Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 579
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 579Sau khi tắt điện thoại, gương mặt ông ta tràn đầy vẻ nghi hoặc: “Chủ soái muốn số điện thoại của mình làm gì chứ, chẳng nhẽ mình làm sai chuyện gì hả ta?”Khi ông ta vẫn còn đang suy nghĩ thì chuông điện thoại vang lên.Chính là Giang Thần.Ông ta lập tức nghe máy, thái độ kính cẩn: “Chủ soái…”Giang Thần bất mãn trách móc: “Niếp Vân, ông đang bày trò gì vậy? Tôi chỉ bảo ông cất nhắc Hà Xán một chút thôi, ông đưa hẳn cậu ta lên làm thân tín bên cạnh làm quái gì? Làm chuyện gì cũng phải từng bước một, há lại có chuyện một bước lên mây, chẳng nhẽ ông không biết đạo lý này?”“Chủ soái, tôi…”“Lập tức hủy bỏ cho tôi, tôi ghét nhất là cái loại lợi dụng quan hệ để thăng quan tiến chức. Tôi bảo ông cất nhắc, đề bạt cậu ta một chút, chứ không có bảo ông giúp cậu ta một bước lên mây”“Vâng, vâng, chủ soái nói phải.”Niếp Vân lập tức gật đầu.Giang Thần dạy bảo ông ta một hồi, Niếp Vân rất ngoan ngoãn lắng nghe.Cuối cùng ông ta cầu xin: “Chủ soái, nếu chủ soái đang ở Giang Bắc, vậy thì ngày mai cậu có thể tới quân khu một chuyến để giảng đạo cho lớp trẻ không? Tôi tin rằng, nếu họ biết anh tới, chắc chắn họ sẽ vui như được mùa và lấy đó làm niềm tự hào nhất cuộc đời cho xem.”Niếp Vân đã biết chuyện Giang Thần là giáo quan chính trong khóa huấn luyện đặc biệt, nên ông ta mới to gan đưa ra thỉnh cầu này. Nếu không, bình thường có cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám nói.“Chuyện này…”Giang Thần có chút khó xử.Nếu như anh xuất hiện thì thân phận của anh sẽ bị lộ, bởi vì ngày mai sẽ có người nhà họ Hà đến xem.“Chủ soái, tôi cầu xin cậu đấy. Cậu là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân, là.. ““Được rồi, tôi đồng ý với ông, nhưng mà hủy bỏ chuyện người thân được đi tới tham dự cho tôi: “Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.” Niếp Vân vui mừng.Sau khi tắt điện thoại, Giang Thần sờ mũi và cười lẩm bẩm: “Là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân…”Người khác chỉ biết các câu chuyện của anh, biết anh là một huyền thoại, nhưng không ai biết trong mười mấy năm qua anh đã trả giá những gì.Sau khi Giang Thần tắt điện thoại, anh ở bên ngoài hút một điếu thuốc xong mới tiến vào trong phòng.Người nhà họ Hà vẫn còn đang thảo luận xem ai sẽ được đi theo.Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại của Hà Xán vang lên.Anh ta nghe điện thoại.“Vâng, vâng thưa tướng quân Niếp, tôi hiểu rồi”Anh ta nghe xong bèn tắt máy.Người nhà họ Hà đều nhìn anh ta.Hà Huỳnh Đồng hỏi : “Xán, tướng quân Niếp gọi điện cho cháu hả?”
Chương 579
Sau khi tắt điện thoại, gương mặt ông ta tràn đầy vẻ nghi hoặc: “Chủ soái muốn số điện thoại của mình làm gì chứ, chẳng nhẽ mình làm sai chuyện gì hả ta?”
Khi ông ta vẫn còn đang suy nghĩ thì chuông điện thoại vang lên.
Chính là Giang Thần.
Ông ta lập tức nghe máy, thái độ kính cẩn: “Chủ soái…”
Giang Thần bất mãn trách móc: “Niếp Vân, ông đang bày trò gì vậy? Tôi chỉ bảo ông cất nhắc Hà Xán một chút thôi, ông đưa hẳn cậu ta lên làm thân tín bên cạnh làm quái gì? Làm chuyện gì cũng phải từng bước một, há lại có chuyện một bước lên mây, chẳng nhẽ ông không biết đạo lý này?”
“Chủ soái, tôi…”
“Lập tức hủy bỏ cho tôi, tôi ghét nhất là cái loại lợi dụng quan hệ để thăng quan tiến chức. Tôi bảo ông cất nhắc, đề bạt cậu ta một chút, chứ không có bảo ông giúp cậu ta một bước lên mây”
“Vâng, vâng, chủ soái nói phải.”
Niếp Vân lập tức gật đầu.
Giang Thần dạy bảo ông ta một hồi, Niếp Vân rất ngoan ngoãn lắng nghe.
Cuối cùng ông ta cầu xin: “Chủ soái, nếu chủ soái đang ở Giang Bắc, vậy thì ngày mai cậu có thể tới quân khu một chuyến để giảng đạo cho lớp trẻ không? Tôi tin rằng, nếu họ biết anh tới, chắc chắn họ sẽ vui như được mùa và lấy đó làm niềm tự hào nhất cuộc đời cho xem.”
Niếp Vân đã biết chuyện Giang Thần là giáo quan chính trong khóa huấn luyện đặc biệt, nên ông ta mới to gan đưa ra thỉnh cầu này. Nếu không, bình thường có cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám nói.
“Chuyện này…”
Giang Thần có chút khó xử.
Nếu như anh xuất hiện thì thân phận của anh sẽ bị lộ, bởi vì ngày mai sẽ có người nhà họ Hà đến xem.
“Chủ soái, tôi cầu xin cậu đấy. Cậu là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân, là.. “
“Được rồi, tôi đồng ý với ông, nhưng mà hủy bỏ chuyện người thân được đi tới tham dự cho tôi: “Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.” Niếp Vân vui mừng.
Sau khi tắt điện thoại, Giang Thần sờ mũi và cười lẩm bẩm: “Là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân…”
Người khác chỉ biết các câu chuyện của anh, biết anh là một huyền thoại, nhưng không ai biết trong mười mấy năm qua anh đã trả giá những gì.
Sau khi Giang Thần tắt điện thoại, anh ở bên ngoài hút một điếu thuốc xong mới tiến vào trong phòng.
Người nhà họ Hà vẫn còn đang thảo luận xem ai sẽ được đi theo.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại của Hà Xán vang lên.
Anh ta nghe điện thoại.
“Vâng, vâng thưa tướng quân Niếp, tôi hiểu rồi”
Anh ta nghe xong bèn tắt máy.
Người nhà họ Hà đều nhìn anh ta.
Hà Huỳnh Đồng hỏi : “Xán, tướng quân Niếp gọi điện cho cháu hả?”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 579Sau khi tắt điện thoại, gương mặt ông ta tràn đầy vẻ nghi hoặc: “Chủ soái muốn số điện thoại của mình làm gì chứ, chẳng nhẽ mình làm sai chuyện gì hả ta?”Khi ông ta vẫn còn đang suy nghĩ thì chuông điện thoại vang lên.Chính là Giang Thần.Ông ta lập tức nghe máy, thái độ kính cẩn: “Chủ soái…”Giang Thần bất mãn trách móc: “Niếp Vân, ông đang bày trò gì vậy? Tôi chỉ bảo ông cất nhắc Hà Xán một chút thôi, ông đưa hẳn cậu ta lên làm thân tín bên cạnh làm quái gì? Làm chuyện gì cũng phải từng bước một, há lại có chuyện một bước lên mây, chẳng nhẽ ông không biết đạo lý này?”“Chủ soái, tôi…”“Lập tức hủy bỏ cho tôi, tôi ghét nhất là cái loại lợi dụng quan hệ để thăng quan tiến chức. Tôi bảo ông cất nhắc, đề bạt cậu ta một chút, chứ không có bảo ông giúp cậu ta một bước lên mây”“Vâng, vâng, chủ soái nói phải.”Niếp Vân lập tức gật đầu.Giang Thần dạy bảo ông ta một hồi, Niếp Vân rất ngoan ngoãn lắng nghe.Cuối cùng ông ta cầu xin: “Chủ soái, nếu chủ soái đang ở Giang Bắc, vậy thì ngày mai cậu có thể tới quân khu một chuyến để giảng đạo cho lớp trẻ không? Tôi tin rằng, nếu họ biết anh tới, chắc chắn họ sẽ vui như được mùa và lấy đó làm niềm tự hào nhất cuộc đời cho xem.”Niếp Vân đã biết chuyện Giang Thần là giáo quan chính trong khóa huấn luyện đặc biệt, nên ông ta mới to gan đưa ra thỉnh cầu này. Nếu không, bình thường có cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám nói.“Chuyện này…”Giang Thần có chút khó xử.Nếu như anh xuất hiện thì thân phận của anh sẽ bị lộ, bởi vì ngày mai sẽ có người nhà họ Hà đến xem.“Chủ soái, tôi cầu xin cậu đấy. Cậu là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân, là.. ““Được rồi, tôi đồng ý với ông, nhưng mà hủy bỏ chuyện người thân được đi tới tham dự cho tôi: “Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.” Niếp Vân vui mừng.Sau khi tắt điện thoại, Giang Thần sờ mũi và cười lẩm bẩm: “Là vị thần trong quân đội, là niềm tin của mọi quân nhân…”Người khác chỉ biết các câu chuyện của anh, biết anh là một huyền thoại, nhưng không ai biết trong mười mấy năm qua anh đã trả giá những gì.Sau khi Giang Thần tắt điện thoại, anh ở bên ngoài hút một điếu thuốc xong mới tiến vào trong phòng.Người nhà họ Hà vẫn còn đang thảo luận xem ai sẽ được đi theo.Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại của Hà Xán vang lên.Anh ta nghe điện thoại.“Vâng, vâng thưa tướng quân Niếp, tôi hiểu rồi”Anh ta nghe xong bèn tắt máy.Người nhà họ Hà đều nhìn anh ta.Hà Huỳnh Đồng hỏi : “Xán, tướng quân Niếp gọi điện cho cháu hả?”