Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 428
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 428Cô biết điều gì sắp sửa xảy ra tiếp theo. Cô cho rằng mình đã chuẩn bị thật tốt, có thể trao cho Giang Thần rồi, hai người có thể trở thành vợ chồng danh chính ngôn thuận rồi.Nhưng mà, thời điểm Giang Thần leo lên giường, trong lòng cô hiện lên một sự rụt rè.Trong lòng sinh ra một nỗi sợ hãi.Một nỗi sợ hãi về tương lai, một nỗi sợ hãi về hôn nhân.Giang Thần xoay người lại, nhìn Đường Sở Sở, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng đầy cám dỗ, anh vươn tay đi lên chạm vào má, hôn cô.Môi chạm môi.Man mát, ngòn ngọt.“Đừng…”Đường Sở Sở đẩy mạnh Giang Thần ra, cô xoay người trèo xuống giường, không ngừng thở hổn hển.“Em, em chưa chuẩn bị sẵn sàng, chồng à, em… Chúng ta có thể đợi thêm một thời gian nữa được không?”Cô không dám ngẩng đầu nhìn Giang Thần.Giang Thần hơi sửng sốt.Như này lại là thế nào đây?Đây không phải là đã đồng ý sao, tại sao lại thay đổi quyết định.Ngây người mất một lúc, anh mới hoàn hồn lại, cười: “Không… Không sao.”Nói xong anh bước xuống giường, lấy tấm chiếu trải xuống đất.Đường Sở Sở không biết mình ra sao, chỉ là giây phút Giang Thần đặt nụ hôn lên môi cô, cô bắt đầu cảm nhận được nỗi sợ.Cô cũng không biết mình đang sợ điều gì.“Lên… Lên giường nằm đi.”Mặc dù vẫn chưa sẵn sàng, nhưng cô vẫn không nỡ để Giang Thần phải nằm dưới đất.Giang Thần cười nói: “Không sao mà, anh sẽ ngủ dưới đây, bao giờ em suy nghĩ thông suốt thì anh lại lên.”Giang Thần thì không muốn Đường Sở Sở phải miễn cưỡng, anh cũng không thể, không có Đường Sở Sở sẽ không có anh của ngày hôm nay, dù Đường Sở Sở có quyết định bất kỳ điều gì anh cũng sẽ ủng hộ.Có điều dưới góc nhìn của Đường Sở Sở thì lời anh vừa nói nghe như đang tức giận.“Em…”Cô thoáng hé miệng định lên tiếng giải thích, nhưng lại không biết phải nói thế nào.Một đêm yên lặng chầm chậm trôi đi.Tối hôm qua Đường Sở Sở mất ngủ.Còn Giang Thần lại ngủ đến say sưa.Trời tờ mờ sáng, Đường Sở Sở xoa mắt, cô không ngủ suốt cả đêm, cô cảm nhận được tinh thần của mình không được ổn định. Cô thấy Giang Thần đã tỉnh dậy, xếp gọn chiếc chiếu rồi ra ngoài ban công hút thuốc.Xuyên qua kính cửa sổ, cô nhìn thấy bóng lưng dường như có chút thất thần của Giang Thần.
Chương 428
Cô biết điều gì sắp sửa xảy ra tiếp theo. Cô cho rằng mình đã chuẩn bị thật tốt, có thể trao cho Giang Thần rồi, hai người có thể trở thành vợ chồng danh chính ngôn thuận rồi.
Nhưng mà, thời điểm Giang Thần leo lên giường, trong lòng cô hiện lên một sự rụt rè.
Trong lòng sinh ra một nỗi sợ hãi.
Một nỗi sợ hãi về tương lai, một nỗi sợ hãi về hôn nhân.
Giang Thần xoay người lại, nhìn Đường Sở Sở, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng đầy cám dỗ, anh vươn tay đi lên chạm vào má, hôn cô.
Môi chạm môi.
Man mát, ngòn ngọt.
“Đừng…”
Đường Sở Sở đẩy mạnh Giang Thần ra, cô xoay người trèo xuống giường, không ngừng thở hổn hển.
“Em, em chưa chuẩn bị sẵn sàng, chồng à, em… Chúng ta có thể đợi thêm một thời gian nữa được không?”
Cô không dám ngẩng đầu nhìn Giang Thần.
Giang Thần hơi sửng sốt.
Như này lại là thế nào đây?
Đây không phải là đã đồng ý sao, tại sao lại thay đổi quyết định.
Ngây người mất một lúc, anh mới hoàn hồn lại, cười: “Không… Không sao.”
Nói xong anh bước xuống giường, lấy tấm chiếu trải xuống đất.
Đường Sở Sở không biết mình ra sao, chỉ là giây phút Giang Thần đặt nụ hôn lên môi cô, cô bắt đầu cảm nhận được nỗi sợ.
Cô cũng không biết mình đang sợ điều gì.
“Lên… Lên giường nằm đi.”
Mặc dù vẫn chưa sẵn sàng, nhưng cô vẫn không nỡ để Giang Thần phải nằm dưới đất.
Giang Thần cười nói: “Không sao mà, anh sẽ ngủ dưới đây, bao giờ em suy nghĩ thông suốt thì anh lại lên.”
Giang Thần thì không muốn Đường Sở Sở phải miễn cưỡng, anh cũng không thể, không có Đường Sở Sở sẽ không có anh của ngày hôm nay, dù Đường Sở Sở có quyết định bất kỳ điều gì anh cũng sẽ ủng hộ.
Có điều dưới góc nhìn của Đường Sở Sở thì lời anh vừa nói nghe như đang tức giận.
“Em…”
Cô thoáng hé miệng định lên tiếng giải thích, nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Một đêm yên lặng chầm chậm trôi đi.
Tối hôm qua Đường Sở Sở mất ngủ.
Còn Giang Thần lại ngủ đến say sưa.
Trời tờ mờ sáng, Đường Sở Sở xoa mắt, cô không ngủ suốt cả đêm, cô cảm nhận được tinh thần của mình không được ổn định. Cô thấy Giang Thần đã tỉnh dậy, xếp gọn chiếc chiếu rồi ra ngoài ban công hút thuốc.
Xuyên qua kính cửa sổ, cô nhìn thấy bóng lưng dường như có chút thất thần của Giang Thần.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 428Cô biết điều gì sắp sửa xảy ra tiếp theo. Cô cho rằng mình đã chuẩn bị thật tốt, có thể trao cho Giang Thần rồi, hai người có thể trở thành vợ chồng danh chính ngôn thuận rồi.Nhưng mà, thời điểm Giang Thần leo lên giường, trong lòng cô hiện lên một sự rụt rè.Trong lòng sinh ra một nỗi sợ hãi.Một nỗi sợ hãi về tương lai, một nỗi sợ hãi về hôn nhân.Giang Thần xoay người lại, nhìn Đường Sở Sở, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng đầy cám dỗ, anh vươn tay đi lên chạm vào má, hôn cô.Môi chạm môi.Man mát, ngòn ngọt.“Đừng…”Đường Sở Sở đẩy mạnh Giang Thần ra, cô xoay người trèo xuống giường, không ngừng thở hổn hển.“Em, em chưa chuẩn bị sẵn sàng, chồng à, em… Chúng ta có thể đợi thêm một thời gian nữa được không?”Cô không dám ngẩng đầu nhìn Giang Thần.Giang Thần hơi sửng sốt.Như này lại là thế nào đây?Đây không phải là đã đồng ý sao, tại sao lại thay đổi quyết định.Ngây người mất một lúc, anh mới hoàn hồn lại, cười: “Không… Không sao.”Nói xong anh bước xuống giường, lấy tấm chiếu trải xuống đất.Đường Sở Sở không biết mình ra sao, chỉ là giây phút Giang Thần đặt nụ hôn lên môi cô, cô bắt đầu cảm nhận được nỗi sợ.Cô cũng không biết mình đang sợ điều gì.“Lên… Lên giường nằm đi.”Mặc dù vẫn chưa sẵn sàng, nhưng cô vẫn không nỡ để Giang Thần phải nằm dưới đất.Giang Thần cười nói: “Không sao mà, anh sẽ ngủ dưới đây, bao giờ em suy nghĩ thông suốt thì anh lại lên.”Giang Thần thì không muốn Đường Sở Sở phải miễn cưỡng, anh cũng không thể, không có Đường Sở Sở sẽ không có anh của ngày hôm nay, dù Đường Sở Sở có quyết định bất kỳ điều gì anh cũng sẽ ủng hộ.Có điều dưới góc nhìn của Đường Sở Sở thì lời anh vừa nói nghe như đang tức giận.“Em…”Cô thoáng hé miệng định lên tiếng giải thích, nhưng lại không biết phải nói thế nào.Một đêm yên lặng chầm chậm trôi đi.Tối hôm qua Đường Sở Sở mất ngủ.Còn Giang Thần lại ngủ đến say sưa.Trời tờ mờ sáng, Đường Sở Sở xoa mắt, cô không ngủ suốt cả đêm, cô cảm nhận được tinh thần của mình không được ổn định. Cô thấy Giang Thần đã tỉnh dậy, xếp gọn chiếc chiếu rồi ra ngoài ban công hút thuốc.Xuyên qua kính cửa sổ, cô nhìn thấy bóng lưng dường như có chút thất thần của Giang Thần.