Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 406
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 406Trong phòng khám.Tiểu Hắc đang ngồi trên ghế, đối diện anh ta có một cô gái.Tuổi tác của cô gái khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, có trang điểm, mặc một chiếc váy xinh đẹp, trông cũng có chút xinh.“Tiểu Hắc đúng không? Tôi nghĩ chúng ta không hợp, anh không có xe, không có nhà, không có tiền tiết kiệm, chỉ mở một cái phòng khám rách, còn không có khách khứa gì. Yêu cầu của tôi đối với bạn trai rất cao, ít nhất phải có một căn nhà ở nội thành, một chiếc xe năm mươi vạn trở lên, còn phải có trăm vạn tiền tiết kiệm.”Cô gái cầm túi xách trên bàn lên, vừa ngồi, vừa nhìn Tiểu Hắc một cách khinh thường, tựa như nhìn một khúc gỗ.“Nghèo mạt, không có tiền, còn xem mắt cái gì.”Để lại một câu, cô ta lắc mông, xoay người rời đi.“Tôi…”Tiểu Hắc muốn mở miệng giữ lại, nhưng lời đến bên miệng, lại không biết mở lời thế nào.“Haizz.”Anh ta đành phải thở dài một hơi.Sau khi cô gái đó đi, Giang Thần mới cười cười đi vào, anh sắp cười muốn xoắn ruột rồi. Anh dùng tay đập bàn, chỉ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.“Tiểu Hắc, không phải chứ! Anh vậy mà đi xem mắt, có xem mắt cũng phải lựa một nơi lãng mạn chứ, thế mà lại ở phòng khám phàm nhân, cười chết tôi rồi.”Tiểu Hắc xấu hổ.“Anh, anh Giang, anh đến lúc nào vậy?”“Đến được một lúc rồi, tôi nghe thấy hết rồi, ha ha, không có tiền, không có xe, không có tiền tiết kiệm, nghèo mạt…”Giang Thần làm như thể nghe được chuyện cười hay nhất trên đời, cười đến nỗi không khép được mồm, cười đến mức muốn chảy cả nước mắt.“Được rồi, đừng cười nhạo tôi nữa.” Tiểu Hắc xụ mặt.Giang Thần bụm miệng, anh không muốn cười, nhưng lại không dừng được.Tướng quân Hắc Sát tiếng tăm lừng lẫy của Nam Hoang, vậy mà lại đi xem mắt, còn bị chửi là nghèo mạt.“Khụ…”Cười xong, Giang Thần đứng thẳng người, vỗ vai Tiểu Hắc: “Nói thật với anh đây, anh thích kiểu gì, anh đây sẽ giới thiệu cho anh.”“Tôi, tôi chỉ là buồn chán, tải một cái app xem mắt về, tùy tiện hẹn một cô gái ra ngoài gặp mặt thôi. Tôi cũng không thật sự muốn yêu đương, tôi cảm thấy, tôi cũng không thích hợp với chuyện yêu đương.”Tiểu Hắc nghiêm trang nói.Giang Thần cười nói: “Tôi biết, tôi hiểu, anh bị nghẹn đến phát hoảng, hơn ba chục tuổi rồi còn là trai tân. Không sao, anh đây dẫn anh đến mấy nơi cao cấp, tìm mấy em người mẫu xinh tươi khai trai cho anh.”“Xì~”Tiểu Hắc bày ra vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Không phải anh cũng giống vậy à? Đừng nghĩ là tôi chưa nghe tin đồn ở bên ngoài, nghe nói là đến bây giờ anh vẫn chưa ngủ với chị dâu.”“Khụ~”Khuôn mặt già của Giang Thần đỏ bừng, biện minh: “Ai nói thế, tối nay sẽ lên giường, ngày mai sẽ sinh một đứa nhóc mũm mĩm.”
Chương 406
Trong phòng khám.
Tiểu Hắc đang ngồi trên ghế, đối diện anh ta có một cô gái.
Tuổi tác của cô gái khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, có trang điểm, mặc một chiếc váy xinh đẹp, trông cũng có chút xinh.
“Tiểu Hắc đúng không? Tôi nghĩ chúng ta không hợp, anh không có xe, không có nhà, không có tiền tiết kiệm, chỉ mở một cái phòng khám rách, còn không có khách khứa gì. Yêu cầu của tôi đối với bạn trai rất cao, ít nhất phải có một căn nhà ở nội thành, một chiếc xe năm mươi vạn trở lên, còn phải có trăm vạn tiền tiết kiệm.”
Cô gái cầm túi xách trên bàn lên, vừa ngồi, vừa nhìn Tiểu Hắc một cách khinh thường, tựa như nhìn một khúc gỗ.
“Nghèo mạt, không có tiền, còn xem mắt cái gì.”
Để lại một câu, cô ta lắc mông, xoay người rời đi.
“Tôi…”
Tiểu Hắc muốn mở miệng giữ lại, nhưng lời đến bên miệng, lại không biết mở lời thế nào.
“Haizz.”
Anh ta đành phải thở dài một hơi.
Sau khi cô gái đó đi, Giang Thần mới cười cười đi vào, anh sắp cười muốn xoắn ruột rồi. Anh dùng tay đập bàn, chỉ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
“Tiểu Hắc, không phải chứ! Anh vậy mà đi xem mắt, có xem mắt cũng phải lựa một nơi lãng mạn chứ, thế mà lại ở phòng khám phàm nhân, cười chết tôi rồi.”
Tiểu Hắc xấu hổ.
“Anh, anh Giang, anh đến lúc nào vậy?”
“Đến được một lúc rồi, tôi nghe thấy hết rồi, ha ha, không có tiền, không có xe, không có tiền tiết kiệm, nghèo mạt…”
Giang Thần làm như thể nghe được chuyện cười hay nhất trên đời, cười đến nỗi không khép được mồm, cười đến mức muốn chảy cả nước mắt.
“Được rồi, đừng cười nhạo tôi nữa.” Tiểu Hắc xụ mặt.
Giang Thần bụm miệng, anh không muốn cười, nhưng lại không dừng được.
Tướng quân Hắc Sát tiếng tăm lừng lẫy của Nam Hoang, vậy mà lại đi xem mắt, còn bị chửi là nghèo mạt.
“Khụ…”
Cười xong, Giang Thần đứng thẳng người, vỗ vai Tiểu Hắc: “Nói thật với anh đây, anh thích kiểu gì, anh đây sẽ giới thiệu cho anh.”
“Tôi, tôi chỉ là buồn chán, tải một cái app xem mắt về, tùy tiện hẹn một cô gái ra ngoài gặp mặt thôi. Tôi cũng không thật sự muốn yêu đương, tôi cảm thấy, tôi cũng không thích hợp với chuyện yêu đương.”
Tiểu Hắc nghiêm trang nói.
Giang Thần cười nói: “Tôi biết, tôi hiểu, anh bị nghẹn đến phát hoảng, hơn ba chục tuổi rồi còn là trai tân. Không sao, anh đây dẫn anh đến mấy nơi cao cấp, tìm mấy em người mẫu xinh tươi khai trai cho anh.”
“Xì~”
Tiểu Hắc bày ra vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Không phải anh cũng giống vậy à? Đừng nghĩ là tôi chưa nghe tin đồn ở bên ngoài, nghe nói là đến bây giờ anh vẫn chưa ngủ với chị dâu.”
“Khụ~”
Khuôn mặt già của Giang Thần đỏ bừng, biện minh: “Ai nói thế, tối nay sẽ lên giường, ngày mai sẽ sinh một đứa nhóc mũm mĩm.”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 406Trong phòng khám.Tiểu Hắc đang ngồi trên ghế, đối diện anh ta có một cô gái.Tuổi tác của cô gái khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, có trang điểm, mặc một chiếc váy xinh đẹp, trông cũng có chút xinh.“Tiểu Hắc đúng không? Tôi nghĩ chúng ta không hợp, anh không có xe, không có nhà, không có tiền tiết kiệm, chỉ mở một cái phòng khám rách, còn không có khách khứa gì. Yêu cầu của tôi đối với bạn trai rất cao, ít nhất phải có một căn nhà ở nội thành, một chiếc xe năm mươi vạn trở lên, còn phải có trăm vạn tiền tiết kiệm.”Cô gái cầm túi xách trên bàn lên, vừa ngồi, vừa nhìn Tiểu Hắc một cách khinh thường, tựa như nhìn một khúc gỗ.“Nghèo mạt, không có tiền, còn xem mắt cái gì.”Để lại một câu, cô ta lắc mông, xoay người rời đi.“Tôi…”Tiểu Hắc muốn mở miệng giữ lại, nhưng lời đến bên miệng, lại không biết mở lời thế nào.“Haizz.”Anh ta đành phải thở dài một hơi.Sau khi cô gái đó đi, Giang Thần mới cười cười đi vào, anh sắp cười muốn xoắn ruột rồi. Anh dùng tay đập bàn, chỉ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.“Tiểu Hắc, không phải chứ! Anh vậy mà đi xem mắt, có xem mắt cũng phải lựa một nơi lãng mạn chứ, thế mà lại ở phòng khám phàm nhân, cười chết tôi rồi.”Tiểu Hắc xấu hổ.“Anh, anh Giang, anh đến lúc nào vậy?”“Đến được một lúc rồi, tôi nghe thấy hết rồi, ha ha, không có tiền, không có xe, không có tiền tiết kiệm, nghèo mạt…”Giang Thần làm như thể nghe được chuyện cười hay nhất trên đời, cười đến nỗi không khép được mồm, cười đến mức muốn chảy cả nước mắt.“Được rồi, đừng cười nhạo tôi nữa.” Tiểu Hắc xụ mặt.Giang Thần bụm miệng, anh không muốn cười, nhưng lại không dừng được.Tướng quân Hắc Sát tiếng tăm lừng lẫy của Nam Hoang, vậy mà lại đi xem mắt, còn bị chửi là nghèo mạt.“Khụ…”Cười xong, Giang Thần đứng thẳng người, vỗ vai Tiểu Hắc: “Nói thật với anh đây, anh thích kiểu gì, anh đây sẽ giới thiệu cho anh.”“Tôi, tôi chỉ là buồn chán, tải một cái app xem mắt về, tùy tiện hẹn một cô gái ra ngoài gặp mặt thôi. Tôi cũng không thật sự muốn yêu đương, tôi cảm thấy, tôi cũng không thích hợp với chuyện yêu đương.”Tiểu Hắc nghiêm trang nói.Giang Thần cười nói: “Tôi biết, tôi hiểu, anh bị nghẹn đến phát hoảng, hơn ba chục tuổi rồi còn là trai tân. Không sao, anh đây dẫn anh đến mấy nơi cao cấp, tìm mấy em người mẫu xinh tươi khai trai cho anh.”“Xì~”Tiểu Hắc bày ra vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Không phải anh cũng giống vậy à? Đừng nghĩ là tôi chưa nghe tin đồn ở bên ngoài, nghe nói là đến bây giờ anh vẫn chưa ngủ với chị dâu.”“Khụ~”Khuôn mặt già của Giang Thần đỏ bừng, biện minh: “Ai nói thế, tối nay sẽ lên giường, ngày mai sẽ sinh một đứa nhóc mũm mĩm.”