Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 539
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 539Vù!Bỗng nhiên, cả người Hà Thần bay ra ngoài.Là do Giang Thần làm.Giang Thần đứng dậy, anh đá một phát, cả người Hà Thần bay ra xa mấy mét.Anh không nói chuyện, không có nghĩa là ai cũng có quyền khi dễ Đường Sở Sở.Vốn dĩ anh không nói lời nào là vì muốn Đường Sở Sở có thêm tài chính để xây dựng sự nghiệp.Tuy nói rằng anh có tiền, không thiếu tiền, nhưng cứ đưa trực tiếp như vậy chắc chắn Đường Sở Sở sẽ nghi ngờ, cảm thấy tiền anh đưa cô không sạch sẽ.Đường Sở Sở cũng không ngờ, Giang Thần không nói lời nào đã trực tiếp ra tay, cô kéo Giang Thần lại, nói: “Chồng à, thôi bỏ đi.”Lúc này Giang Thần mới ngồi xuống, anh nhìn Đường Sở Sở, hỏi: “Vợ à, em có uống được nữa không?”“Hả?”Đường Sở Sở nhíu mày lại: “Giang Thần, ý của anh là gì?”Giang Thần cười nói: “Nếu em uống được thì cứ tiếp tục uống.”“Anh có ý gì thế?”Đường Sở Sở ngây ngẩn cả người.Lúc này, Hà Thần đã đứng dậy.Anh ta ôm ngực, cả khuôn mặt mang theo vẻ đau đớn, anh ta chỉ tay vào Giang Thần: “Được lắm cái loại vô dụng như mày, còn dám đánh tao, hôm nay mày chết chắc rồi.”Nói xong, anh ta nhìn Hứa Áo.“Anh Áo, khách sạn này cũng do anh mở ra, mau gọi bảo vệ đến đây, để tôi gi3t ch3t nó.”Sắc mặt Hứa Áo cũng không tốt, anh ta nhìn chằm chằm vào Giang Thần, lạnh lùng nói: “Đồ vô dụng kia, mau quỳ xuống.”Giang Thần ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, anh cũng không nhìn Hứa Áo nói: “Vợ à, em còn uống được thì uống đi.”“Uống gì mà uống, về thôi.” Đường Sở Sở mắng anh.Cô biết Giang Thần có thể đánh nhau, đánh mấy chục người ngã xuống trong nháy mắt.Nhưng cô không muốn làm lớn chuyện này.Còn Hứa Áo lại lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh sau đó, cửa phòng đã bị đẩy ra, mười mấy tên bảo vệ cầm côn điện tiến vào.Giang Thần lập tức giơ hai tay lên, nói: “Đừng, đừng hành động thiếu suy nghĩ, vợ à, em uống với cậu Hứa thêm vài ly nữa đi, em không uống, anh sẽ bị đánh chết mất.”Nhìn thấy tình hình như vậy, Đường Sở Sở cũng hơi sợ.Cô cũng không muốn Giang Thần lại ra tay đánh người nữa, cô nhìn Hứa Áo, trên mặt mang theo vẻ khẩn cầu: “Cậu Hứa, anh cho người ra ngoài đi, tôi uống với anh thêm vài ly.”
Chương 539
Vù!
Bỗng nhiên, cả người Hà Thần bay ra ngoài.
Là do Giang Thần làm.
Giang Thần đứng dậy, anh đá một phát, cả người Hà Thần bay ra xa mấy mét.
Anh không nói chuyện, không có nghĩa là ai cũng có quyền khi dễ Đường Sở Sở.
Vốn dĩ anh không nói lời nào là vì muốn Đường Sở Sở có thêm tài chính để xây dựng sự nghiệp.
Tuy nói rằng anh có tiền, không thiếu tiền, nhưng cứ đưa trực tiếp như vậy chắc chắn Đường Sở Sở sẽ nghi ngờ, cảm thấy tiền anh đưa cô không sạch sẽ.
Đường Sở Sở cũng không ngờ, Giang Thần không nói lời nào đã trực tiếp ra tay, cô kéo Giang Thần lại, nói: “Chồng à, thôi bỏ đi.”
Lúc này Giang Thần mới ngồi xuống, anh nhìn Đường Sở Sở, hỏi: “Vợ à, em có uống được nữa không?”
“Hả?”
Đường Sở Sở nhíu mày lại: “Giang Thần, ý của anh là gì?”
Giang Thần cười nói: “Nếu em uống được thì cứ tiếp tục uống.”
“Anh có ý gì thế?”
Đường Sở Sở ngây ngẩn cả người.
Lúc này, Hà Thần đã đứng dậy.
Anh ta ôm ngực, cả khuôn mặt mang theo vẻ đau đớn, anh ta chỉ tay vào Giang Thần: “Được lắm cái loại vô dụng như mày, còn dám đánh tao, hôm nay mày chết chắc rồi.”
Nói xong, anh ta nhìn Hứa Áo.
“Anh Áo, khách sạn này cũng do anh mở ra, mau gọi bảo vệ đến đây, để tôi gi3t ch3t nó.”
Sắc mặt Hứa Áo cũng không tốt, anh ta nhìn chằm chằm vào Giang Thần, lạnh lùng nói: “Đồ vô dụng kia, mau quỳ xuống.”
Giang Thần ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, anh cũng không nhìn Hứa Áo nói: “Vợ à, em còn uống được thì uống đi.”
“Uống gì mà uống, về thôi.” Đường Sở Sở mắng anh.
Cô biết Giang Thần có thể đánh nhau, đánh mấy chục người ngã xuống trong nháy mắt.
Nhưng cô không muốn làm lớn chuyện này.
Còn Hứa Áo lại lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.
Rất nhanh sau đó, cửa phòng đã bị đẩy ra, mười mấy tên bảo vệ cầm côn điện tiến vào.
Giang Thần lập tức giơ hai tay lên, nói: “Đừng, đừng hành động thiếu suy nghĩ, vợ à, em uống với cậu Hứa thêm vài ly nữa đi, em không uống, anh sẽ bị đánh chết mất.”
Nhìn thấy tình hình như vậy, Đường Sở Sở cũng hơi sợ.
Cô cũng không muốn Giang Thần lại ra tay đánh người nữa, cô nhìn Hứa Áo, trên mặt mang theo vẻ khẩn cầu: “Cậu Hứa, anh cho người ra ngoài đi, tôi uống với anh thêm vài ly.”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 539Vù!Bỗng nhiên, cả người Hà Thần bay ra ngoài.Là do Giang Thần làm.Giang Thần đứng dậy, anh đá một phát, cả người Hà Thần bay ra xa mấy mét.Anh không nói chuyện, không có nghĩa là ai cũng có quyền khi dễ Đường Sở Sở.Vốn dĩ anh không nói lời nào là vì muốn Đường Sở Sở có thêm tài chính để xây dựng sự nghiệp.Tuy nói rằng anh có tiền, không thiếu tiền, nhưng cứ đưa trực tiếp như vậy chắc chắn Đường Sở Sở sẽ nghi ngờ, cảm thấy tiền anh đưa cô không sạch sẽ.Đường Sở Sở cũng không ngờ, Giang Thần không nói lời nào đã trực tiếp ra tay, cô kéo Giang Thần lại, nói: “Chồng à, thôi bỏ đi.”Lúc này Giang Thần mới ngồi xuống, anh nhìn Đường Sở Sở, hỏi: “Vợ à, em có uống được nữa không?”“Hả?”Đường Sở Sở nhíu mày lại: “Giang Thần, ý của anh là gì?”Giang Thần cười nói: “Nếu em uống được thì cứ tiếp tục uống.”“Anh có ý gì thế?”Đường Sở Sở ngây ngẩn cả người.Lúc này, Hà Thần đã đứng dậy.Anh ta ôm ngực, cả khuôn mặt mang theo vẻ đau đớn, anh ta chỉ tay vào Giang Thần: “Được lắm cái loại vô dụng như mày, còn dám đánh tao, hôm nay mày chết chắc rồi.”Nói xong, anh ta nhìn Hứa Áo.“Anh Áo, khách sạn này cũng do anh mở ra, mau gọi bảo vệ đến đây, để tôi gi3t ch3t nó.”Sắc mặt Hứa Áo cũng không tốt, anh ta nhìn chằm chằm vào Giang Thần, lạnh lùng nói: “Đồ vô dụng kia, mau quỳ xuống.”Giang Thần ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, anh cũng không nhìn Hứa Áo nói: “Vợ à, em còn uống được thì uống đi.”“Uống gì mà uống, về thôi.” Đường Sở Sở mắng anh.Cô biết Giang Thần có thể đánh nhau, đánh mấy chục người ngã xuống trong nháy mắt.Nhưng cô không muốn làm lớn chuyện này.Còn Hứa Áo lại lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh sau đó, cửa phòng đã bị đẩy ra, mười mấy tên bảo vệ cầm côn điện tiến vào.Giang Thần lập tức giơ hai tay lên, nói: “Đừng, đừng hành động thiếu suy nghĩ, vợ à, em uống với cậu Hứa thêm vài ly nữa đi, em không uống, anh sẽ bị đánh chết mất.”Nhìn thấy tình hình như vậy, Đường Sở Sở cũng hơi sợ.Cô cũng không muốn Giang Thần lại ra tay đánh người nữa, cô nhìn Hứa Áo, trên mặt mang theo vẻ khẩn cầu: “Cậu Hứa, anh cho người ra ngoài đi, tôi uống với anh thêm vài ly.”