Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 365
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 365“Được, chúng tôi đồng ý, mười triệu, nhất định phải lập tức đưa tiền.”Giang Thần nhìn Đường Sở Sở một cái, nói: “Em đi sắp xếp đi.”“Vậy tôi thì sao, tôi uống thuốc của nhà các người, tóc cũng sắp rụng hết rồi.”“Anh nhìn tôi này, mặt cũng sưng rồi.”“Tôi uống thuốc xong bị tiêu chảy mấy ngày, dẫn đến chứng mất nước rồi.”“Tôi không cần nhiều như vậy, đền tôi ba trăm hay năm trăm ngàn là được rồi.”Không ít người đều nhao nhao lên, muốn bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường đền tiền.Đường Sở Sở dẫn người đi chuyển khoản rồi, Giang Thần nhìn người nhà họ Đường ở bên trong bệnh viện Vĩnh Nhạc một cái, dặn dò: “Dọn cho tôi một cái bàn ra đây.”Rất nhanh, Đường Tùng và Ngô Mẫn khiêng một cái bàn ra, và cả một cái ghế.Giang Thần ngồi xuống ghế, nhìn đám người đang hung hãn trước bệnh viện, trách móc: “Ồn cái gì mà ồn, có vấn đề gì thì để tôi xem rồi nói, xếp hàng vào, từng người một đến đây, nếu là do Vĩnh Nhạc nhà họ Đường sơ sót, chúng tôi nhất định sẽ không ăn quỵt, nếu như cố tình đến gây chuyện, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.”Giọng nói của Giang Thần càng lúc càng lớn.Tiếng hét này khiến cho đám đông đang đứng ngồi không yên ở lối vào của bệnh viện Vĩnh Nhạc bị sốc.Những người đang tranh cãi lập tức ngậm miệng lại.Giang Thần chỉ vào người đàn ông cả khuôn mặt bị sưng đỏ: “Anh, lại đây ngồi xuống, tôi bắt mạch cho anh”Người đàn ông đó đột nhiên đi tới, ngồi xuống trước mặt Giang Thần rồi chửi bới dữ dội: “Hôm nay dù thế nào anh cũng phải bồi thường. Anh có biết tôi làm gì không? Tôi là quản lý của một công ty lớn, tiền lương một tháng năm vạn. Anh khiến tôi chậm trễ công việc, hại tôi bị đuổi việc mất mấy trăm vạn, việc này còn chưa xong đâu.”Giang Thần liếc nhìn anh ta một cái.Ánh mắt anh ta trở nên kinh hãi, sự tự tin của người đàn ông đột nhiên biến mất. Nhưng anh ta vẫn nhỏ giọng nói: “Này, đền cho tôi mấy vạn cũng được.”“Đưa tay ra.”Người đàn ông đưa tay ra.Giang Thần đặt ngón tay lên bắt mạch.“Tôi bị dị ứng da, tôi đến bệnh viện Vĩnh Nhạc để lấy thuốc đông y, Vĩnh Nhạc hại tôi ra nông nổi này.”Giang Thần vỗ bàn một cái, tức giận nói: “Anh ăn cái gì, trong lòng không rõ sao? Còn muốn đổ lỗi cho Vĩnh Nhạc à?”“Đúng vậy, tôi hơi dị ứng, nhưng sau khi uống thuốc của các người, tôi mới biến thành như thế này. Lúc đầu cũng không nghiêm trọng như vậy, anh xem đi, mặt tôi giống như bị ong độc đốt vậy.”“Tôi kê cho anh một toa thuốc, anh về sắc uống, nếu ngày mai vẫn còn sưng đỏ thì đến tái khám.”Giang Thần cầm giấy bút bên cạnh, viết vội một toa thuốc. Ném cho người đàn ông trước mặt, anh nói: “Nếu không tin Vĩnh Nhạc thì anh hãy cầm theo toa thuốc đi nơi khác bốc thuốc, người tiếp theo.”Người đàn ông kia nhìn toa thuốc, ngây người.Anh ta đến đây để đòi tiền bồi thường.Vậy mà bây giờ lại đưa cho anh ta một toa thuốc?Giang Thần trách mắng: “Anh còn thất thần ra đó làm gì, còn không mau đi ra khỏi đây, anh đang làm tôi chậm trễ khám cho những người khác đó!”
Chương 365
“Được, chúng tôi đồng ý, mười triệu, nhất định phải lập tức đưa tiền.”
Giang Thần nhìn Đường Sở Sở một cái, nói: “Em đi sắp xếp đi.”
“Vậy tôi thì sao, tôi uống thuốc của nhà các người, tóc cũng sắp rụng hết rồi.”
“Anh nhìn tôi này, mặt cũng sưng rồi.”
“Tôi uống thuốc xong bị tiêu chảy mấy ngày, dẫn đến chứng mất nước rồi.”
“Tôi không cần nhiều như vậy, đền tôi ba trăm hay năm trăm ngàn là được rồi.”
Không ít người đều nhao nhao lên, muốn bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường đền tiền.
Đường Sở Sở dẫn người đi chuyển khoản rồi, Giang Thần nhìn người nhà họ Đường ở bên trong bệnh viện Vĩnh Nhạc một cái, dặn dò: “Dọn cho tôi một cái bàn ra đây.”
Rất nhanh, Đường Tùng và Ngô Mẫn khiêng một cái bàn ra, và cả một cái ghế.
Giang Thần ngồi xuống ghế, nhìn đám người đang hung hãn trước bệnh viện, trách móc: “Ồn cái gì mà ồn, có vấn đề gì thì để tôi xem rồi nói, xếp hàng vào, từng người một đến đây, nếu là do Vĩnh Nhạc nhà họ Đường sơ sót, chúng tôi nhất định sẽ không ăn quỵt, nếu như cố tình đến gây chuyện, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Giọng nói của Giang Thần càng lúc càng lớn.
Tiếng hét này khiến cho đám đông đang đứng ngồi không yên ở lối vào của bệnh viện Vĩnh Nhạc bị sốc.
Những người đang tranh cãi lập tức ngậm miệng lại.
Giang Thần chỉ vào người đàn ông cả khuôn mặt bị sưng đỏ: “Anh, lại đây ngồi xuống, tôi bắt mạch cho anh”
Người đàn ông đó đột nhiên đi tới, ngồi xuống trước mặt Giang Thần rồi chửi bới dữ dội: “Hôm nay dù thế nào anh cũng phải bồi thường. Anh có biết tôi làm gì không? Tôi là quản lý của một công ty lớn, tiền lương một tháng năm vạn. Anh khiến tôi chậm trễ công việc, hại tôi bị đuổi việc mất mấy trăm vạn, việc này còn chưa xong đâu.”
Giang Thần liếc nhìn anh ta một cái.
Ánh mắt anh ta trở nên kinh hãi, sự tự tin của người đàn ông đột nhiên biến mất. Nhưng anh ta vẫn nhỏ giọng nói: “Này, đền cho tôi mấy vạn cũng được.”
“Đưa tay ra.”
Người đàn ông đưa tay ra.
Giang Thần đặt ngón tay lên bắt mạch.
“Tôi bị dị ứng da, tôi đến bệnh viện Vĩnh Nhạc để lấy thuốc đông y, Vĩnh Nhạc hại tôi ra nông nổi này.”
Giang Thần vỗ bàn một cái, tức giận nói: “Anh ăn cái gì, trong lòng không rõ sao? Còn muốn đổ lỗi cho Vĩnh Nhạc à?”
“Đúng vậy, tôi hơi dị ứng, nhưng sau khi uống thuốc của các người, tôi mới biến thành như thế này. Lúc đầu cũng không nghiêm trọng như vậy, anh xem đi, mặt tôi giống như bị ong độc đốt vậy.”
“Tôi kê cho anh một toa thuốc, anh về sắc uống, nếu ngày mai vẫn còn sưng đỏ thì đến tái khám.”
Giang Thần cầm giấy bút bên cạnh, viết vội một toa thuốc. Ném cho người đàn ông trước mặt, anh nói: “Nếu không tin Vĩnh Nhạc thì anh hãy cầm theo toa thuốc đi nơi khác bốc thuốc, người tiếp theo.”
Người đàn ông kia nhìn toa thuốc, ngây người.
Anh ta đến đây để đòi tiền bồi thường.
Vậy mà bây giờ lại đưa cho anh ta một toa thuốc?
Giang Thần trách mắng: “Anh còn thất thần ra đó làm gì, còn không mau đi ra khỏi đây, anh đang làm tôi chậm trễ khám cho những người khác đó!”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 365“Được, chúng tôi đồng ý, mười triệu, nhất định phải lập tức đưa tiền.”Giang Thần nhìn Đường Sở Sở một cái, nói: “Em đi sắp xếp đi.”“Vậy tôi thì sao, tôi uống thuốc của nhà các người, tóc cũng sắp rụng hết rồi.”“Anh nhìn tôi này, mặt cũng sưng rồi.”“Tôi uống thuốc xong bị tiêu chảy mấy ngày, dẫn đến chứng mất nước rồi.”“Tôi không cần nhiều như vậy, đền tôi ba trăm hay năm trăm ngàn là được rồi.”Không ít người đều nhao nhao lên, muốn bệnh viện Vĩnh Nhạc nhà họ Đường đền tiền.Đường Sở Sở dẫn người đi chuyển khoản rồi, Giang Thần nhìn người nhà họ Đường ở bên trong bệnh viện Vĩnh Nhạc một cái, dặn dò: “Dọn cho tôi một cái bàn ra đây.”Rất nhanh, Đường Tùng và Ngô Mẫn khiêng một cái bàn ra, và cả một cái ghế.Giang Thần ngồi xuống ghế, nhìn đám người đang hung hãn trước bệnh viện, trách móc: “Ồn cái gì mà ồn, có vấn đề gì thì để tôi xem rồi nói, xếp hàng vào, từng người một đến đây, nếu là do Vĩnh Nhạc nhà họ Đường sơ sót, chúng tôi nhất định sẽ không ăn quỵt, nếu như cố tình đến gây chuyện, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.”Giọng nói của Giang Thần càng lúc càng lớn.Tiếng hét này khiến cho đám đông đang đứng ngồi không yên ở lối vào của bệnh viện Vĩnh Nhạc bị sốc.Những người đang tranh cãi lập tức ngậm miệng lại.Giang Thần chỉ vào người đàn ông cả khuôn mặt bị sưng đỏ: “Anh, lại đây ngồi xuống, tôi bắt mạch cho anh”Người đàn ông đó đột nhiên đi tới, ngồi xuống trước mặt Giang Thần rồi chửi bới dữ dội: “Hôm nay dù thế nào anh cũng phải bồi thường. Anh có biết tôi làm gì không? Tôi là quản lý của một công ty lớn, tiền lương một tháng năm vạn. Anh khiến tôi chậm trễ công việc, hại tôi bị đuổi việc mất mấy trăm vạn, việc này còn chưa xong đâu.”Giang Thần liếc nhìn anh ta một cái.Ánh mắt anh ta trở nên kinh hãi, sự tự tin của người đàn ông đột nhiên biến mất. Nhưng anh ta vẫn nhỏ giọng nói: “Này, đền cho tôi mấy vạn cũng được.”“Đưa tay ra.”Người đàn ông đưa tay ra.Giang Thần đặt ngón tay lên bắt mạch.“Tôi bị dị ứng da, tôi đến bệnh viện Vĩnh Nhạc để lấy thuốc đông y, Vĩnh Nhạc hại tôi ra nông nổi này.”Giang Thần vỗ bàn một cái, tức giận nói: “Anh ăn cái gì, trong lòng không rõ sao? Còn muốn đổ lỗi cho Vĩnh Nhạc à?”“Đúng vậy, tôi hơi dị ứng, nhưng sau khi uống thuốc của các người, tôi mới biến thành như thế này. Lúc đầu cũng không nghiêm trọng như vậy, anh xem đi, mặt tôi giống như bị ong độc đốt vậy.”“Tôi kê cho anh một toa thuốc, anh về sắc uống, nếu ngày mai vẫn còn sưng đỏ thì đến tái khám.”Giang Thần cầm giấy bút bên cạnh, viết vội một toa thuốc. Ném cho người đàn ông trước mặt, anh nói: “Nếu không tin Vĩnh Nhạc thì anh hãy cầm theo toa thuốc đi nơi khác bốc thuốc, người tiếp theo.”Người đàn ông kia nhìn toa thuốc, ngây người.Anh ta đến đây để đòi tiền bồi thường.Vậy mà bây giờ lại đưa cho anh ta một toa thuốc?Giang Thần trách mắng: “Anh còn thất thần ra đó làm gì, còn không mau đi ra khỏi đây, anh đang làm tôi chậm trễ khám cho những người khác đó!”