Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 529
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 529Mặc dù những người ở đây đều là người có tiền nhưng họ vẫn bị sốc trước giá bán của nhân sâm nữ hoàng.Một trăm triệu, quá phóng đại.Rất nhiều người cảm thấy dùng một trăm triệu mua một củ nhân sâm không đáng cho dù đó là nhân sâm nữ hoàng.“Các vị!”Lúc này có một ông già ở phía trước hội trường đứng lên.Người đàn ông đó tầm hơn sáu mươi tuổi mặc trang phục thời Đường màu xanh lam để tóc dài và mặc đồ kiểu cũ, ông ta nhìn mấy trăm người trong hội trường nắm chặt tay.“Tôi là Đào Bạch, tôi muốn củ nhân sâm này mong mọi người nể mặt tôi đừng tranh giành.”“Cái gì, Đào Bạch?”“Đây là Đào Bạch sao?”Không ít người cảm thán.Giang Thần khó hiểu nhìn Đường Sở Sở hỏi: “Vợ ơi, Đào Bạch là ai?”Đường Sở Sở chưa lên tiếng thì Kim Tĩnh Ân bên cạnh đã liếc nhìn Giang Thần với vẻ khinh thường: “Ngay cả Đào Bạch mà cũng không biết, anh là người học y sao?”Giang Thần sờ mũi, học y nhất định phải biết Đào Bạch sao?Đường Sở Sở giải thích: “Chồng, Đào Bạch cũng khá có tiếng trong giới đông y, danh tiếng không thua kém Phương Vĩnh Cát.”“Ồ?”Giang Thần cũng bắt đầu thấy hứng thú, anh hỏi: “Nói nghe thử.”Đường Sở Sở nói: “Đông y đã được truyền lại năm ngàn năm, trước khi Phương Vĩnh Cát thành lập hội y học cổ truyền Trung Quốc thì có rất nhiều trường phái đông y. Bây giờ lấy hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc do Phương Vĩnh Cát làm chính thống nhưng vẫn có một số bác sĩ Đông Y kiêu ngạo không chịu gia nhập vào hiệp hội Đông y, bọn họ tự thành lập một trường phái, Đào Bạch là một trong số đó, ông ấy được biết đến với cái tên Vô Cực Dược Ông tiêu biểu cho người không thuộc trường phái nào.”Giang Thần sờ mũi.Anh không ngờ Đông y có nhiều thành tựu như vậy.Hiệp hội y học cổ truyền gì đó chính thống, một mớ hỗn độn.Lần này có rất nhiều người giàu đến để mua nhân sâm nữ hoàng ngàn năm.Nhưng đấu giá còn chưa bắt đầu thì Vô Cực Dược Ông đã đứng lên muốn củ nhân sâm nữ hoàng ngàn năm này.Những người giàu có này đều biết Đào Bạch, cũng không muốn đắc tội với người có y thuật cao nên đều từ bỏ ý định đấu giá.Nhưng Giang Thần không nghĩ nhiều như vậy.Đây là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm khó gặp, sao anh có thể bỏ lỡ chứ.Hơn nữa dùng nhân sâm nữ hoàng ngàn năm làm quà tặng Đường Sở Sở chắc chắn sẽ đẹp mặt.“Một trăm lẻ một triệu.”Giang Thần là người đầu tiên giơ bảng.Hội trường đấu giá đang yên tĩnh vang lên giọng nói của anh.
Chương 529
Mặc dù những người ở đây đều là người có tiền nhưng họ vẫn bị sốc trước giá bán của nhân sâm nữ hoàng.
Một trăm triệu, quá phóng đại.
Rất nhiều người cảm thấy dùng một trăm triệu mua một củ nhân sâm không đáng cho dù đó là nhân sâm nữ hoàng.
“Các vị!”
Lúc này có một ông già ở phía trước hội trường đứng lên.
Người đàn ông đó tầm hơn sáu mươi tuổi mặc trang phục thời Đường màu xanh lam để tóc dài và mặc đồ kiểu cũ, ông ta nhìn mấy trăm người trong hội trường nắm chặt tay.
“Tôi là Đào Bạch, tôi muốn củ nhân sâm này mong mọi người nể mặt tôi đừng tranh giành.”
“Cái gì, Đào Bạch?”
“Đây là Đào Bạch sao?”
Không ít người cảm thán.
Giang Thần khó hiểu nhìn Đường Sở Sở hỏi: “Vợ ơi, Đào Bạch là ai?”
Đường Sở Sở chưa lên tiếng thì Kim Tĩnh Ân bên cạnh đã liếc nhìn Giang Thần với vẻ khinh thường: “Ngay cả Đào Bạch mà cũng không biết, anh là người học y sao?”
Giang Thần sờ mũi, học y nhất định phải biết Đào Bạch sao?
Đường Sở Sở giải thích: “Chồng, Đào Bạch cũng khá có tiếng trong giới đông y, danh tiếng không thua kém Phương Vĩnh Cát.”
“Ồ?”
Giang Thần cũng bắt đầu thấy hứng thú, anh hỏi: “Nói nghe thử.”
Đường Sở Sở nói: “Đông y đã được truyền lại năm ngàn năm, trước khi Phương Vĩnh Cát thành lập hội y học cổ truyền Trung Quốc thì có rất nhiều trường phái đông y. Bây giờ lấy hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc do Phương Vĩnh Cát làm chính thống nhưng vẫn có một số bác sĩ Đông Y kiêu ngạo không chịu gia nhập vào hiệp hội Đông y, bọn họ tự thành lập một trường phái, Đào Bạch là một trong số đó, ông ấy được biết đến với cái tên Vô Cực Dược Ông tiêu biểu cho người không thuộc trường phái nào.”
Giang Thần sờ mũi.
Anh không ngờ Đông y có nhiều thành tựu như vậy.
Hiệp hội y học cổ truyền gì đó chính thống, một mớ hỗn độn.
Lần này có rất nhiều người giàu đến để mua nhân sâm nữ hoàng ngàn năm.
Nhưng đấu giá còn chưa bắt đầu thì Vô Cực Dược Ông đã đứng lên muốn củ nhân sâm nữ hoàng ngàn năm này.
Những người giàu có này đều biết Đào Bạch, cũng không muốn đắc tội với người có y thuật cao nên đều từ bỏ ý định đấu giá.
Nhưng Giang Thần không nghĩ nhiều như vậy.
Đây là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm khó gặp, sao anh có thể bỏ lỡ chứ.
Hơn nữa dùng nhân sâm nữ hoàng ngàn năm làm quà tặng Đường Sở Sở chắc chắn sẽ đẹp mặt.
“Một trăm lẻ một triệu.”
Giang Thần là người đầu tiên giơ bảng.
Hội trường đấu giá đang yên tĩnh vang lên giọng nói của anh.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 529Mặc dù những người ở đây đều là người có tiền nhưng họ vẫn bị sốc trước giá bán của nhân sâm nữ hoàng.Một trăm triệu, quá phóng đại.Rất nhiều người cảm thấy dùng một trăm triệu mua một củ nhân sâm không đáng cho dù đó là nhân sâm nữ hoàng.“Các vị!”Lúc này có một ông già ở phía trước hội trường đứng lên.Người đàn ông đó tầm hơn sáu mươi tuổi mặc trang phục thời Đường màu xanh lam để tóc dài và mặc đồ kiểu cũ, ông ta nhìn mấy trăm người trong hội trường nắm chặt tay.“Tôi là Đào Bạch, tôi muốn củ nhân sâm này mong mọi người nể mặt tôi đừng tranh giành.”“Cái gì, Đào Bạch?”“Đây là Đào Bạch sao?”Không ít người cảm thán.Giang Thần khó hiểu nhìn Đường Sở Sở hỏi: “Vợ ơi, Đào Bạch là ai?”Đường Sở Sở chưa lên tiếng thì Kim Tĩnh Ân bên cạnh đã liếc nhìn Giang Thần với vẻ khinh thường: “Ngay cả Đào Bạch mà cũng không biết, anh là người học y sao?”Giang Thần sờ mũi, học y nhất định phải biết Đào Bạch sao?Đường Sở Sở giải thích: “Chồng, Đào Bạch cũng khá có tiếng trong giới đông y, danh tiếng không thua kém Phương Vĩnh Cát.”“Ồ?”Giang Thần cũng bắt đầu thấy hứng thú, anh hỏi: “Nói nghe thử.”Đường Sở Sở nói: “Đông y đã được truyền lại năm ngàn năm, trước khi Phương Vĩnh Cát thành lập hội y học cổ truyền Trung Quốc thì có rất nhiều trường phái đông y. Bây giờ lấy hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc do Phương Vĩnh Cát làm chính thống nhưng vẫn có một số bác sĩ Đông Y kiêu ngạo không chịu gia nhập vào hiệp hội Đông y, bọn họ tự thành lập một trường phái, Đào Bạch là một trong số đó, ông ấy được biết đến với cái tên Vô Cực Dược Ông tiêu biểu cho người không thuộc trường phái nào.”Giang Thần sờ mũi.Anh không ngờ Đông y có nhiều thành tựu như vậy.Hiệp hội y học cổ truyền gì đó chính thống, một mớ hỗn độn.Lần này có rất nhiều người giàu đến để mua nhân sâm nữ hoàng ngàn năm.Nhưng đấu giá còn chưa bắt đầu thì Vô Cực Dược Ông đã đứng lên muốn củ nhân sâm nữ hoàng ngàn năm này.Những người giàu có này đều biết Đào Bạch, cũng không muốn đắc tội với người có y thuật cao nên đều từ bỏ ý định đấu giá.Nhưng Giang Thần không nghĩ nhiều như vậy.Đây là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm khó gặp, sao anh có thể bỏ lỡ chứ.Hơn nữa dùng nhân sâm nữ hoàng ngàn năm làm quà tặng Đường Sở Sở chắc chắn sẽ đẹp mặt.“Một trăm lẻ một triệu.”Giang Thần là người đầu tiên giơ bảng.Hội trường đấu giá đang yên tĩnh vang lên giọng nói của anh.