Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 391

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 391Cậu ta làm việc ở công xưởng này, đồng thời cũng là chủ quản kho hàng.“Mọi người tin tôi, nhất định Vĩnh Thái sẽ vượt qua khoảng thời gian khủng hoảng này, ông nội sẽ nhanh chóng mượn được tiền.”“Hừ, còn mượn tiền sao, ai chẳng biết Vĩnh Thái các người thiếu nợ tới mười triệu bạc, giờ không kéo những máy móc thiết bị này đi, thì không chắc sau này chúng có bị gán cho người khác với giá thấp hay không, đến lúc Vĩnh Thái phá sản thì ai trả lương cho chúng tôi?”Phó trưởng phòng Vương liên tiếp xúi giục công nhân.“Mọi người, chúng ta không cần công xưởng này nữa, tôi đã tìm được một xưởng cũng không tồi, vẫn là phó trưởng phòng, tiền lương còn cao hơn so với Vĩnh Thái trả, tôi và mọi người nhảy việc đi.”“Đúng, công xưởng nát, đợi gì mà đợi chứ.”“Đường Tiểu Thất mà còn ngăn tôi lại thì đánh cậu ta cho tôi.”Một đám người xông lên cướp lấy chìa khóa cửa của Đường Tiểu Thất, sau đó ép cậu ta phải mở cửa ra.Bên ngoài, có mấy người đang đi tới.Đó là Đường Thiên Xương, Đường Sở Sở và Giang Thần.Đường Thiên Xương thấy có không ít công nhân làm loạn, ông ta vội vàng đi tới rồi quát lớn: “Còn có phép tắc không hả?”Thấy Đường Thiên Xương xuất hiện, những công nhân bấy giờ mới bình tĩnh lại.Vương Kỳ đi tới, giọng điệu trách móc oán hận: “Trưởng xưởng, ông cũng đừng trách chúng tôi, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác, mấy người đã không trả lương cho chúng tôi mấy tháng rồi, chúng tôi cũng cần ăn cơm, còn phải nuôi gia đình nữa mà.”“Đúng vậy, hiện giờ tài khoản công ty không còn một đồng, lại còn nợ hơn mười triệu, giờ mà chúng tôi không đem bán những máy móc thiết bị này đi, chẳng lẽ đợi tới lúc chúng bị thế chấp rơi vào tay người khác, vậy thì ai sẽ trả lương cho chúng tôi đây?”“Trưởng xưởng, vợ tôi sắp sinh rồi, tôi hết cách rồi.”“Trưởng xưởng, tôi đã làm việc ở Vĩnh Thái năm năm rồi, nhưng hiện giờ mẹ già tôi lâm bệnh nặng, công ty thì chậm lương ba tháng.”Rất nhiều công nhân nháo nhào lên.“Ài.”Đường Thiên Xương thở dài một hơi nặng nề.Chẳng lẽ ông ấy lại không hiểu được chỗ khó của công nhân!Ông ấy chỉ sang Đường Sở Sở đứng bên cạnh, nói: “Đây là chủ tịch hội đồng quản trị mới của Vĩnh Thái, Đường Sở Sở, từ nay về sau, cô ấy sẽ là người điều hành Vĩnh Thái, mọi người không cần lo lắng, giờ thì Vĩnh Thái có tiền rồi, sẽ lập tức phát lương cho mọi người.”“Hả? Gì cơ? Đường Sở Sở?”“Đường Sở Sở của Vĩnh Lạc, sao cô ta lại tới Vĩnh Thái?”“Trưởng xưởng, này là thật sao?”Tất cả công nhân đều đồng loạt nhìn về phía Đường Sở Sở.Đường Sở Sở tiến lên đằng trước, nói lớn: “Không sai, chuyện này là thật, hôm nay mọi người đều có thể lấy lương rồi, ba tháng nợ lương, cùng với nửa tháng lương tôi tặng mọi người coi như đền bù, đợi sau khi công ty đi vào ổn định quy củ, tôi hứa ngày nào mọi người cũng sẽ được đi làm, được tăng ca, tiền lương sẽ tăng lên gấp bội.”Nghe xong, tất cả mọi người đều trở nên kích động.

Chương 391

Cậu ta làm việc ở công xưởng này, đồng thời cũng là chủ quản kho hàng.

“Mọi người tin tôi, nhất định Vĩnh Thái sẽ vượt qua khoảng thời gian khủng hoảng này, ông nội sẽ nhanh chóng mượn được tiền.”

“Hừ, còn mượn tiền sao, ai chẳng biết Vĩnh Thái các người thiếu nợ tới mười triệu bạc, giờ không kéo những máy móc thiết bị này đi, thì không chắc sau này chúng có bị gán cho người khác với giá thấp hay không, đến lúc Vĩnh Thái phá sản thì ai trả lương cho chúng tôi?”

Phó trưởng phòng Vương liên tiếp xúi giục công nhân.

“Mọi người, chúng ta không cần công xưởng này nữa, tôi đã tìm được một xưởng cũng không tồi, vẫn là phó trưởng phòng, tiền lương còn cao hơn so với Vĩnh Thái trả, tôi và mọi người nhảy việc đi.”

“Đúng, công xưởng nát, đợi gì mà đợi chứ.”

“Đường Tiểu Thất mà còn ngăn tôi lại thì đánh cậu ta cho tôi.”

Một đám người xông lên cướp lấy chìa khóa cửa của Đường Tiểu Thất, sau đó ép cậu ta phải mở cửa ra.

Bên ngoài, có mấy người đang đi tới.

Đó là Đường Thiên Xương, Đường Sở Sở và Giang Thần.

Đường Thiên Xương thấy có không ít công nhân làm loạn, ông ta vội vàng đi tới rồi quát lớn: “Còn có phép tắc không hả?”

Thấy Đường Thiên Xương xuất hiện, những công nhân bấy giờ mới bình tĩnh lại.

Vương Kỳ đi tới, giọng điệu trách móc oán hận: “Trưởng xưởng, ông cũng đừng trách chúng tôi, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác, mấy người đã không trả lương cho chúng tôi mấy tháng rồi, chúng tôi cũng cần ăn cơm, còn phải nuôi gia đình nữa mà.”

“Đúng vậy, hiện giờ tài khoản công ty không còn một đồng, lại còn nợ hơn mười triệu, giờ mà chúng tôi không đem bán những máy móc thiết bị này đi, chẳng lẽ đợi tới lúc chúng bị thế chấp rơi vào tay người khác, vậy thì ai sẽ trả lương cho chúng tôi đây?”

“Trưởng xưởng, vợ tôi sắp sinh rồi, tôi hết cách rồi.”

“Trưởng xưởng, tôi đã làm việc ở Vĩnh Thái năm năm rồi, nhưng hiện giờ mẹ già tôi lâm bệnh nặng, công ty thì chậm lương ba tháng.”

Rất nhiều công nhân nháo nhào lên.

“Ài.”

Đường Thiên Xương thở dài một hơi nặng nề.

Chẳng lẽ ông ấy lại không hiểu được chỗ khó của công nhân!

Ông ấy chỉ sang Đường Sở Sở đứng bên cạnh, nói: “Đây là chủ tịch hội đồng quản trị mới của Vĩnh Thái, Đường Sở Sở, từ nay về sau, cô ấy sẽ là người điều hành Vĩnh Thái, mọi người không cần lo lắng, giờ thì Vĩnh Thái có tiền rồi, sẽ lập tức phát lương cho mọi người.”

“Hả? Gì cơ? Đường Sở Sở?”

“Đường Sở Sở của Vĩnh Lạc, sao cô ta lại tới Vĩnh Thái?”

“Trưởng xưởng, này là thật sao?”

Tất cả công nhân đều đồng loạt nhìn về phía Đường Sở Sở.

Đường Sở Sở tiến lên đằng trước, nói lớn: “Không sai, chuyện này là thật, hôm nay mọi người đều có thể lấy lương rồi, ba tháng nợ lương, cùng với nửa tháng lương tôi tặng mọi người coi như đền bù, đợi sau khi công ty đi vào ổn định quy củ, tôi hứa ngày nào mọi người cũng sẽ được đi làm, được tăng ca, tiền lương sẽ tăng lên gấp bội.”

Nghe xong, tất cả mọi người đều trở nên kích động.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 391Cậu ta làm việc ở công xưởng này, đồng thời cũng là chủ quản kho hàng.“Mọi người tin tôi, nhất định Vĩnh Thái sẽ vượt qua khoảng thời gian khủng hoảng này, ông nội sẽ nhanh chóng mượn được tiền.”“Hừ, còn mượn tiền sao, ai chẳng biết Vĩnh Thái các người thiếu nợ tới mười triệu bạc, giờ không kéo những máy móc thiết bị này đi, thì không chắc sau này chúng có bị gán cho người khác với giá thấp hay không, đến lúc Vĩnh Thái phá sản thì ai trả lương cho chúng tôi?”Phó trưởng phòng Vương liên tiếp xúi giục công nhân.“Mọi người, chúng ta không cần công xưởng này nữa, tôi đã tìm được một xưởng cũng không tồi, vẫn là phó trưởng phòng, tiền lương còn cao hơn so với Vĩnh Thái trả, tôi và mọi người nhảy việc đi.”“Đúng, công xưởng nát, đợi gì mà đợi chứ.”“Đường Tiểu Thất mà còn ngăn tôi lại thì đánh cậu ta cho tôi.”Một đám người xông lên cướp lấy chìa khóa cửa của Đường Tiểu Thất, sau đó ép cậu ta phải mở cửa ra.Bên ngoài, có mấy người đang đi tới.Đó là Đường Thiên Xương, Đường Sở Sở và Giang Thần.Đường Thiên Xương thấy có không ít công nhân làm loạn, ông ta vội vàng đi tới rồi quát lớn: “Còn có phép tắc không hả?”Thấy Đường Thiên Xương xuất hiện, những công nhân bấy giờ mới bình tĩnh lại.Vương Kỳ đi tới, giọng điệu trách móc oán hận: “Trưởng xưởng, ông cũng đừng trách chúng tôi, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác, mấy người đã không trả lương cho chúng tôi mấy tháng rồi, chúng tôi cũng cần ăn cơm, còn phải nuôi gia đình nữa mà.”“Đúng vậy, hiện giờ tài khoản công ty không còn một đồng, lại còn nợ hơn mười triệu, giờ mà chúng tôi không đem bán những máy móc thiết bị này đi, chẳng lẽ đợi tới lúc chúng bị thế chấp rơi vào tay người khác, vậy thì ai sẽ trả lương cho chúng tôi đây?”“Trưởng xưởng, vợ tôi sắp sinh rồi, tôi hết cách rồi.”“Trưởng xưởng, tôi đã làm việc ở Vĩnh Thái năm năm rồi, nhưng hiện giờ mẹ già tôi lâm bệnh nặng, công ty thì chậm lương ba tháng.”Rất nhiều công nhân nháo nhào lên.“Ài.”Đường Thiên Xương thở dài một hơi nặng nề.Chẳng lẽ ông ấy lại không hiểu được chỗ khó của công nhân!Ông ấy chỉ sang Đường Sở Sở đứng bên cạnh, nói: “Đây là chủ tịch hội đồng quản trị mới của Vĩnh Thái, Đường Sở Sở, từ nay về sau, cô ấy sẽ là người điều hành Vĩnh Thái, mọi người không cần lo lắng, giờ thì Vĩnh Thái có tiền rồi, sẽ lập tức phát lương cho mọi người.”“Hả? Gì cơ? Đường Sở Sở?”“Đường Sở Sở của Vĩnh Lạc, sao cô ta lại tới Vĩnh Thái?”“Trưởng xưởng, này là thật sao?”Tất cả công nhân đều đồng loạt nhìn về phía Đường Sở Sở.Đường Sở Sở tiến lên đằng trước, nói lớn: “Không sai, chuyện này là thật, hôm nay mọi người đều có thể lấy lương rồi, ba tháng nợ lương, cùng với nửa tháng lương tôi tặng mọi người coi như đền bù, đợi sau khi công ty đi vào ổn định quy củ, tôi hứa ngày nào mọi người cũng sẽ được đi làm, được tăng ca, tiền lương sẽ tăng lên gấp bội.”Nghe xong, tất cả mọi người đều trở nên kích động.

Chương 391