Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 565

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 565Ông ta là Trần Ba.Đi sau ông ta là một thanh niên mặc áo ba lỗ màu đen, để tóc dài và trên người có xăm hình con rồng. Anh ta là Ngưu Đại Phú.Ở phía sau cùng là hơn hai mươi anh em khác.Những người này đang khiêng cáng cứu thương.Có rất nhiều người đang nằm trên những cái cán đó, họ đều bị thương rất nặng, miệng thì không ngừng k3u r3n đau đớn, khốn khổ.“Những người này là ai?”Ai nấy nhà họ Hà đều nhìn nhau trong nghi hoặc.Hà Huỳnh Đồng bước tới, trầm mặc nhìn họ. Ông ta không dám l* m*ng, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Mọi người đây là?”“Giang Thần đâu?”Ngưu Đại Phú phớt lờ Hà Huỳnh Đồng, anh ta hung hăng hét lên.Mọi ánh mắt lại lần nữa đổ dồn về Giang Thần.Đường Sở Sở cũng mang theo vẻ mặt khó hiểu, lại xảy ra chuyện gì nữa đây?Cô cảm thấy Ngưu Đại Phú có hơi quen quen, nhưng lại không nhớ bản thân đã gặp ở đâu.Giang Thần nhìn Ngưu Đại Phú và lập tức nhận ra, đây là người đã gây chuyện tối qua.Anh bước lên phía trước, vẻ mặt ung dung, anh điềm tĩnh nói: “Tôi ở đây, sao, có chuyện gì?”Vừa thấy Giang Thần, Ngưu Đại Phú đã rút ra một con dao sắc bén và lao về phía nhanh về phía anh, anh ta hét lên: “Tao giết mày, trả mạng lại cho anh em tao.”Giang Thần lướt nhẹ để tránh khỏi lưỡi dao, sau đó lấy tốc độ nhanh như gió nắm chặt cổ tay Ngưu Đại Phú rồi dùng lực bẻ cổ tay anh ta.“Aaa!”Ngưu Đại Phú kêu la thảm thiết, cơ thể cúi gập xuống, cùng với đó là vẻ mặt đau đớn tột cùng.“Cút!”Giang Thần hất mạnh tay, sau đó nhấc chân lên đá đối phương.Cú đá của anh khiến Ngưu Đại Phú bay xa khoảng hai mét, kế đó còn lăn lộn trên mặt đất vài vòng.Anh ta đau đớn hét to và nằm mãi trên mặt đất, không đứng dậy nổi.Người nhà họ Hà nhìn thấy cảnh này cũng ngỡ ngàng, không biết chuyện gì đang xảy ra.Nhưng bọn họ đều đoán ra rằng Giang Thần lại gây chuyện.Tuần Khải thấy Trần Ba thì cũng cau mày.Ông ta bước tới, cười nói với Trần Ba: “Anh Trần, thật là trùng hợp, sao anh cũng tới đây?”Trần Ba liếc nhìn ông ta và lập tức nhận ra Tuần Khải.Hai người họ đều là những người trong thế lực ngầm của Giang Bắc nên quen biết nhau là lẽ đương nhiên.“Anh Tuần đây mà, sao anh lại ở nhà họ Hà?”

Chương 565

Ông ta là Trần Ba.

Đi sau ông ta là một thanh niên mặc áo ba lỗ màu đen, để tóc dài và trên người có xăm hình con rồng. Anh ta là Ngưu Đại Phú.

Ở phía sau cùng là hơn hai mươi anh em khác.

Những người này đang khiêng cáng cứu thương.

Có rất nhiều người đang nằm trên những cái cán đó, họ đều bị thương rất nặng, miệng thì không ngừng k3u r3n đau đớn, khốn khổ.

“Những người này là ai?”

Ai nấy nhà họ Hà đều nhìn nhau trong nghi hoặc.

Hà Huỳnh Đồng bước tới, trầm mặc nhìn họ. Ông ta không dám l* m*ng, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Mọi người đây là?”

“Giang Thần đâu?”

Ngưu Đại Phú phớt lờ Hà Huỳnh Đồng, anh ta hung hăng hét lên.

Mọi ánh mắt lại lần nữa đổ dồn về Giang Thần.

Đường Sở Sở cũng mang theo vẻ mặt khó hiểu, lại xảy ra chuyện gì nữa đây?

Cô cảm thấy Ngưu Đại Phú có hơi quen quen, nhưng lại không nhớ bản thân đã gặp ở đâu.

Giang Thần nhìn Ngưu Đại Phú và lập tức nhận ra, đây là người đã gây chuyện tối qua.

Anh bước lên phía trước, vẻ mặt ung dung, anh điềm tĩnh nói: “Tôi ở đây, sao, có chuyện gì?”

Vừa thấy Giang Thần, Ngưu Đại Phú đã rút ra một con dao sắc bén và lao về phía nhanh về phía anh, anh ta hét lên: “Tao giết mày, trả mạng lại cho anh em tao.”

Giang Thần lướt nhẹ để tránh khỏi lưỡi dao, sau đó lấy tốc độ nhanh như gió nắm chặt cổ tay Ngưu Đại Phú rồi dùng lực bẻ cổ tay anh ta.

“Aaa!”

Ngưu Đại Phú kêu la thảm thiết, cơ thể cúi gập xuống, cùng với đó là vẻ mặt đau đớn tột cùng.

“Cút!”

Giang Thần hất mạnh tay, sau đó nhấc chân lên đá đối phương.

Cú đá của anh khiến Ngưu Đại Phú bay xa khoảng hai mét, kế đó còn lăn lộn trên mặt đất vài vòng.

Anh ta đau đớn hét to và nằm mãi trên mặt đất, không đứng dậy nổi.

Người nhà họ Hà nhìn thấy cảnh này cũng ngỡ ngàng, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng bọn họ đều đoán ra rằng Giang Thần lại gây chuyện.

Tuần Khải thấy Trần Ba thì cũng cau mày.

Ông ta bước tới, cười nói với Trần Ba: “Anh Trần, thật là trùng hợp, sao anh cũng tới đây?”

Trần Ba liếc nhìn ông ta và lập tức nhận ra Tuần Khải.

Hai người họ đều là những người trong thế lực ngầm của Giang Bắc nên quen biết nhau là lẽ đương nhiên.

“Anh Tuần đây mà, sao anh lại ở nhà họ Hà?”

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 565Ông ta là Trần Ba.Đi sau ông ta là một thanh niên mặc áo ba lỗ màu đen, để tóc dài và trên người có xăm hình con rồng. Anh ta là Ngưu Đại Phú.Ở phía sau cùng là hơn hai mươi anh em khác.Những người này đang khiêng cáng cứu thương.Có rất nhiều người đang nằm trên những cái cán đó, họ đều bị thương rất nặng, miệng thì không ngừng k3u r3n đau đớn, khốn khổ.“Những người này là ai?”Ai nấy nhà họ Hà đều nhìn nhau trong nghi hoặc.Hà Huỳnh Đồng bước tới, trầm mặc nhìn họ. Ông ta không dám l* m*ng, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Mọi người đây là?”“Giang Thần đâu?”Ngưu Đại Phú phớt lờ Hà Huỳnh Đồng, anh ta hung hăng hét lên.Mọi ánh mắt lại lần nữa đổ dồn về Giang Thần.Đường Sở Sở cũng mang theo vẻ mặt khó hiểu, lại xảy ra chuyện gì nữa đây?Cô cảm thấy Ngưu Đại Phú có hơi quen quen, nhưng lại không nhớ bản thân đã gặp ở đâu.Giang Thần nhìn Ngưu Đại Phú và lập tức nhận ra, đây là người đã gây chuyện tối qua.Anh bước lên phía trước, vẻ mặt ung dung, anh điềm tĩnh nói: “Tôi ở đây, sao, có chuyện gì?”Vừa thấy Giang Thần, Ngưu Đại Phú đã rút ra một con dao sắc bén và lao về phía nhanh về phía anh, anh ta hét lên: “Tao giết mày, trả mạng lại cho anh em tao.”Giang Thần lướt nhẹ để tránh khỏi lưỡi dao, sau đó lấy tốc độ nhanh như gió nắm chặt cổ tay Ngưu Đại Phú rồi dùng lực bẻ cổ tay anh ta.“Aaa!”Ngưu Đại Phú kêu la thảm thiết, cơ thể cúi gập xuống, cùng với đó là vẻ mặt đau đớn tột cùng.“Cút!”Giang Thần hất mạnh tay, sau đó nhấc chân lên đá đối phương.Cú đá của anh khiến Ngưu Đại Phú bay xa khoảng hai mét, kế đó còn lăn lộn trên mặt đất vài vòng.Anh ta đau đớn hét to và nằm mãi trên mặt đất, không đứng dậy nổi.Người nhà họ Hà nhìn thấy cảnh này cũng ngỡ ngàng, không biết chuyện gì đang xảy ra.Nhưng bọn họ đều đoán ra rằng Giang Thần lại gây chuyện.Tuần Khải thấy Trần Ba thì cũng cau mày.Ông ta bước tới, cười nói với Trần Ba: “Anh Trần, thật là trùng hợp, sao anh cũng tới đây?”Trần Ba liếc nhìn ông ta và lập tức nhận ra Tuần Khải.Hai người họ đều là những người trong thế lực ngầm của Giang Bắc nên quen biết nhau là lẽ đương nhiên.“Anh Tuần đây mà, sao anh lại ở nhà họ Hà?”

Chương 565