Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 360
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 360Những người này rất hung dữ, nếu không phải có bảo vệ cản lại, bọn họ đã xông vào trong rồi.Giang Thần đến trước cửa bệnh viện.Một bảo vệ cầm côn điện đi đến, hung dữ chỉ vào Giang Thần, hét: “Cút.”Giang Thần vội nói: “Tôi là Giang Thần, con rể ở rể của nhà họ Đường, vợ tôi là Đường Sở Sở, Chủ tịch của Vĩnh Nhạc.”“Là anh à, vào đi.”Lúc này bảo vệ mới cho qua.Giang Thần đẩy cửa đi vào trong.Trong đại sảnh của bệnh viện tập trung không ít người nhà họ Đường.Người của nhà họ Đường đều đi qua đi lại với vẻ mặt sốt ruột.Giang Thần đi qua, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Đường Sở Sở mau chóng bước qua, giọng nghẹn ngào, nói: “Tụi em cũng không biết, hôm nay đột nhiên có một đám người đến gây chuyện, nói là tụi em chữa chết người, bắt tụi em bồi thường, bây giờ chuyện đã rất lớn, phóng viên cũng đã ra mặt rồi, tụi em không thể không tạm thời đóng cửa bệnh viện.”Đường Thiên Long đang gọi điện thoại.Ông ta đang gọi cho vài nhân vật có tiếng, muốn hoà giải chuyện này.“Cả người đầy mùi rượu, cậu đến đây làm gì, còn chê nơi này chưa đủ loạn hay sao?”Hả Diễm Mai ngửi thấy mùi rượu trên người Giang Thần, bất giác nhíu mày mắng.“Bố, ông nội, không hay rồi, bên ngoài lại có rất nhiều người đến, nói là bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta bốc thuốc có vấn đề.” Đường Lỗi hoảng loạn chạy vào, anh ta không đứng vững, cả người ngã xuống đất.Nghe thấy tin này, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.“Có chuyện gì?” Đường Hải nghi hoặc, nói: “Bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta thành lập mười mấy năm, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện này là thế nào? Ông Trần, bệnh viện là do ông phụ trách, xảy ra chuyện ngoài ý muốn đã không hợp lý rồi, sao lại có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy?”Đường Hải nhìn về phía một ông lão.Ông lão khoảng sáu mươi mấy tuổi, trên người mặc trang phục thời nhà Đường, để tóc dài.Ông ta tên Trần Chấn, là ông trung y già, thành viên của hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc, là bác sĩ trung y mà Đường Thị Vĩnh Nhạc dùng số tiền lớn để mời về, giữ vững bệnh viện Vĩnh Nhạc.“Chuyện này, lão già tôi cũng không biết. “Trần Chấn cũng nghi ngờ.Ông ta đã trông chừng bệnh viện nhiều năm rồi, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Hơn nữa bác sĩ của bệnh viện đều được chọn lựa một cách nghiêm ngặt, đơn thuốc pha chế sẽ không có vấn đề gì, sao có thể chết người được chứ.Đường Sở Sở kéo tay Giang Thần: “Bây giờ phải làm sao đây?”Giang Thần hơi bất lực, an ủi nói: “Không cần gấp, bây giờ đóng cửa không thể giải quyết vấn đề, còn thể hiện rằng chúng ta đang chột dạ, cứ mở cửa ra trước, có vấn đề gì thì trực tiếp trao đổi với nhau.”“Trao đổi, trao đổi thế nào?” Đường Lỗi mắng: “Giang Thần, cậu chê chuyện chưa đủ lớn phải không, là do cậu chưa nhìn thấy người ở bên ngoài hung dữ thế nào thôi, nếu mở cửa ra, bọn họ xông vào, còn không đánh chết chúng ta.”“Đúng vậy đấy.”“Tuyệt đối không thể mở cửa.”
Chương 360
Những người này rất hung dữ, nếu không phải có bảo vệ cản lại, bọn họ đã xông vào trong rồi.
Giang Thần đến trước cửa bệnh viện.
Một bảo vệ cầm côn điện đi đến, hung dữ chỉ vào Giang Thần, hét: “Cút.”
Giang Thần vội nói: “Tôi là Giang Thần, con rể ở rể của nhà họ Đường, vợ tôi là Đường Sở Sở, Chủ tịch của Vĩnh Nhạc.”
“Là anh à, vào đi.”
Lúc này bảo vệ mới cho qua.
Giang Thần đẩy cửa đi vào trong.
Trong đại sảnh của bệnh viện tập trung không ít người nhà họ Đường.
Người của nhà họ Đường đều đi qua đi lại với vẻ mặt sốt ruột.
Giang Thần đi qua, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Đường Sở Sở mau chóng bước qua, giọng nghẹn ngào, nói: “Tụi em cũng không biết, hôm nay đột nhiên có một đám người đến gây chuyện, nói là tụi em chữa chết người, bắt tụi em bồi thường, bây giờ chuyện đã rất lớn, phóng viên cũng đã ra mặt rồi, tụi em không thể không tạm thời đóng cửa bệnh viện.”
Đường Thiên Long đang gọi điện thoại.
Ông ta đang gọi cho vài nhân vật có tiếng, muốn hoà giải chuyện này.
“Cả người đầy mùi rượu, cậu đến đây làm gì, còn chê nơi này chưa đủ loạn hay sao?”
Hả Diễm Mai ngửi thấy mùi rượu trên người Giang Thần, bất giác nhíu mày mắng.
“Bố, ông nội, không hay rồi, bên ngoài lại có rất nhiều người đến, nói là bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta bốc thuốc có vấn đề.” Đường Lỗi hoảng loạn chạy vào, anh ta không đứng vững, cả người ngã xuống đất.
Nghe thấy tin này, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.
“Có chuyện gì?” Đường Hải nghi hoặc, nói: “Bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta thành lập mười mấy năm, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện này là thế nào? Ông Trần, bệnh viện là do ông phụ trách, xảy ra chuyện ngoài ý muốn đã không hợp lý rồi, sao lại có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy?”
Đường Hải nhìn về phía một ông lão.
Ông lão khoảng sáu mươi mấy tuổi, trên người mặc trang phục thời nhà Đường, để tóc dài.
Ông ta tên Trần Chấn, là ông trung y già, thành viên của hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc, là bác sĩ trung y mà Đường Thị Vĩnh Nhạc dùng số tiền lớn để mời về, giữ vững bệnh viện Vĩnh Nhạc.
“Chuyện này, lão già tôi cũng không biết. “Trần Chấn cũng nghi ngờ.
Ông ta đã trông chừng bệnh viện nhiều năm rồi, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Hơn nữa bác sĩ của bệnh viện đều được chọn lựa một cách nghiêm ngặt, đơn thuốc pha chế sẽ không có vấn đề gì, sao có thể chết người được chứ.
Đường Sở Sở kéo tay Giang Thần: “Bây giờ phải làm sao đây?”
Giang Thần hơi bất lực, an ủi nói: “Không cần gấp, bây giờ đóng cửa không thể giải quyết vấn đề, còn thể hiện rằng chúng ta đang chột dạ, cứ mở cửa ra trước, có vấn đề gì thì trực tiếp trao đổi với nhau.”
“Trao đổi, trao đổi thế nào?” Đường Lỗi mắng: “Giang Thần, cậu chê chuyện chưa đủ lớn phải không, là do cậu chưa nhìn thấy người ở bên ngoài hung dữ thế nào thôi, nếu mở cửa ra, bọn họ xông vào, còn không đánh chết chúng ta.”
“Đúng vậy đấy.”
“Tuyệt đối không thể mở cửa.”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 360Những người này rất hung dữ, nếu không phải có bảo vệ cản lại, bọn họ đã xông vào trong rồi.Giang Thần đến trước cửa bệnh viện.Một bảo vệ cầm côn điện đi đến, hung dữ chỉ vào Giang Thần, hét: “Cút.”Giang Thần vội nói: “Tôi là Giang Thần, con rể ở rể của nhà họ Đường, vợ tôi là Đường Sở Sở, Chủ tịch của Vĩnh Nhạc.”“Là anh à, vào đi.”Lúc này bảo vệ mới cho qua.Giang Thần đẩy cửa đi vào trong.Trong đại sảnh của bệnh viện tập trung không ít người nhà họ Đường.Người của nhà họ Đường đều đi qua đi lại với vẻ mặt sốt ruột.Giang Thần đi qua, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Đường Sở Sở mau chóng bước qua, giọng nghẹn ngào, nói: “Tụi em cũng không biết, hôm nay đột nhiên có một đám người đến gây chuyện, nói là tụi em chữa chết người, bắt tụi em bồi thường, bây giờ chuyện đã rất lớn, phóng viên cũng đã ra mặt rồi, tụi em không thể không tạm thời đóng cửa bệnh viện.”Đường Thiên Long đang gọi điện thoại.Ông ta đang gọi cho vài nhân vật có tiếng, muốn hoà giải chuyện này.“Cả người đầy mùi rượu, cậu đến đây làm gì, còn chê nơi này chưa đủ loạn hay sao?”Hả Diễm Mai ngửi thấy mùi rượu trên người Giang Thần, bất giác nhíu mày mắng.“Bố, ông nội, không hay rồi, bên ngoài lại có rất nhiều người đến, nói là bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta bốc thuốc có vấn đề.” Đường Lỗi hoảng loạn chạy vào, anh ta không đứng vững, cả người ngã xuống đất.Nghe thấy tin này, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.“Có chuyện gì?” Đường Hải nghi hoặc, nói: “Bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường chúng ta thành lập mười mấy năm, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chuyện này là thế nào? Ông Trần, bệnh viện là do ông phụ trách, xảy ra chuyện ngoài ý muốn đã không hợp lý rồi, sao lại có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy?”Đường Hải nhìn về phía một ông lão.Ông lão khoảng sáu mươi mấy tuổi, trên người mặc trang phục thời nhà Đường, để tóc dài.Ông ta tên Trần Chấn, là ông trung y già, thành viên của hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc, là bác sĩ trung y mà Đường Thị Vĩnh Nhạc dùng số tiền lớn để mời về, giữ vững bệnh viện Vĩnh Nhạc.“Chuyện này, lão già tôi cũng không biết. “Trần Chấn cũng nghi ngờ.Ông ta đã trông chừng bệnh viện nhiều năm rồi, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Hơn nữa bác sĩ của bệnh viện đều được chọn lựa một cách nghiêm ngặt, đơn thuốc pha chế sẽ không có vấn đề gì, sao có thể chết người được chứ.Đường Sở Sở kéo tay Giang Thần: “Bây giờ phải làm sao đây?”Giang Thần hơi bất lực, an ủi nói: “Không cần gấp, bây giờ đóng cửa không thể giải quyết vấn đề, còn thể hiện rằng chúng ta đang chột dạ, cứ mở cửa ra trước, có vấn đề gì thì trực tiếp trao đổi với nhau.”“Trao đổi, trao đổi thế nào?” Đường Lỗi mắng: “Giang Thần, cậu chê chuyện chưa đủ lớn phải không, là do cậu chưa nhìn thấy người ở bên ngoài hung dữ thế nào thôi, nếu mở cửa ra, bọn họ xông vào, còn không đánh chết chúng ta.”“Đúng vậy đấy.”“Tuyệt đối không thể mở cửa.”