Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 454
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 454Hai tiếng đồng hồ này Ngụy Tri đứng ngồi không yên.Mãi đến khi người đi vào anh ta mới phản ứng lại lau mồ hôi trên mặt rồi nhanh chóng đứng lên cung kính chào đón: “Cô Sở Sở, cô đến rồi, cháu chào cô, chào chú.”Thấy Giang Thần đang đi ở phía sau anh ta không khỏi rùng mình.Có câu không ai đánh người chạy lại.Ngụy Tri nhiệt tình như vậy Đường Sở Sở cũng không đành xụ mặt, cô mỉm cười với anh ta rồi nói: “Anh Ngụy, đã để anh đợi lâu.”“À, không sao, không sao, tôi cũng mới đến, cô Sở Sở, ngồi đi…”Ngụy Tri chào hỏi mọi người ngồi xuống.Đường Sở Sở vừa ngồi thì Cổ Dật Hiên đi vào, anh ta đi đến nở nụ cười sáng lạn: “Cô Sở Sở, cô đến rồi.”Nói rồi anh ta búng ngón tay.Mấy nhân viên phục vụ xinh đẹp bưng quà đi vào.Có váy, có dây truyền, túi xách.“Cô Sở Sở, tôi đã tìm kiếm mấy thứ này rất lâu đấy.”Đường Sở Sở cau mày.Mỗi lần đến Cổ Dật Hiên đều rất nhiệt tình với cô, tặng cô rất nhiều đồ, cô cũng đã từ chối rất nhiều lần.“Anh Cổ, làm thế này thì ngại quá.” Hà Diễm Mai đứng lên miệng thì nói không cần nhưng lại nhận hết mấy món quà.“Mẹ, mẹ làm gì vậy, không được lấy.” Đường Sở Sở vội vàng nói.Hà Diễm Mai cười nói: “Không thể phụ lòng của cậu Cổ.”“Đúng thế.” Cổ Dật Hiên nói: “Chỉ là chút đồ, không đáng là bao.”“Cô nhận thay Đường Đường.” Hà Diễm Mai mỉm cười xán lạn.Lúc này bà ta nhận quà mỏi cả tay, cười không nhặt được miệng.Cổ Dật Hiên tặng quà xong bèn nhanh chóng rời đi.Rất nhanh đã đem đồ ăn lên.Giang Thần không nói gì chỉ lo ăn.Nhìn vẻ mặt ăn ngấu ăn nghiến của Giang Thần Đường Sở Sở cau mày rồi cô nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt áy náy, cô nói: “Anh Ngụy, khiến anh chê cười rồi.”“Không sao, không sao.” Ngụy Tri lập tức đứng lên nói: “Sở Sở, thực ra hôm nay tôi có vài lời muốn nói với cô.”“Đồng ý, đồng ý.”Anh ta còn chưa nói xong thì Hà Diễm Mai đã đứng lên nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt hài lòng rồi nói: “Tôi rất hài lòng với đứa con rể là cậu, Sở Sở có thể ly hôn với Giang Thần bất cứ lúc nào và lập tức kết hôn với cậu Ngụy.”“Mẹ.” Đường Sở Sở oán hận liếc nhìn Hà Diễm Mai.Biết thân phận của Đường Sở Sở nên anh ta không có phúc hưởng, chỉ có người siêu phàm như Hắc Long mới xứng với Sở Sở.“Cô à, cô hiểu nhầm rồi.” Ngụy Tri lo lắng Giang Thần nổi giận nên vội vàng giải thích: “Cháu muốn nói là cháu không xứng với Sở Sở.”
Chương 454
Hai tiếng đồng hồ này Ngụy Tri đứng ngồi không yên.
Mãi đến khi người đi vào anh ta mới phản ứng lại lau mồ hôi trên mặt rồi nhanh chóng đứng lên cung kính chào đón: “Cô Sở Sở, cô đến rồi, cháu chào cô, chào chú.”
Thấy Giang Thần đang đi ở phía sau anh ta không khỏi rùng mình.
Có câu không ai đánh người chạy lại.
Ngụy Tri nhiệt tình như vậy Đường Sở Sở cũng không đành xụ mặt, cô mỉm cười với anh ta rồi nói: “Anh Ngụy, đã để anh đợi lâu.”
“À, không sao, không sao, tôi cũng mới đến, cô Sở Sở, ngồi đi…”
Ngụy Tri chào hỏi mọi người ngồi xuống.
Đường Sở Sở vừa ngồi thì Cổ Dật Hiên đi vào, anh ta đi đến nở nụ cười sáng lạn: “Cô Sở Sở, cô đến rồi.”
Nói rồi anh ta búng ngón tay.
Mấy nhân viên phục vụ xinh đẹp bưng quà đi vào.
Có váy, có dây truyền, túi xách.
“Cô Sở Sở, tôi đã tìm kiếm mấy thứ này rất lâu đấy.”
Đường Sở Sở cau mày.
Mỗi lần đến Cổ Dật Hiên đều rất nhiệt tình với cô, tặng cô rất nhiều đồ, cô cũng đã từ chối rất nhiều lần.
“Anh Cổ, làm thế này thì ngại quá.” Hà Diễm Mai đứng lên miệng thì nói không cần nhưng lại nhận hết mấy món quà.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy, không được lấy.” Đường Sở Sở vội vàng nói.
Hà Diễm Mai cười nói: “Không thể phụ lòng của cậu Cổ.”
“Đúng thế.” Cổ Dật Hiên nói: “Chỉ là chút đồ, không đáng là bao.”
“Cô nhận thay Đường Đường.” Hà Diễm Mai mỉm cười xán lạn.
Lúc này bà ta nhận quà mỏi cả tay, cười không nhặt được miệng.
Cổ Dật Hiên tặng quà xong bèn nhanh chóng rời đi.
Rất nhanh đã đem đồ ăn lên.
Giang Thần không nói gì chỉ lo ăn.
Nhìn vẻ mặt ăn ngấu ăn nghiến của Giang Thần Đường Sở Sở cau mày rồi cô nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt áy náy, cô nói: “Anh Ngụy, khiến anh chê cười rồi.”
“Không sao, không sao.” Ngụy Tri lập tức đứng lên nói: “Sở Sở, thực ra hôm nay tôi có vài lời muốn nói với cô.”
“Đồng ý, đồng ý.”
Anh ta còn chưa nói xong thì Hà Diễm Mai đã đứng lên nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt hài lòng rồi nói: “Tôi rất hài lòng với đứa con rể là cậu, Sở Sở có thể ly hôn với Giang Thần bất cứ lúc nào và lập tức kết hôn với cậu Ngụy.”
“Mẹ.” Đường Sở Sở oán hận liếc nhìn Hà Diễm Mai.
Biết thân phận của Đường Sở Sở nên anh ta không có phúc hưởng, chỉ có người siêu phàm như Hắc Long mới xứng với Sở Sở.
“Cô à, cô hiểu nhầm rồi.” Ngụy Tri lo lắng Giang Thần nổi giận nên vội vàng giải thích: “Cháu muốn nói là cháu không xứng với Sở Sở.”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 454Hai tiếng đồng hồ này Ngụy Tri đứng ngồi không yên.Mãi đến khi người đi vào anh ta mới phản ứng lại lau mồ hôi trên mặt rồi nhanh chóng đứng lên cung kính chào đón: “Cô Sở Sở, cô đến rồi, cháu chào cô, chào chú.”Thấy Giang Thần đang đi ở phía sau anh ta không khỏi rùng mình.Có câu không ai đánh người chạy lại.Ngụy Tri nhiệt tình như vậy Đường Sở Sở cũng không đành xụ mặt, cô mỉm cười với anh ta rồi nói: “Anh Ngụy, đã để anh đợi lâu.”“À, không sao, không sao, tôi cũng mới đến, cô Sở Sở, ngồi đi…”Ngụy Tri chào hỏi mọi người ngồi xuống.Đường Sở Sở vừa ngồi thì Cổ Dật Hiên đi vào, anh ta đi đến nở nụ cười sáng lạn: “Cô Sở Sở, cô đến rồi.”Nói rồi anh ta búng ngón tay.Mấy nhân viên phục vụ xinh đẹp bưng quà đi vào.Có váy, có dây truyền, túi xách.“Cô Sở Sở, tôi đã tìm kiếm mấy thứ này rất lâu đấy.”Đường Sở Sở cau mày.Mỗi lần đến Cổ Dật Hiên đều rất nhiệt tình với cô, tặng cô rất nhiều đồ, cô cũng đã từ chối rất nhiều lần.“Anh Cổ, làm thế này thì ngại quá.” Hà Diễm Mai đứng lên miệng thì nói không cần nhưng lại nhận hết mấy món quà.“Mẹ, mẹ làm gì vậy, không được lấy.” Đường Sở Sở vội vàng nói.Hà Diễm Mai cười nói: “Không thể phụ lòng của cậu Cổ.”“Đúng thế.” Cổ Dật Hiên nói: “Chỉ là chút đồ, không đáng là bao.”“Cô nhận thay Đường Đường.” Hà Diễm Mai mỉm cười xán lạn.Lúc này bà ta nhận quà mỏi cả tay, cười không nhặt được miệng.Cổ Dật Hiên tặng quà xong bèn nhanh chóng rời đi.Rất nhanh đã đem đồ ăn lên.Giang Thần không nói gì chỉ lo ăn.Nhìn vẻ mặt ăn ngấu ăn nghiến của Giang Thần Đường Sở Sở cau mày rồi cô nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt áy náy, cô nói: “Anh Ngụy, khiến anh chê cười rồi.”“Không sao, không sao.” Ngụy Tri lập tức đứng lên nói: “Sở Sở, thực ra hôm nay tôi có vài lời muốn nói với cô.”“Đồng ý, đồng ý.”Anh ta còn chưa nói xong thì Hà Diễm Mai đã đứng lên nhìn Ngụy Tri với vẻ mặt hài lòng rồi nói: “Tôi rất hài lòng với đứa con rể là cậu, Sở Sở có thể ly hôn với Giang Thần bất cứ lúc nào và lập tức kết hôn với cậu Ngụy.”“Mẹ.” Đường Sở Sở oán hận liếc nhìn Hà Diễm Mai.Biết thân phận của Đường Sở Sở nên anh ta không có phúc hưởng, chỉ có người siêu phàm như Hắc Long mới xứng với Sở Sở.“Cô à, cô hiểu nhầm rồi.” Ngụy Tri lo lắng Giang Thần nổi giận nên vội vàng giải thích: “Cháu muốn nói là cháu không xứng với Sở Sở.”