra ngoài ăn xem như bồi thường cho anh.”“Cảm ơn vợ.” Giang Thần cười mở miệng nói.Đường Sở Sở cũng bất lực thở dài một tiếng.Cô đã sắp xếp công việc cho Giang Thần, nhưng Giang Thần đến công ty một ngày đã xúc phạm rất nhiều người, những người này lập tức chạy đến tìm cô để khiếu nại.Cô đành phải để Giang Thần về nhà.Khi người nhà họ Đường đi ra ngoài, nụ cười trên mặt Giang Thần dần dần đông lại, thay vào đó là vẻ mặt u ám, có một chút sát khí trên khuôn mặt trầm thấp của anh.Anh lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc, tình huống bây giờ thế nào?”“Đại ca, cuối cùng anh cũng gọi tới. Tôi vẫn luôn quan sát nghĩa trang. Hôm nay cũng là ngày chôn cất tộc trưởng của một số gia tộc lớn. Ngôi mộ được chọn ở gần nghĩa trang nhà họ Giang. Bây giờ thành viên cốt cán của bốn gia tộc lớn đều tụ tập ở ngoại thành, ngoài ra còn có Đoạn Vương Gia, Cửu Chỉ Thiên, cùng với người ở Giang Trung, trước sau tổng cộng khoảng một vạn người.”Tiểu Hắc nhanh chóng báo cáo tình hình.
Chương 342
Trong nháy mắt, mấy ngày liên tục trôi qua.
Hôm nay là tết trung thu.
Đây là ngày đoàn viên hàng năm, nhà họ Đường cũng chuẩn bị tổ chức đại tiệc. Hôm nay là tết trung thu, cũng là ngày giỗ của nhà họ Giang.
Thời hạn cuối cùng của Giang Thần dành cho tên đầu sỏ năm xưa là ngày hôm nay.
Anh yêu cầu tên đầu sỏ quỳ gối mười ngày, rồi tự sát vào ngày Tết Trung thu để tạ tội. Nhưng không có ai đến đó, sau đó anh tuyên bố để cho tên đầu sỏ tập trung ở nghĩa trang nhà họ Giang, chấm dứt ân oán mười năm nay.
Buổi sáng.
Giang Thần thức dậy, Đường Sở Sở sửa sang cà vạt cho anh và nhắc nhở: “Hôm nay là Tết Trung thu, là ngày đoàn viên quan trọng. Trong bữa tiệc gia đình, anh không được nói lung tung, nếu chọc giận ông nội, em cũng không thể giúp gì được cho anh.”
“Vợ à, mặc bộ đồ vest này anh cảm thấy không được thoải mái.”
Mặc vào bộ đồ vest, Giang Thần cảm thấy không thoải mái.
“Hay là, anh không đến nhà họ Đường, sẽ không làm em mất mặt, anh ở nhà ăn mì là được rồi.”
Sắc mặt Đường Sở Sở trầm xuống: “Anh nói bừa cái gì đó, anh là chồng của em, hôm nay là ngày đoàn viên, anh cũng là người của nhà họ Đường, làm sao có thể không đi được.”
Lúc này, cửa phòng bị mở ra.
Hà Diễm Mai bước vào, bà ta vừa nghe những lời này, đột nhiên nói: “Thằng nhóc như cậu cũng biết điều đó, biết đi cùng sẽ khiến Sở Sở mất mặt.”
“Mẹ, vậy con không đi nữa. Sở Sở vất vả lắm mới trở thành chủ tịch. Nếu con đi, chọc tức ông nội và người nhà họ Đường, bọn họ sẽ lại chống lại Sở Sở. Con sẽ đợi đến khi Sở Sở được ngồi vững ở vị trí chủ tịch rồi mới đến nhà họ Đường.”
“Có gì mà xấu hổ. Ông nội không thích người khác đến muộn.” Đường Lỗi bước vào nói: “Nếu Giang Thần không đi, vậy đừng để cậu ta đi.”
Nói xong, anh ta móc ra một ít tiền đưa cho Giang Thần: “Hôm nay là Tết Trung thu, nếu cậu không đến nhà họ Đường thì tự mình ra ngoài ăn một bữa thật ngon đi.”
“Cám ơn.” Giang Thần nhận lấy tiền, vẻ mặt đầy cảm kích.
Đường Sở Sở nhíu mày: “Thật sự không đi sao?”
“Sở Sở, nếu anh đi, anh sẽ làm em mất mặt. Hiện giờ em đã là chủ tịch rồi, anh muốn em ngẩng cao đầu trước mặt gia đình em.”
Đường Sở Sở suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, buổi tối em sẽ về sớm, chúng ta ra ngoài ăn xem như bồi thường cho anh.”
“Cảm ơn vợ.” Giang Thần cười mở miệng nói.
Đường Sở Sở cũng bất lực thở dài một tiếng.
Cô đã sắp xếp công việc cho Giang Thần, nhưng Giang Thần đến công ty một ngày đã xúc phạm rất nhiều người, những người này lập tức chạy đến tìm cô để khiếu nại.
Cô đành phải để Giang Thần về nhà.
Khi người nhà họ Đường đi ra ngoài, nụ cười trên mặt Giang Thần dần dần đông lại, thay vào đó là vẻ mặt u ám, có một chút sát khí trên khuôn mặt trầm thấp của anh.
Anh lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc, tình huống bây giờ thế nào?”
“Đại ca, cuối cùng anh cũng gọi tới. Tôi vẫn luôn quan sát nghĩa trang. Hôm nay cũng là ngày chôn cất tộc trưởng của một số gia tộc lớn. Ngôi mộ được chọn ở gần nghĩa trang nhà họ Giang. Bây giờ thành viên cốt cán của bốn gia tộc lớn đều tụ tập ở ngoại thành, ngoài ra còn có Đoạn Vương Gia, Cửu Chỉ Thiên, cùng với người ở Giang Trung, trước sau tổng cộng khoảng một vạn người.”
Tiểu Hắc nhanh chóng báo cáo tình hình.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 342Trong nháy mắt, mấy ngày liên tục trôi qua.Hôm nay là tết trung thu.Đây là ngày đoàn viên hàng năm, nhà họ Đường cũng chuẩn bị tổ chức đại tiệc. Hôm nay là tết trung thu, cũng là ngày giỗ của nhà họ Giang.Thời hạn cuối cùng của Giang Thần dành cho tên đầu sỏ năm xưa là ngày hôm nay.Anh yêu cầu tên đầu sỏ quỳ gối mười ngày, rồi tự sát vào ngày Tết Trung thu để tạ tội. Nhưng không có ai đến đó, sau đó anh tuyên bố để cho tên đầu sỏ tập trung ở nghĩa trang nhà họ Giang, chấm dứt ân oán mười năm nay.Buổi sáng.Giang Thần thức dậy, Đường Sở Sở sửa sang cà vạt cho anh và nhắc nhở: “Hôm nay là Tết Trung thu, là ngày đoàn viên quan trọng. Trong bữa tiệc gia đình, anh không được nói lung tung, nếu chọc giận ông nội, em cũng không thể giúp gì được cho anh.”“Vợ à, mặc bộ đồ vest này anh cảm thấy không được thoải mái.”Mặc vào bộ đồ vest, Giang Thần cảm thấy không thoải mái.“Hay là, anh không đến nhà họ Đường, sẽ không làm em mất mặt, anh ở nhà ăn mì là được rồi.”Sắc mặt Đường Sở Sở trầm xuống: “Anh nói bừa cái gì đó, anh là chồng của em, hôm nay là ngày đoàn viên, anh cũng là người của nhà họ Đường, làm sao có thể không đi được.”Lúc này, cửa phòng bị mở ra.Hà Diễm Mai bước vào, bà ta vừa nghe những lời này, đột nhiên nói: “Thằng nhóc như cậu cũng biết điều đó, biết đi cùng sẽ khiến Sở Sở mất mặt.”“Mẹ, vậy con không đi nữa. Sở Sở vất vả lắm mới trở thành chủ tịch. Nếu con đi, chọc tức ông nội và người nhà họ Đường, bọn họ sẽ lại chống lại Sở Sở. Con sẽ đợi đến khi Sở Sở được ngồi vững ở vị trí chủ tịch rồi mới đến nhà họ Đường.”“Có gì mà xấu hổ. Ông nội không thích người khác đến muộn.” Đường Lỗi bước vào nói: “Nếu Giang Thần không đi, vậy đừng để cậu ta đi.”Nói xong, anh ta móc ra một ít tiền đưa cho Giang Thần: “Hôm nay là Tết Trung thu, nếu cậu không đến nhà họ Đường thì tự mình ra ngoài ăn một bữa thật ngon đi.”“Cám ơn.” Giang Thần nhận lấy tiền, vẻ mặt đầy cảm kích.Đường Sở Sở nhíu mày: “Thật sự không đi sao?”“Sở Sở, nếu anh đi, anh sẽ làm em mất mặt. Hiện giờ em đã là chủ tịch rồi, anh muốn em ngẩng cao đầu trước mặt gia đình em.”Đường Sở Sở suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, buổi tối em sẽ về sớm, chúng ta ra ngoài ăn xem như bồi thường cho anh.”“Cảm ơn vợ.” Giang Thần cười mở miệng nói.Đường Sở Sở cũng bất lực thở dài một tiếng.Cô đã sắp xếp công việc cho Giang Thần, nhưng Giang Thần đến công ty một ngày đã xúc phạm rất nhiều người, những người này lập tức chạy đến tìm cô để khiếu nại.Cô đành phải để Giang Thần về nhà.Khi người nhà họ Đường đi ra ngoài, nụ cười trên mặt Giang Thần dần dần đông lại, thay vào đó là vẻ mặt u ám, có một chút sát khí trên khuôn mặt trầm thấp của anh.Anh lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc, tình huống bây giờ thế nào?”“Đại ca, cuối cùng anh cũng gọi tới. Tôi vẫn luôn quan sát nghĩa trang. Hôm nay cũng là ngày chôn cất tộc trưởng của một số gia tộc lớn. Ngôi mộ được chọn ở gần nghĩa trang nhà họ Giang. Bây giờ thành viên cốt cán của bốn gia tộc lớn đều tụ tập ở ngoại thành, ngoài ra còn có Đoạn Vương Gia, Cửu Chỉ Thiên, cùng với người ở Giang Trung, trước sau tổng cộng khoảng một vạn người.”Tiểu Hắc nhanh chóng báo cáo tình hình.