Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 384

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 384Giang Thần nhìn ông lão đứng ngoài cửa, khuôn mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.“Cậu, cậu là Giang Thần phải không, tôi là Đường Thiên Xương, là ông họ của Sở Sở.”“Ồ, mời ông vào trong.” Giang Thần dẫn Đường Thiên Xương vào nhà.Người nhà họ Đường vừa nhìn thấy người bước vào là Đường Thiên Xương thì lập tức sầm mặt lại.“Ông tới đây làm gì?” Hà Diễm Mai lạnh lùng hỏi.“Diễm Mai.” Đường Thiên Xương giơ mấy vò rượu lên rồi lại đặt xuống bàn.Hà Diễm Mai mất kiên nhẫn nói: “Mang đi đi, nhà này không thiếu.”Giang Thần thấy thái độ của cả nhà không mấy vui vẻ thì lập tức sinh nghi.Từ khi nào mà Đường Thiên Long lại có thêm một người em trai vậy, tại sao anh về nhà họ Đường sống lâu như vậy rồi lại chưa từng gặp qua người này.“Sở Sở…”Đường Thiên Xương trông thấy Đường Sở Sở cũng có mặt ở đó, ông ấy nhìn cô, mặt lộ vẻ cầu xin: “Sở Sở, ông họ cũng là không còn cách nào khác mới tìm đến nhà cháu, giờ cháu đã là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc, quyền cao chức trọng, hiện giờ công xưởng nhà mình có nguy cơ phá sản, đơn đặt hàng giảm đáng kể, còn thiếu nợ hơn mười triệu tiền hàng và một triệu tiền lương cho công nhân.Nói xong, ông ấy quỳ xuống đất.“Coi, coi như ông họ cầu xin cháu, xin cháu hãy nể tình chúng ta từng là người nhà mà giúp Vĩnh Thái được không?”Đường Sở Sở lập tức đứng dậy, tiến lại đỡ Đường Thiên Xương đứng dậy: “Ông họ, ông làm gì vậy? Mau đứng dậy đi.”“Sở Sở, chị làm gì vậy, chẳng lẽ chị quên lời ông nội nói rồi à? Cả đời này không được qua lại với Đường Thiên Xương.” Đường Tùng đứng dậy mắng.“Cái này…”Đường Sở Sở lộ vẻ khó xử.Cô nhìn Đường Thiên Xương, nói: “Ông họ, cháu không có cách nào giúp được ông, vả lại bây giờ cháu cũng không còn là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc nữa rồi, cho dù là cháu hay với tư cách là chủ tịch hội đồng quản trị thì cháu cũng không dám giúp ông.”Nghe xong, Đường Thiên Xương sững sờ, chân lảo đảo lùi về sau mấy bước.Nếu không phải rơi vào đường cùng thì ông ấy cũng không phải mặt dày đến cầu xin Đường Sở Sở.Ông ấy mang theo vẻ thất vọng rồi bỏ đi.Giang Thần hỏi: “Sở Sở, ông ấy thật sự là ông họ của em sao, hồi trước anh chưa từng thấy ông ấy?”Đường Sở Sở nhỏ giọng đáp: “Đúng là ông họ của em, hơn hai mươi năm trước giữa ông ấy và ông nội em xảy ra mâu thuẫn cho nên ông ấy mới rời khỏi Vĩnh Lạc, một mình gây dựng nên công xưởng Vĩnh Thái, hồi đó vì chuyện phân chia tài sản mà hai người đó cãi nhau một trận rất to, ông nội em từng nói rằng không bao giờ muốn dính dáng gì tới ông họ nữa, mấy năm nay đúng là hai người đó không hề qua lại với nhau.”“Hóa ra là vậy.”Giang Thần không ngờ rằng nhà họ Đường còn có giai đoạn này.Hà Diễm Mai nói: “Được rồi, Sở Sở, đừng để ý nữa, nếu để ông nội con biết được chuyện này thì chắc chắn ông ta sẽ nổi trận lôi đình mất, chắc con không biết năm đó hai ông già đó chửi mắng nhau kinh khủng cỡ nào đâu.”Suy nghĩ một lát rồi Giang Thần nói: “Sở Sở, ngược lại anh thấy đây là cơ hội tốt đó.”“Hửm?”Đường Sở Sở nhìn sang phía Giang Thần.

Chương 384

Giang Thần nhìn ông lão đứng ngoài cửa, khuôn mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.

“Cậu, cậu là Giang Thần phải không, tôi là Đường Thiên Xương, là ông họ của Sở Sở.”

“Ồ, mời ông vào trong.” Giang Thần dẫn Đường Thiên Xương vào nhà.

Người nhà họ Đường vừa nhìn thấy người bước vào là Đường Thiên Xương thì lập tức sầm mặt lại.

“Ông tới đây làm gì?” Hà Diễm Mai lạnh lùng hỏi.

“Diễm Mai.” Đường Thiên Xương giơ mấy vò rượu lên rồi lại đặt xuống bàn.

Hà Diễm Mai mất kiên nhẫn nói: “Mang đi đi, nhà này không thiếu.”

Giang Thần thấy thái độ của cả nhà không mấy vui vẻ thì lập tức sinh nghi.

Từ khi nào mà Đường Thiên Long lại có thêm một người em trai vậy, tại sao anh về nhà họ Đường sống lâu như vậy rồi lại chưa từng gặp qua người này.

“Sở Sở…”

Đường Thiên Xương trông thấy Đường Sở Sở cũng có mặt ở đó, ông ấy nhìn cô, mặt lộ vẻ cầu xin: “Sở Sở, ông họ cũng là không còn cách nào khác mới tìm đến nhà cháu, giờ cháu đã là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc, quyền cao chức trọng, hiện giờ công xưởng nhà mình có nguy cơ phá sản, đơn đặt hàng giảm đáng kể, còn thiếu nợ hơn mười triệu tiền hàng và một triệu tiền lương cho công nhân.

Nói xong, ông ấy quỳ xuống đất.

“Coi, coi như ông họ cầu xin cháu, xin cháu hãy nể tình chúng ta từng là người nhà mà giúp Vĩnh Thái được không?”

Đường Sở Sở lập tức đứng dậy, tiến lại đỡ Đường Thiên Xương đứng dậy: “Ông họ, ông làm gì vậy? Mau đứng dậy đi.”

“Sở Sở, chị làm gì vậy, chẳng lẽ chị quên lời ông nội nói rồi à? Cả đời này không được qua lại với Đường Thiên Xương.” Đường Tùng đứng dậy mắng.

“Cái này…”

Đường Sở Sở lộ vẻ khó xử.

Cô nhìn Đường Thiên Xương, nói: “Ông họ, cháu không có cách nào giúp được ông, vả lại bây giờ cháu cũng không còn là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc nữa rồi, cho dù là cháu hay với tư cách là chủ tịch hội đồng quản trị thì cháu cũng không dám giúp ông.”

Nghe xong, Đường Thiên Xương sững sờ, chân lảo đảo lùi về sau mấy bước.

Nếu không phải rơi vào đường cùng thì ông ấy cũng không phải mặt dày đến cầu xin Đường Sở Sở.

Ông ấy mang theo vẻ thất vọng rồi bỏ đi.

Giang Thần hỏi: “Sở Sở, ông ấy thật sự là ông họ của em sao, hồi trước anh chưa từng thấy ông ấy?”

Đường Sở Sở nhỏ giọng đáp: “Đúng là ông họ của em, hơn hai mươi năm trước giữa ông ấy và ông nội em xảy ra mâu thuẫn cho nên ông ấy mới rời khỏi Vĩnh Lạc, một mình gây dựng nên công xưởng Vĩnh Thái, hồi đó vì chuyện phân chia tài sản mà hai người đó cãi nhau một trận rất to, ông nội em từng nói rằng không bao giờ muốn dính dáng gì tới ông họ nữa, mấy năm nay đúng là hai người đó không hề qua lại với nhau.”

“Hóa ra là vậy.”

Giang Thần không ngờ rằng nhà họ Đường còn có giai đoạn này.

Hà Diễm Mai nói: “Được rồi, Sở Sở, đừng để ý nữa, nếu để ông nội con biết được chuyện này thì chắc chắn ông ta sẽ nổi trận lôi đình mất, chắc con không biết năm đó hai ông già đó chửi mắng nhau kinh khủng cỡ nào đâu.”

Suy nghĩ một lát rồi Giang Thần nói: “Sở Sở, ngược lại anh thấy đây là cơ hội tốt đó.”

“Hửm?”

Đường Sở Sở nhìn sang phía Giang Thần.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 384Giang Thần nhìn ông lão đứng ngoài cửa, khuôn mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.“Cậu, cậu là Giang Thần phải không, tôi là Đường Thiên Xương, là ông họ của Sở Sở.”“Ồ, mời ông vào trong.” Giang Thần dẫn Đường Thiên Xương vào nhà.Người nhà họ Đường vừa nhìn thấy người bước vào là Đường Thiên Xương thì lập tức sầm mặt lại.“Ông tới đây làm gì?” Hà Diễm Mai lạnh lùng hỏi.“Diễm Mai.” Đường Thiên Xương giơ mấy vò rượu lên rồi lại đặt xuống bàn.Hà Diễm Mai mất kiên nhẫn nói: “Mang đi đi, nhà này không thiếu.”Giang Thần thấy thái độ của cả nhà không mấy vui vẻ thì lập tức sinh nghi.Từ khi nào mà Đường Thiên Long lại có thêm một người em trai vậy, tại sao anh về nhà họ Đường sống lâu như vậy rồi lại chưa từng gặp qua người này.“Sở Sở…”Đường Thiên Xương trông thấy Đường Sở Sở cũng có mặt ở đó, ông ấy nhìn cô, mặt lộ vẻ cầu xin: “Sở Sở, ông họ cũng là không còn cách nào khác mới tìm đến nhà cháu, giờ cháu đã là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc, quyền cao chức trọng, hiện giờ công xưởng nhà mình có nguy cơ phá sản, đơn đặt hàng giảm đáng kể, còn thiếu nợ hơn mười triệu tiền hàng và một triệu tiền lương cho công nhân.Nói xong, ông ấy quỳ xuống đất.“Coi, coi như ông họ cầu xin cháu, xin cháu hãy nể tình chúng ta từng là người nhà mà giúp Vĩnh Thái được không?”Đường Sở Sở lập tức đứng dậy, tiến lại đỡ Đường Thiên Xương đứng dậy: “Ông họ, ông làm gì vậy? Mau đứng dậy đi.”“Sở Sở, chị làm gì vậy, chẳng lẽ chị quên lời ông nội nói rồi à? Cả đời này không được qua lại với Đường Thiên Xương.” Đường Tùng đứng dậy mắng.“Cái này…”Đường Sở Sở lộ vẻ khó xử.Cô nhìn Đường Thiên Xương, nói: “Ông họ, cháu không có cách nào giúp được ông, vả lại bây giờ cháu cũng không còn là chủ tịch hội đồng quản trị của Vĩnh Lạc nữa rồi, cho dù là cháu hay với tư cách là chủ tịch hội đồng quản trị thì cháu cũng không dám giúp ông.”Nghe xong, Đường Thiên Xương sững sờ, chân lảo đảo lùi về sau mấy bước.Nếu không phải rơi vào đường cùng thì ông ấy cũng không phải mặt dày đến cầu xin Đường Sở Sở.Ông ấy mang theo vẻ thất vọng rồi bỏ đi.Giang Thần hỏi: “Sở Sở, ông ấy thật sự là ông họ của em sao, hồi trước anh chưa từng thấy ông ấy?”Đường Sở Sở nhỏ giọng đáp: “Đúng là ông họ của em, hơn hai mươi năm trước giữa ông ấy và ông nội em xảy ra mâu thuẫn cho nên ông ấy mới rời khỏi Vĩnh Lạc, một mình gây dựng nên công xưởng Vĩnh Thái, hồi đó vì chuyện phân chia tài sản mà hai người đó cãi nhau một trận rất to, ông nội em từng nói rằng không bao giờ muốn dính dáng gì tới ông họ nữa, mấy năm nay đúng là hai người đó không hề qua lại với nhau.”“Hóa ra là vậy.”Giang Thần không ngờ rằng nhà họ Đường còn có giai đoạn này.Hà Diễm Mai nói: “Được rồi, Sở Sở, đừng để ý nữa, nếu để ông nội con biết được chuyện này thì chắc chắn ông ta sẽ nổi trận lôi đình mất, chắc con không biết năm đó hai ông già đó chửi mắng nhau kinh khủng cỡ nào đâu.”Suy nghĩ một lát rồi Giang Thần nói: “Sở Sở, ngược lại anh thấy đây là cơ hội tốt đó.”“Hửm?”Đường Sở Sở nhìn sang phía Giang Thần.

Chương 384