Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 560

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 560Ai vậy?Người đứng đầu nhà họ Hà trực tiếp đứng dậy nghênh đón: “Cô gái, cô là ai?”Người vừa đến chính là Phương Thốn Tâm.Cô thấy nhân sâm ngàn năm bị ném xuống mặt đất bèn tiến lại gần rồi nhặt lên.“Tôi là Phương Thốn Tâm – cháu gái của Phương Vĩnh Cát nổi danh Giang Trung, cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường. Đây đích thực là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm của Bách Thảo Đường chúng tôi, và cũng là nhân sâm do chính tay tôi tặng cho cô Sở Sở, củ nhân sâm này có giá trị ít nhất là một trăm năm mươi triệu nhân dân dân tệ. Mấy người nói nó là giả à?”Cô ta nhìn mọi người. Cả hiện trường bao gồm mấy chục người giờ bỗng im ắng đến lạ thường.Tại sao người phụ trách của Bách Thảo Đường lại có mặt ở nhà họ Hà?Giang Thần thấy Phương Thốn Tâm thì cũng hơi bất ngờ, anh mới gọi không lâu mà cô đã có mặt.Tốc độ thế này quả là hơi khủng.Chẳng nhẽ cô ta bay đến đây?Phương Thốn Tâm đi tới trước mặt Đường Sở Sở, rồi nở nụ cười trên khuôn mặt xinh xắn, cô ta nói: “Chào cô Sở Sở”“Vâng, chào cô Phương.”Đường Sở Sở cũng chào một tiếng.Cô không ngờ Phương Thốn Tâm lại đến nhà họ Hà.Phương Thốn Tâm đã xuất hiện giải thích đến thế, ai nấy nhà họ Hà giờ chỉ biết nín họng, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám hó hé nửa lời.Bà cụ Hà đứng lên, khuôn mặt tràn đầy sự nghi hoặc: “Cô, cô là cháu gái của thần y Phương thật à?”Nói xong, bà ta liếc nhìn Hà Thần.“Thần à, chẳng phải cháu nói cháu đến Giang Trung gặp thần y Phương rồi sao, đây là cháu gái ông ấy thật à?”“Cháu…”Hà Thần xấu hổ.Anh ta nào có được gặp thần y Phương, nên làm gì có chuyện biết mặt cháu gái ông ấy.Nhưng, anh ta dám chắc rằng đây thực sự là cháu gái thần y Phương, và cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường.Anh ta gật đầu nói: “Dạ phải”“Cô Phương” Hà Nhuận đứng dậy, ông ta mời bắt tay và tươi cười nói: “Chào cô, tôi là Hà Nhuận – chủ tịch công ty Nhuận Phát”Phương Thốn Tâm chỉ liếc nhìn ông ta chứ cũng không nói gì.Hà Nhuận xấu hổ.“Đây… Đây là nhân sâm ngàn năm thật sao?”Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.Lúc này, Đường Tùng mới đứng ra lên tiếng: “Con đã nói từ đầu rồi, đồ chị Sở Sở tặng là hàng thật mà mọi người đâu có chịu tin, còn mắng chị con nữa chứ, mọi người mau cho chị con một lời xin lỗi đi”

Chương 560

Ai vậy?

Người đứng đầu nhà họ Hà trực tiếp đứng dậy nghênh đón: “Cô gái, cô là ai?”

Người vừa đến chính là Phương Thốn Tâm.

Cô thấy nhân sâm ngàn năm bị ném xuống mặt đất bèn tiến lại gần rồi nhặt lên.

“Tôi là Phương Thốn Tâm – cháu gái của Phương Vĩnh Cát nổi danh Giang Trung, cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường. Đây đích thực là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm của Bách Thảo Đường chúng tôi, và cũng là nhân sâm do chính tay tôi tặng cho cô Sở Sở, củ nhân sâm này có giá trị ít nhất là một trăm năm mươi triệu nhân dân dân tệ. Mấy người nói nó là giả à?”

Cô ta nhìn mọi người. Cả hiện trường bao gồm mấy chục người giờ bỗng im ắng đến lạ thường.

Tại sao người phụ trách của Bách Thảo Đường lại có mặt ở nhà họ Hà?

Giang Thần thấy Phương Thốn Tâm thì cũng hơi bất ngờ, anh mới gọi không lâu mà cô đã có mặt.

Tốc độ thế này quả là hơi khủng.

Chẳng nhẽ cô ta bay đến đây?

Phương Thốn Tâm đi tới trước mặt Đường Sở Sở, rồi nở nụ cười trên khuôn mặt xinh xắn, cô ta nói: “Chào cô Sở Sở”

“Vâng, chào cô Phương.”

Đường Sở Sở cũng chào một tiếng.

Cô không ngờ Phương Thốn Tâm lại đến nhà họ Hà.

Phương Thốn Tâm đã xuất hiện giải thích đến thế, ai nấy nhà họ Hà giờ chỉ biết nín họng, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám hó hé nửa lời.

Bà cụ Hà đứng lên, khuôn mặt tràn đầy sự nghi hoặc: “Cô, cô là cháu gái của thần y Phương thật à?”

Nói xong, bà ta liếc nhìn Hà Thần.

“Thần à, chẳng phải cháu nói cháu đến Giang Trung gặp thần y Phương rồi sao, đây là cháu gái ông ấy thật à?”

“Cháu…”

Hà Thần xấu hổ.

Anh ta nào có được gặp thần y Phương, nên làm gì có chuyện biết mặt cháu gái ông ấy.

Nhưng, anh ta dám chắc rằng đây thực sự là cháu gái thần y Phương, và cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường.

Anh ta gật đầu nói: “Dạ phải”

“Cô Phương” Hà Nhuận đứng dậy, ông ta mời bắt tay và tươi cười nói: “Chào cô, tôi là Hà Nhuận – chủ tịch công ty Nhuận Phát”

Phương Thốn Tâm chỉ liếc nhìn ông ta chứ cũng không nói gì.

Hà Nhuận xấu hổ.

“Đây… Đây là nhân sâm ngàn năm thật sao?”

Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.

Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.

Lúc này, Đường Tùng mới đứng ra lên tiếng: “Con đã nói từ đầu rồi, đồ chị Sở Sở tặng là hàng thật mà mọi người đâu có chịu tin, còn mắng chị con nữa chứ, mọi người mau cho chị con một lời xin lỗi đi”

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 560Ai vậy?Người đứng đầu nhà họ Hà trực tiếp đứng dậy nghênh đón: “Cô gái, cô là ai?”Người vừa đến chính là Phương Thốn Tâm.Cô thấy nhân sâm ngàn năm bị ném xuống mặt đất bèn tiến lại gần rồi nhặt lên.“Tôi là Phương Thốn Tâm – cháu gái của Phương Vĩnh Cát nổi danh Giang Trung, cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường. Đây đích thực là nhân sâm nữ hoàng ngàn năm của Bách Thảo Đường chúng tôi, và cũng là nhân sâm do chính tay tôi tặng cho cô Sở Sở, củ nhân sâm này có giá trị ít nhất là một trăm năm mươi triệu nhân dân dân tệ. Mấy người nói nó là giả à?”Cô ta nhìn mọi người. Cả hiện trường bao gồm mấy chục người giờ bỗng im ắng đến lạ thường.Tại sao người phụ trách của Bách Thảo Đường lại có mặt ở nhà họ Hà?Giang Thần thấy Phương Thốn Tâm thì cũng hơi bất ngờ, anh mới gọi không lâu mà cô đã có mặt.Tốc độ thế này quả là hơi khủng.Chẳng nhẽ cô ta bay đến đây?Phương Thốn Tâm đi tới trước mặt Đường Sở Sở, rồi nở nụ cười trên khuôn mặt xinh xắn, cô ta nói: “Chào cô Sở Sở”“Vâng, chào cô Phương.”Đường Sở Sở cũng chào một tiếng.Cô không ngờ Phương Thốn Tâm lại đến nhà họ Hà.Phương Thốn Tâm đã xuất hiện giải thích đến thế, ai nấy nhà họ Hà giờ chỉ biết nín họng, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám hó hé nửa lời.Bà cụ Hà đứng lên, khuôn mặt tràn đầy sự nghi hoặc: “Cô, cô là cháu gái của thần y Phương thật à?”Nói xong, bà ta liếc nhìn Hà Thần.“Thần à, chẳng phải cháu nói cháu đến Giang Trung gặp thần y Phương rồi sao, đây là cháu gái ông ấy thật à?”“Cháu…”Hà Thần xấu hổ.Anh ta nào có được gặp thần y Phương, nên làm gì có chuyện biết mặt cháu gái ông ấy.Nhưng, anh ta dám chắc rằng đây thực sự là cháu gái thần y Phương, và cũng là người phụ trách của Bách Thảo Đường.Anh ta gật đầu nói: “Dạ phải”“Cô Phương” Hà Nhuận đứng dậy, ông ta mời bắt tay và tươi cười nói: “Chào cô, tôi là Hà Nhuận – chủ tịch công ty Nhuận Phát”Phương Thốn Tâm chỉ liếc nhìn ông ta chứ cũng không nói gì.Hà Nhuận xấu hổ.“Đây… Đây là nhân sâm ngàn năm thật sao?”Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.Ngay cả Hà Nhuận cũng thừa nhận thân phận của Phương Thốn Tâm, bà cụ Hà vô cùng ngạc nhiên, bà ta nhìn nhân sâm ngàn năm và tỏ vẻ vui mừng.Lúc này, Đường Tùng mới đứng ra lên tiếng: “Con đã nói từ đầu rồi, đồ chị Sở Sở tặng là hàng thật mà mọi người đâu có chịu tin, còn mắng chị con nữa chứ, mọi người mau cho chị con một lời xin lỗi đi”

Chương 560