Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 399

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 399“Nhìn cái gì.”Đường Sở Sở làm động tác móc mắt, mắng: “Ngày nào cũng nhìn, còn nhìn chưa đủ sao.”Giang Thần cười nói: “Nhìn cả đời cũng không thấy đủ.”Trong lòng Đường Sở Sở ngọt ngào, mím môi nói: “Đừng có mà ba hoa, đã no rồi, chúng ta khoan hẵn về, nhân cơ hội này đi chơi cho thỏa thích đã.”“Được.” Giang Thần gật gật đầu.Ở phòng vip, Ngụy Tri cũng đã nhìn đến mê mẩn.Cô vươn bàn tay nhỏ và thon của mình ra rồi làm động tác móc mắt rõ ràng là quá đẹp, đẹp đến mức hút luôn cả hồn của anh ta đi rồi.“Mau, chuẩn, chuẩn bị quà cho tôi, tôi muốn đi đến nhà họ Đường.”Ngụy Tri không thể kìm chế được nữa.Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy sao có thể ở bên cạnh cái đồ bỏ đi vô dụng đó được.Chỉ có thiên tài như anh ta mới có thể xứng với Đường Sở Sở, anh ta không nhịn được, nhanh chóng hạ lệnh cho người đi chuẩn bị quà: “Nhớ, quà phải quý giá một tí đấy.”“Vâng, cậu Ngụy, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay.”Sau khi Đường Sở Sở và Giang Thần ăn xong, thanh toán xong liền rời đi, đi dạo phố và xem phim.Còn Ngụy Tri thì mang theo quà và đến nhà Đường.Nhà họ Đường.Tùng tùng tùng!Có tiếng gõ cửa.Hà Diễm Mai đi ra mở cửa.Bà ta sững sờ khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai, khí thế hơn người trong bộ vest trắng cầm theo vài món quà đứng trước cửa.“Cậu, xin hỏi cậu tìm ai?”“Bác gái, bác có phải là mẹ của Sở Sở không?” Ngụy Tri lên tiếng, giọng nói đầy từ tính.“À, là tôi, cậu là?”“Xin chào bác gái, cháu là Ngụy Tri, cháu đặc biệt đến gặp bác.”“À, vào đi.”Hà Diễm Mai hơi bối rối.Ngụy Tri là ai, tìm bà ta để làm gì?Sau khi Ngụy Tri vào nhà, anh ta lấy quà ra: “Bác gái à, đây là vòng tay mà cháu mua cho bác. Cũng không đắt lắm đâu. Một đôi chỉ có hai triệu nhân dân tệ. Đây là vòng cổ, một triệu tám trăm tám mươi nghìn tệ, còn đây là bông tai…”Ngụy Tri lấy ra rất nhiều món quà giá trị.“Hả?”Hà Diễm Mai chết lặng khi nghe giá của những món quà này.Đường Tùng, Ngô Mẫn và Đường Bác cũng há hốc mồm.“Này, cái này, cái này không được.” Hà Diễm Mai vội vàng cự tuyệt.Ngụy Tri nói: “Bác gái, bác cứ nhận lấy đi, thực ra… Cháu đến đây là vì Sở Sở, cháu vừa nhìn thấy Sở Sở đã bị Sở Sở mê hoặc, nhân tiện, chắc bác không biết thân phận của cháu đâu nhỉ, cháu là người nhà họ Ngụy, bố cháu là Ngụy Quang, người quản lý Thương Minh Năm Tỉnh ở Giang Trung, nhà họ Ngụy cũng là gia tộc duy nhất trong Thương Minh Năm Tỉnh, gia đình cháu có tài sản hàng trăm tỷ, nhưng gia đình cháu tương đối ít khiêm tốn, không nổi tiếng như những tập đoàn lớn Thiên Quân hay Trường Sinh.”

Chương 399

“Nhìn cái gì.”

Đường Sở Sở làm động tác móc mắt, mắng: “Ngày nào cũng nhìn, còn nhìn chưa đủ sao.”

Giang Thần cười nói: “Nhìn cả đời cũng không thấy đủ.”

Trong lòng Đường Sở Sở ngọt ngào, mím môi nói: “Đừng có mà ba hoa, đã no rồi, chúng ta khoan hẵn về, nhân cơ hội này đi chơi cho thỏa thích đã.”

“Được.” Giang Thần gật gật đầu.

Ở phòng vip, Ngụy Tri cũng đã nhìn đến mê mẩn.

Cô vươn bàn tay nhỏ và thon của mình ra rồi làm động tác móc mắt rõ ràng là quá đẹp, đẹp đến mức hút luôn cả hồn của anh ta đi rồi.

“Mau, chuẩn, chuẩn bị quà cho tôi, tôi muốn đi đến nhà họ Đường.”

Ngụy Tri không thể kìm chế được nữa.

Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy sao có thể ở bên cạnh cái đồ bỏ đi vô dụng đó được.

Chỉ có thiên tài như anh ta mới có thể xứng với Đường Sở Sở, anh ta không nhịn được, nhanh chóng hạ lệnh cho người đi chuẩn bị quà: “Nhớ, quà phải quý giá một tí đấy.”

“Vâng, cậu Ngụy, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay.”

Sau khi Đường Sở Sở và Giang Thần ăn xong, thanh toán xong liền rời đi, đi dạo phố và xem phim.

Còn Ngụy Tri thì mang theo quà và đến nhà Đường.

Nhà họ Đường.

Tùng tùng tùng!

Có tiếng gõ cửa.

Hà Diễm Mai đi ra mở cửa.

Bà ta sững sờ khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai, khí thế hơn người trong bộ vest trắng cầm theo vài món quà đứng trước cửa.

“Cậu, xin hỏi cậu tìm ai?”

“Bác gái, bác có phải là mẹ của Sở Sở không?” Ngụy Tri lên tiếng, giọng nói đầy từ tính.

“À, là tôi, cậu là?”

“Xin chào bác gái, cháu là Ngụy Tri, cháu đặc biệt đến gặp bác.”

“À, vào đi.”

Hà Diễm Mai hơi bối rối.

Ngụy Tri là ai, tìm bà ta để làm gì?

Sau khi Ngụy Tri vào nhà, anh ta lấy quà ra: “Bác gái à, đây là vòng tay mà cháu mua cho bác. Cũng không đắt lắm đâu. Một đôi chỉ có hai triệu nhân dân tệ. Đây là vòng cổ, một triệu tám trăm tám mươi nghìn tệ, còn đây là bông tai…”

Ngụy Tri lấy ra rất nhiều món quà giá trị.

“Hả?”

Hà Diễm Mai chết lặng khi nghe giá của những món quà này.

Đường Tùng, Ngô Mẫn và Đường Bác cũng há hốc mồm.

“Này, cái này, cái này không được.” Hà Diễm Mai vội vàng cự tuyệt.

Ngụy Tri nói: “Bác gái, bác cứ nhận lấy đi, thực ra… Cháu đến đây là vì Sở Sở, cháu vừa nhìn thấy Sở Sở đã bị Sở Sở mê hoặc, nhân tiện, chắc bác không biết thân phận của cháu đâu nhỉ, cháu là người nhà họ Ngụy, bố cháu là Ngụy Quang, người quản lý Thương Minh Năm Tỉnh ở Giang Trung, nhà họ Ngụy cũng là gia tộc duy nhất trong Thương Minh Năm Tỉnh, gia đình cháu có tài sản hàng trăm tỷ, nhưng gia đình cháu tương đối ít khiêm tốn, không nổi tiếng như những tập đoàn lớn Thiên Quân hay Trường Sinh.”

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 399“Nhìn cái gì.”Đường Sở Sở làm động tác móc mắt, mắng: “Ngày nào cũng nhìn, còn nhìn chưa đủ sao.”Giang Thần cười nói: “Nhìn cả đời cũng không thấy đủ.”Trong lòng Đường Sở Sở ngọt ngào, mím môi nói: “Đừng có mà ba hoa, đã no rồi, chúng ta khoan hẵn về, nhân cơ hội này đi chơi cho thỏa thích đã.”“Được.” Giang Thần gật gật đầu.Ở phòng vip, Ngụy Tri cũng đã nhìn đến mê mẩn.Cô vươn bàn tay nhỏ và thon của mình ra rồi làm động tác móc mắt rõ ràng là quá đẹp, đẹp đến mức hút luôn cả hồn của anh ta đi rồi.“Mau, chuẩn, chuẩn bị quà cho tôi, tôi muốn đi đến nhà họ Đường.”Ngụy Tri không thể kìm chế được nữa.Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy sao có thể ở bên cạnh cái đồ bỏ đi vô dụng đó được.Chỉ có thiên tài như anh ta mới có thể xứng với Đường Sở Sở, anh ta không nhịn được, nhanh chóng hạ lệnh cho người đi chuẩn bị quà: “Nhớ, quà phải quý giá một tí đấy.”“Vâng, cậu Ngụy, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay.”Sau khi Đường Sở Sở và Giang Thần ăn xong, thanh toán xong liền rời đi, đi dạo phố và xem phim.Còn Ngụy Tri thì mang theo quà và đến nhà Đường.Nhà họ Đường.Tùng tùng tùng!Có tiếng gõ cửa.Hà Diễm Mai đi ra mở cửa.Bà ta sững sờ khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai, khí thế hơn người trong bộ vest trắng cầm theo vài món quà đứng trước cửa.“Cậu, xin hỏi cậu tìm ai?”“Bác gái, bác có phải là mẹ của Sở Sở không?” Ngụy Tri lên tiếng, giọng nói đầy từ tính.“À, là tôi, cậu là?”“Xin chào bác gái, cháu là Ngụy Tri, cháu đặc biệt đến gặp bác.”“À, vào đi.”Hà Diễm Mai hơi bối rối.Ngụy Tri là ai, tìm bà ta để làm gì?Sau khi Ngụy Tri vào nhà, anh ta lấy quà ra: “Bác gái à, đây là vòng tay mà cháu mua cho bác. Cũng không đắt lắm đâu. Một đôi chỉ có hai triệu nhân dân tệ. Đây là vòng cổ, một triệu tám trăm tám mươi nghìn tệ, còn đây là bông tai…”Ngụy Tri lấy ra rất nhiều món quà giá trị.“Hả?”Hà Diễm Mai chết lặng khi nghe giá của những món quà này.Đường Tùng, Ngô Mẫn và Đường Bác cũng há hốc mồm.“Này, cái này, cái này không được.” Hà Diễm Mai vội vàng cự tuyệt.Ngụy Tri nói: “Bác gái, bác cứ nhận lấy đi, thực ra… Cháu đến đây là vì Sở Sở, cháu vừa nhìn thấy Sở Sở đã bị Sở Sở mê hoặc, nhân tiện, chắc bác không biết thân phận của cháu đâu nhỉ, cháu là người nhà họ Ngụy, bố cháu là Ngụy Quang, người quản lý Thương Minh Năm Tỉnh ở Giang Trung, nhà họ Ngụy cũng là gia tộc duy nhất trong Thương Minh Năm Tỉnh, gia đình cháu có tài sản hàng trăm tỷ, nhưng gia đình cháu tương đối ít khiêm tốn, không nổi tiếng như những tập đoàn lớn Thiên Quân hay Trường Sinh.”

Chương 399