Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 469
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 469“Chắc vậy, đi, xuống xe.”Giang Thần mở cửa, xuống xe trước.Tiểu Hắc quay đầu lại, liếc Văn Tâm đang rục rịch ở hàng ghế sau và mắng: “Ở yên trong xe cho tôi, đừng có lộn xộn.”“Xí, ai thèm xuống xe.”Tiểu Hắc cũng ra khỏi xe.Vô số người đối đầu nhau tại cổng chính nhà máy.Đúng lúc này, Giang Thần và Tiểu Hắc đi tới.“Đoạn Bình…”Một giọng nói truyền đến.Nghe giọng nói đó, Đoạn Bình quay đầu nhìn.Nhìn thấy Giang Thần, hai chân ông ta lập tức mềm nhũn, cơ thể ngã xuống đất trong vô thức.Giang Thần đi tới, anh không để ý đến Đoạn Bình mà nhìn về phía Khổng Ngũ rồi lạnh lùng nói: “Là mày kiếm chuyện với vợ tao?”“Oắt con, mày là thằng nào?” Khổng Ngũ sầm mặt.Anh ta không biết Giang Thần.Giang Thần nói rõ từng chữ từng chữ một: “Giang Thần, vợ của tao là Đường Sở Sở.”“Ha ha…”Khổng Ngũ bật cười: “Tao còn tưởng là ai, hóa ra là con rể nhà họ Đường. Mày nói chuẩn đấy, tao kiếm chuyện với Đường Sở Sở đó…”“Bốp!”Đoạn Bình đứng dậy, vung tay tát vào đầu Khổng Ngũ.Cái tát tương đối mạnh.Khổng Ngũ bị đánh mà hoang mang lo sợ, nhất thời không phản ứng kip.Đoạn Bình tung chân, đạp Khổng Ngũ xuống đất, sau đó lại vừa đấm vừa đá.Khổng Ngũ bị đánh đờ cả người.Anh ta không biết tại sao Đoạn Vương Gia lại đột nhiên đánh mình. Anh ta bị đấm đá, không ngừng van xin: “Vương gia, tôi sai rồi, tôi sai rồi, đừng đánh nữa, xin ngài đừng đánh nữa.”Đấm đá, Đoạn Bình lao tới quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng cầu xin: “Cậu Giang, xin cậu hãy coi tôi như cái rắm.”Đoạn Bình quỳ xuống, Khổng Ngũ hoang mang tột độ.Đây chẳng phải Giang Thần, chồng của Đường Sở Sở, con rể nhà họ Đường sao?Sao Đoạn Vương Gia lại quỳ gối trước anh?Anh ta hốt hoảng đứng dậy.Tuy nhiên, đầu gối anh ta đã bị đánh vỡ, vừa đứng lên đã ngã xuống đất.Giang Thần nhìn Đoạn Bình đang quỳ dưới đất, rồi thản nhiên nói: “Tôi muốn san chỗ này thành bình địa, ông muốn ngăn cản?”“Không, không dám…”
Chương 469
“Chắc vậy, đi, xuống xe.”
Giang Thần mở cửa, xuống xe trước.
Tiểu Hắc quay đầu lại, liếc Văn Tâm đang rục rịch ở hàng ghế sau và mắng: “Ở yên trong xe cho tôi, đừng có lộn xộn.”
“Xí, ai thèm xuống xe.”
Tiểu Hắc cũng ra khỏi xe.
Vô số người đối đầu nhau tại cổng chính nhà máy.
Đúng lúc này, Giang Thần và Tiểu Hắc đi tới.
“Đoạn Bình…”
Một giọng nói truyền đến.
Nghe giọng nói đó, Đoạn Bình quay đầu nhìn.
Nhìn thấy Giang Thần, hai chân ông ta lập tức mềm nhũn, cơ thể ngã xuống đất trong vô thức.
Giang Thần đi tới, anh không để ý đến Đoạn Bình mà nhìn về phía Khổng Ngũ rồi lạnh lùng nói: “Là mày kiếm chuyện với vợ tao?”
“Oắt con, mày là thằng nào?” Khổng Ngũ sầm mặt.
Anh ta không biết Giang Thần.
Giang Thần nói rõ từng chữ từng chữ một: “Giang Thần, vợ của tao là Đường Sở Sở.”
“Ha ha…”
Khổng Ngũ bật cười: “Tao còn tưởng là ai, hóa ra là con rể nhà họ Đường. Mày nói chuẩn đấy, tao kiếm chuyện với Đường Sở Sở đó…”
“Bốp!”
Đoạn Bình đứng dậy, vung tay tát vào đầu Khổng Ngũ.
Cái tát tương đối mạnh.
Khổng Ngũ bị đánh mà hoang mang lo sợ, nhất thời không phản ứng kip.
Đoạn Bình tung chân, đạp Khổng Ngũ xuống đất, sau đó lại vừa đấm vừa đá.
Khổng Ngũ bị đánh đờ cả người.
Anh ta không biết tại sao Đoạn Vương Gia lại đột nhiên đánh mình. Anh ta bị đấm đá, không ngừng van xin: “Vương gia, tôi sai rồi, tôi sai rồi, đừng đánh nữa, xin ngài đừng đánh nữa.”
Đấm đá, Đoạn Bình lao tới quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng cầu xin: “Cậu Giang, xin cậu hãy coi tôi như cái rắm.”
Đoạn Bình quỳ xuống, Khổng Ngũ hoang mang tột độ.
Đây chẳng phải Giang Thần, chồng của Đường Sở Sở, con rể nhà họ Đường sao?
Sao Đoạn Vương Gia lại quỳ gối trước anh?
Anh ta hốt hoảng đứng dậy.
Tuy nhiên, đầu gối anh ta đã bị đánh vỡ, vừa đứng lên đã ngã xuống đất.
Giang Thần nhìn Đoạn Bình đang quỳ dưới đất, rồi thản nhiên nói: “Tôi muốn san chỗ này thành bình địa, ông muốn ngăn cản?”
“Không, không dám…”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 469“Chắc vậy, đi, xuống xe.”Giang Thần mở cửa, xuống xe trước.Tiểu Hắc quay đầu lại, liếc Văn Tâm đang rục rịch ở hàng ghế sau và mắng: “Ở yên trong xe cho tôi, đừng có lộn xộn.”“Xí, ai thèm xuống xe.”Tiểu Hắc cũng ra khỏi xe.Vô số người đối đầu nhau tại cổng chính nhà máy.Đúng lúc này, Giang Thần và Tiểu Hắc đi tới.“Đoạn Bình…”Một giọng nói truyền đến.Nghe giọng nói đó, Đoạn Bình quay đầu nhìn.Nhìn thấy Giang Thần, hai chân ông ta lập tức mềm nhũn, cơ thể ngã xuống đất trong vô thức.Giang Thần đi tới, anh không để ý đến Đoạn Bình mà nhìn về phía Khổng Ngũ rồi lạnh lùng nói: “Là mày kiếm chuyện với vợ tao?”“Oắt con, mày là thằng nào?” Khổng Ngũ sầm mặt.Anh ta không biết Giang Thần.Giang Thần nói rõ từng chữ từng chữ một: “Giang Thần, vợ của tao là Đường Sở Sở.”“Ha ha…”Khổng Ngũ bật cười: “Tao còn tưởng là ai, hóa ra là con rể nhà họ Đường. Mày nói chuẩn đấy, tao kiếm chuyện với Đường Sở Sở đó…”“Bốp!”Đoạn Bình đứng dậy, vung tay tát vào đầu Khổng Ngũ.Cái tát tương đối mạnh.Khổng Ngũ bị đánh mà hoang mang lo sợ, nhất thời không phản ứng kip.Đoạn Bình tung chân, đạp Khổng Ngũ xuống đất, sau đó lại vừa đấm vừa đá.Khổng Ngũ bị đánh đờ cả người.Anh ta không biết tại sao Đoạn Vương Gia lại đột nhiên đánh mình. Anh ta bị đấm đá, không ngừng van xin: “Vương gia, tôi sai rồi, tôi sai rồi, đừng đánh nữa, xin ngài đừng đánh nữa.”Đấm đá, Đoạn Bình lao tới quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng cầu xin: “Cậu Giang, xin cậu hãy coi tôi như cái rắm.”Đoạn Bình quỳ xuống, Khổng Ngũ hoang mang tột độ.Đây chẳng phải Giang Thần, chồng của Đường Sở Sở, con rể nhà họ Đường sao?Sao Đoạn Vương Gia lại quỳ gối trước anh?Anh ta hốt hoảng đứng dậy.Tuy nhiên, đầu gối anh ta đã bị đánh vỡ, vừa đứng lên đã ngã xuống đất.Giang Thần nhìn Đoạn Bình đang quỳ dưới đất, rồi thản nhiên nói: “Tôi muốn san chỗ này thành bình địa, ông muốn ngăn cản?”“Không, không dám…”