Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 572
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 572Còn những người tới gây chuyện thì quỳ cả dưới đất, rén đến nỗi ngay cả thở mạnh cũng không dám.Đến giờ phút này, Đường Tùng lại bắt đầu kiêu ngạo, khoe khoang với đám người nhà họ Hà.“Đấy, mấy người thấy gì chưa? Chị của tôi rất lợi hại.”Tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Sở Sở, ai đấy cũng kinh ngạc.Còn Giang Thần lại ngồi ở bên cạnh hút thuốc.Hà Tâm thỉnh thoảng có liếc mắt nhìn về phía Giang Thần.Mọi người đều cho rằng Niếp Vân tới đây là để lấy lòng Đường Sở Sở, nhưng nào có ai ngờ Niếp Vân tới đây thực chất là vì Giang Thần.Niếp Vân vẫn chưa rời đi mà tạm thời vẫn ở lại nhà họ Hà, cùng nói mấy chuyện liên quan tới cách mạng với Hà Huỳnh Đồng.Còn lớp trẻ nhà họ Hà thì lại vây quanh Đường Sở Sở, không ngừng lấy lòng cô.Thấm thoát một tiếng đồng hồ trôi qua.Hơn trăm chiếc xe quân đội xuất hiện ở phía ngoài sân nhà họ Hà.Một nhóm người mặc quần áo vũ trang xuất hiện.Lúc này Niếp Vân mới đứng dậy đi tới giữa sân.Những người dẫn đầu đoàn quân đi tới, họ đứng nghiêm, và chào hỏi theo tác phong quân đội.“Tướng quân Niếp”Giọng nói dõng dạc.Niếp Vân phất tay, sau đó chỉ vào những người đang quỳ trên mặt đất và phân phó: “Áp giải những người này đi, điều tra nghiêm minh, trừng trị nghiêm khắc”“Tuân lệnh.”“Áp giải đi”Toàn bộ chiến sĩ được trang bị đầy đủ vũ khí tiến lên áp giải tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đi.Sau khi dẫn người đi thì lúc này Niếp Vân mới gọi người đem loại thuốc lá mà ông ta đã đặt biệt chuẩn bị đưa cho Hà Huỳnh Đồng.“Ông Hà cứ yên tâm, người nhà họ Hà sẽ được khôi phục lại chức vị nhanh thôi. Còn những người gây ra chuyện này chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm minh”Hà Huỳnh Đồng nắm lấy bàn tay của Niếp Vân, gương mặt của ông ta kích động và nói: “Có tướng quân Niếp chính là một niềm hạnh phúc vô bờ của người dân Giang Bắc”“Vì nước yêu dân, vì dân phục vụ thôi mà” Niếp Vân cười và nói: “Ông Hà, tôi còn có việc phải làm, nên không trò chuyện với ông được nữa, khi nào có thời gian tôi lại tới thăm ông, tôi xin phép về trước.”Nói xong ông ta đi tới bên cạnh Đường Sở Sở.Đường Sở Sở vội vàng đứng dậy.“Cô Sở Sở, tôi về trước nhé?”Niếp Vân phải đi, nhưng ông ta vẫn tới để hỏi ý của Đường Sở Sở.Còn về phía Giang Thần.
Chương 572
Còn những người tới gây chuyện thì quỳ cả dưới đất, rén đến nỗi ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Đến giờ phút này, Đường Tùng lại bắt đầu kiêu ngạo, khoe khoang với đám người nhà họ Hà.
“Đấy, mấy người thấy gì chưa? Chị của tôi rất lợi hại.”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Sở Sở, ai đấy cũng kinh ngạc.
Còn Giang Thần lại ngồi ở bên cạnh hút thuốc.
Hà Tâm thỉnh thoảng có liếc mắt nhìn về phía Giang Thần.
Mọi người đều cho rằng Niếp Vân tới đây là để lấy lòng Đường Sở Sở, nhưng nào có ai ngờ Niếp Vân tới đây thực chất là vì Giang Thần.
Niếp Vân vẫn chưa rời đi mà tạm thời vẫn ở lại nhà họ Hà, cùng nói mấy chuyện liên quan tới cách mạng với Hà Huỳnh Đồng.
Còn lớp trẻ nhà họ Hà thì lại vây quanh Đường Sở Sở, không ngừng lấy lòng cô.
Thấm thoát một tiếng đồng hồ trôi qua.
Hơn trăm chiếc xe quân đội xuất hiện ở phía ngoài sân nhà họ Hà.
Một nhóm người mặc quần áo vũ trang xuất hiện.
Lúc này Niếp Vân mới đứng dậy đi tới giữa sân.
Những người dẫn đầu đoàn quân đi tới, họ đứng nghiêm, và chào hỏi theo tác phong quân đội.
“Tướng quân Niếp”
Giọng nói dõng dạc.
Niếp Vân phất tay, sau đó chỉ vào những người đang quỳ trên mặt đất và phân phó: “Áp giải những người này đi, điều tra nghiêm minh, trừng trị nghiêm khắc”
“Tuân lệnh.”
“Áp giải đi”
Toàn bộ chiến sĩ được trang bị đầy đủ vũ khí tiến lên áp giải tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đi.
Sau khi dẫn người đi thì lúc này Niếp Vân mới gọi người đem loại thuốc lá mà ông ta đã đặt biệt chuẩn bị đưa cho Hà Huỳnh Đồng.
“Ông Hà cứ yên tâm, người nhà họ Hà sẽ được khôi phục lại chức vị nhanh thôi. Còn những người gây ra chuyện này chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm minh”
Hà Huỳnh Đồng nắm lấy bàn tay của Niếp Vân, gương mặt của ông ta kích động và nói: “Có tướng quân Niếp chính là một niềm hạnh phúc vô bờ của người dân Giang Bắc”
“Vì nước yêu dân, vì dân phục vụ thôi mà” Niếp Vân cười và nói: “Ông Hà, tôi còn có việc phải làm, nên không trò chuyện với ông được nữa, khi nào có thời gian tôi lại tới thăm ông, tôi xin phép về trước.”
Nói xong ông ta đi tới bên cạnh Đường Sở Sở.
Đường Sở Sở vội vàng đứng dậy.
“Cô Sở Sở, tôi về trước nhé?”
Niếp Vân phải đi, nhưng ông ta vẫn tới để hỏi ý của Đường Sở Sở.
Còn về phía Giang Thần.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 572Còn những người tới gây chuyện thì quỳ cả dưới đất, rén đến nỗi ngay cả thở mạnh cũng không dám.Đến giờ phút này, Đường Tùng lại bắt đầu kiêu ngạo, khoe khoang với đám người nhà họ Hà.“Đấy, mấy người thấy gì chưa? Chị của tôi rất lợi hại.”Tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Sở Sở, ai đấy cũng kinh ngạc.Còn Giang Thần lại ngồi ở bên cạnh hút thuốc.Hà Tâm thỉnh thoảng có liếc mắt nhìn về phía Giang Thần.Mọi người đều cho rằng Niếp Vân tới đây là để lấy lòng Đường Sở Sở, nhưng nào có ai ngờ Niếp Vân tới đây thực chất là vì Giang Thần.Niếp Vân vẫn chưa rời đi mà tạm thời vẫn ở lại nhà họ Hà, cùng nói mấy chuyện liên quan tới cách mạng với Hà Huỳnh Đồng.Còn lớp trẻ nhà họ Hà thì lại vây quanh Đường Sở Sở, không ngừng lấy lòng cô.Thấm thoát một tiếng đồng hồ trôi qua.Hơn trăm chiếc xe quân đội xuất hiện ở phía ngoài sân nhà họ Hà.Một nhóm người mặc quần áo vũ trang xuất hiện.Lúc này Niếp Vân mới đứng dậy đi tới giữa sân.Những người dẫn đầu đoàn quân đi tới, họ đứng nghiêm, và chào hỏi theo tác phong quân đội.“Tướng quân Niếp”Giọng nói dõng dạc.Niếp Vân phất tay, sau đó chỉ vào những người đang quỳ trên mặt đất và phân phó: “Áp giải những người này đi, điều tra nghiêm minh, trừng trị nghiêm khắc”“Tuân lệnh.”“Áp giải đi”Toàn bộ chiến sĩ được trang bị đầy đủ vũ khí tiến lên áp giải tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đi.Sau khi dẫn người đi thì lúc này Niếp Vân mới gọi người đem loại thuốc lá mà ông ta đã đặt biệt chuẩn bị đưa cho Hà Huỳnh Đồng.“Ông Hà cứ yên tâm, người nhà họ Hà sẽ được khôi phục lại chức vị nhanh thôi. Còn những người gây ra chuyện này chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm minh”Hà Huỳnh Đồng nắm lấy bàn tay của Niếp Vân, gương mặt của ông ta kích động và nói: “Có tướng quân Niếp chính là một niềm hạnh phúc vô bờ của người dân Giang Bắc”“Vì nước yêu dân, vì dân phục vụ thôi mà” Niếp Vân cười và nói: “Ông Hà, tôi còn có việc phải làm, nên không trò chuyện với ông được nữa, khi nào có thời gian tôi lại tới thăm ông, tôi xin phép về trước.”Nói xong ông ta đi tới bên cạnh Đường Sở Sở.Đường Sở Sở vội vàng đứng dậy.“Cô Sở Sở, tôi về trước nhé?”Niếp Vân phải đi, nhưng ông ta vẫn tới để hỏi ý của Đường Sở Sở.Còn về phía Giang Thần.