Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 410
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 410Nhưng cô ta sau khi vào phòng bao, vẫn luôn quỳ dưới mặt đất ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.Diệp Hùng đứng trước mặt Tiểu Hắc, khẩn trương đến đổ mồ hôi: “Cậu, cậu thấy thế nào?”Tiểu Hắc nhìn Giang Thần nói: “Anh Giang, hay là thôi đi?”Giang Thần cho Tiểu Hắc lựa chọn.Nhìn thấy Dương Mộng, anh lập tức vui vẻ.“Cô, ngẩng đầu lên.”Người đang quỳ trên mặt đất không biết đang nói mình.Quản lý bên cạnh lập tức hét toáng lên: “Số 8, cô ngẩng đầu lên.”Nghe thấy vậy, Dương Mộng ngẩng đầu lên.Vừa ngẩng đầu lên, Dương Mộng đã thấy Giang Thần và Tiểu Hắc ngồi trên ghế sô pha trước mặt.Bùm!Lúc này trong đầu cô ta nổ bùm.Đây, đây là có chuyện gì thế?Nhất thời cô ta vẫn chưa lấy lại tinh thần được.Tiêu Hắc cũng nhìn thấy Dương Mộng.Lúc này, anh ta cảm thấy xấu hổ.Hẹn hò không thành, vậy mà gặp lại nhau trong tình cảnh như thể này“Đúng, cô, chính là cô.” Giang Thần một tay vỗ đùi, một tay chỉ Dương Mộng, cười ha hả nói: “Đúng, chính là cô ta…”Anh cười, cười đến mức sắp ch** n**c mắt.Giang Thần vô tâm vô phế cười lớn.Tiểu Hắc lại cảm thấy xấu hổ.Diệp Hùng thở phào nhẹ nhõm.Vẻ mặt Dương Mộng hoang mang, đến lúc này vẫn chưa lấy lại tinh thần được.Đây không phải là tên nghèo nàn kia sao?Không tiền, không xe, không tiền tiết kiệm, sao anh ta có thể quen Diệp Hùng tiếng tăm lừng lẫy của Giang Trung được chứ?”“Xin, xin hỏi, còn cần người khác nữa không ạ?” Quản lý quỳ trên đất, thật cẩn thận hỏi.”“Người này, người này, người này, không cần, những người khác, đều ở lại.”Giang Thần chỉ tay vào mấy cô gái nói.“Cô, cô, cô nhanh đi ra ngoài, những người khác ở lại, chăm sóc mấy ông chủ cho tốt đấy.”“Vâng.”Những cô gái bị chỉ đích danh nhanh chóng rời đi.Những người khác dồn dập đứng lên, đi về phía ba người.Giang Thần lập tức đứng lên: “Tôi, tôi không cần, các cô cứ hầu hạ hai ông chủ lớn này cho tốt là được.”“Tôi, tôi cũng không cần, hầu hạ vị này là được rồi.” Diệp Hùng cũng vội vàng mở miệng nói.Nhất thời tất cả người đẹp đều bao vây quanh Tiểu Hắc.Trong nháy mắt trên khuôn mặt ngăm đen của Tiểu Hắc in thêm mấy vết son môi.
Chương 410
Nhưng cô ta sau khi vào phòng bao, vẫn luôn quỳ dưới mặt đất ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Diệp Hùng đứng trước mặt Tiểu Hắc, khẩn trương đến đổ mồ hôi: “Cậu, cậu thấy thế nào?”
Tiểu Hắc nhìn Giang Thần nói: “Anh Giang, hay là thôi đi?”
Giang Thần cho Tiểu Hắc lựa chọn.
Nhìn thấy Dương Mộng, anh lập tức vui vẻ.
“Cô, ngẩng đầu lên.”
Người đang quỳ trên mặt đất không biết đang nói mình.
Quản lý bên cạnh lập tức hét toáng lên: “Số 8, cô ngẩng đầu lên.”
Nghe thấy vậy, Dương Mộng ngẩng đầu lên.
Vừa ngẩng đầu lên, Dương Mộng đã thấy Giang Thần và Tiểu Hắc ngồi trên ghế sô pha trước mặt.
Bùm!
Lúc này trong đầu cô ta nổ bùm.
Đây, đây là có chuyện gì thế?
Nhất thời cô ta vẫn chưa lấy lại tinh thần được.
Tiêu Hắc cũng nhìn thấy Dương Mộng.
Lúc này, anh ta cảm thấy xấu hổ.
Hẹn hò không thành, vậy mà gặp lại nhau trong tình cảnh như thể này
“Đúng, cô, chính là cô.” Giang Thần một tay vỗ đùi, một tay chỉ Dương Mộng, cười ha hả nói: “Đúng, chính là cô ta…”
Anh cười, cười đến mức sắp ch** n**c mắt.
Giang Thần vô tâm vô phế cười lớn.
Tiểu Hắc lại cảm thấy xấu hổ.
Diệp Hùng thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt Dương Mộng hoang mang, đến lúc này vẫn chưa lấy lại tinh thần được.
Đây không phải là tên nghèo nàn kia sao?
Không tiền, không xe, không tiền tiết kiệm, sao anh ta có thể quen Diệp Hùng tiếng tăm lừng lẫy của Giang Trung được chứ?”
“Xin, xin hỏi, còn cần người khác nữa không ạ?” Quản lý quỳ trên đất, thật cẩn thận hỏi.”
“Người này, người này, người này, không cần, những người khác, đều ở lại.”
Giang Thần chỉ tay vào mấy cô gái nói.
“Cô, cô, cô nhanh đi ra ngoài, những người khác ở lại, chăm sóc mấy ông chủ cho tốt đấy.”
“Vâng.”
Những cô gái bị chỉ đích danh nhanh chóng rời đi.
Những người khác dồn dập đứng lên, đi về phía ba người.
Giang Thần lập tức đứng lên: “Tôi, tôi không cần, các cô cứ hầu hạ hai ông chủ lớn này cho tốt là được.”
“Tôi, tôi cũng không cần, hầu hạ vị này là được rồi.” Diệp Hùng cũng vội vàng mở miệng nói.
Nhất thời tất cả người đẹp đều bao vây quanh Tiểu Hắc.
Trong nháy mắt trên khuôn mặt ngăm đen của Tiểu Hắc in thêm mấy vết son môi.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 410Nhưng cô ta sau khi vào phòng bao, vẫn luôn quỳ dưới mặt đất ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.Diệp Hùng đứng trước mặt Tiểu Hắc, khẩn trương đến đổ mồ hôi: “Cậu, cậu thấy thế nào?”Tiểu Hắc nhìn Giang Thần nói: “Anh Giang, hay là thôi đi?”Giang Thần cho Tiểu Hắc lựa chọn.Nhìn thấy Dương Mộng, anh lập tức vui vẻ.“Cô, ngẩng đầu lên.”Người đang quỳ trên mặt đất không biết đang nói mình.Quản lý bên cạnh lập tức hét toáng lên: “Số 8, cô ngẩng đầu lên.”Nghe thấy vậy, Dương Mộng ngẩng đầu lên.Vừa ngẩng đầu lên, Dương Mộng đã thấy Giang Thần và Tiểu Hắc ngồi trên ghế sô pha trước mặt.Bùm!Lúc này trong đầu cô ta nổ bùm.Đây, đây là có chuyện gì thế?Nhất thời cô ta vẫn chưa lấy lại tinh thần được.Tiêu Hắc cũng nhìn thấy Dương Mộng.Lúc này, anh ta cảm thấy xấu hổ.Hẹn hò không thành, vậy mà gặp lại nhau trong tình cảnh như thể này“Đúng, cô, chính là cô.” Giang Thần một tay vỗ đùi, một tay chỉ Dương Mộng, cười ha hả nói: “Đúng, chính là cô ta…”Anh cười, cười đến mức sắp ch** n**c mắt.Giang Thần vô tâm vô phế cười lớn.Tiểu Hắc lại cảm thấy xấu hổ.Diệp Hùng thở phào nhẹ nhõm.Vẻ mặt Dương Mộng hoang mang, đến lúc này vẫn chưa lấy lại tinh thần được.Đây không phải là tên nghèo nàn kia sao?Không tiền, không xe, không tiền tiết kiệm, sao anh ta có thể quen Diệp Hùng tiếng tăm lừng lẫy của Giang Trung được chứ?”“Xin, xin hỏi, còn cần người khác nữa không ạ?” Quản lý quỳ trên đất, thật cẩn thận hỏi.”“Người này, người này, người này, không cần, những người khác, đều ở lại.”Giang Thần chỉ tay vào mấy cô gái nói.“Cô, cô, cô nhanh đi ra ngoài, những người khác ở lại, chăm sóc mấy ông chủ cho tốt đấy.”“Vâng.”Những cô gái bị chỉ đích danh nhanh chóng rời đi.Những người khác dồn dập đứng lên, đi về phía ba người.Giang Thần lập tức đứng lên: “Tôi, tôi không cần, các cô cứ hầu hạ hai ông chủ lớn này cho tốt là được.”“Tôi, tôi cũng không cần, hầu hạ vị này là được rồi.” Diệp Hùng cũng vội vàng mở miệng nói.Nhất thời tất cả người đẹp đều bao vây quanh Tiểu Hắc.Trong nháy mắt trên khuôn mặt ngăm đen của Tiểu Hắc in thêm mấy vết son môi.