Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 680
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 680Một cái tát này khiến Đường Tùng thức tỉnh.Cậu ta ngồi trên ghế sô pha, lớn tiếng òa khóc.Đường Sở Sở mặt tái nhợt, hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”“Chị, em sai rồi, thật sự đã sai rồi. Em không nên, em không nên như thế, em hối hận rồi…”Đường Tùng khóc lớn.“Em… Em biết trong thẻ chị có tiền, cho nên bàn kế hoạch với vợ em là rút năm tỷ trong thẻ của chị. Em lấy tiền đó tới sòng bài chơi một chút, nhưng lại xả láng khiến thua sạch tiền. Còn… Còn mượn tám tỷ với lãi suất cao.”“Chị, em không biết, em thật sự không biết mà. Lúc đó đầu óc em lu mờ, một lòng muốn gỡ lại vốn.”Đường Tùng nói hết ra.“Em…”Nghe tới đây, Đường Sở Sở giận đến suýt đã ngất đi.Cô duỗi tay chỉ vào Đường Tùng, ngực phập phồng lên xuống từng đợt, liên tục th* d*c.“Chị, chị có tiền mà, trả nợ giúp em đi. Em không muốn chết, em thật sự không muốn chết. Hơn nữa, Ngô Mẫn mang thai rồi, em sắp làm bố, em không muốn con em vừa mới ra đời đã không có bố.”Đường Tùng khóc đến mắt mũi tèm lem.Chuyện này quá lớn.Thua năm tỷ, còn mượn tám tỷ với lãi suất cao, tiền lãi sẽ càng khủng khiếp.1Đường Sở Sở cũng hoang mang.Thất thần qua đi, cô mới lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ.“Mẹ, mẹ mau quay về đi, xảy ra chuyện rồi.”Ngay sau đó, cô gọi về nhà Ngô Mẫn.“Ngô Mẫn, em lập tức quay về cho chị.”Rất nhanh sau đó, cả nhà đều đã quay về.Biết được chuyện Đường Tùng trộm năm tỷ, còn mượn thêm tám tỷ với lãi suất cao, Hà Diễm Mai lập tức giận đến phát ngất.Đường Bác cũng bị dọa đến tay chân luống cuống, lấy khăn lạnh chườm cho Hà Diễm Mai, không ngừng lay gọi bà ta dậy.Hà Diễm Mai từ từ tỉnh lại.Bà ta vừa tỉnh lại đã vô cùng tức giận, cầm chổi lên đánh vào Đường Tùng.“Cái tên phá của nhà mày, làm cái gì cũng không được tích sự. Tại sao lại đi đánh bạc, bà đây đập chết mày, đập chết thằng con bất hiếu mày.”“Mẹ, đừng đánh nữa, mẹ đừng đánh nữa…”Ngô Mẫn không ngừng cầu xin.Cô ta quỳ trên mặt đất, cầu khẩn: “Chị Sở Sở có tiền, trong thẻ của chị ấy có mười lăm tỷ, để chị ấy lấy tiền ra trả đi. Con có thai rồi, anh Tùng sắp sửa làm bố rồi, đứa bé không thể không có bố được.”
Chương 680
Một cái tát này khiến Đường Tùng thức tỉnh.
Cậu ta ngồi trên ghế sô pha, lớn tiếng òa khóc.
Đường Sở Sở mặt tái nhợt, hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Chị, em sai rồi, thật sự đã sai rồi. Em không nên, em không nên như thế, em hối hận rồi…”
Đường Tùng khóc lớn.
“Em… Em biết trong thẻ chị có tiền, cho nên bàn kế hoạch với vợ em là rút năm tỷ trong thẻ của chị. Em lấy tiền đó tới sòng bài chơi một chút, nhưng lại xả láng khiến thua sạch tiền. Còn… Còn mượn tám tỷ với lãi suất cao.”
“Chị, em không biết, em thật sự không biết mà. Lúc đó đầu óc em lu mờ, một lòng muốn gỡ lại vốn.”
Đường Tùng nói hết ra.
“Em…”
Nghe tới đây, Đường Sở Sở giận đến suýt đã ngất đi.
Cô duỗi tay chỉ vào Đường Tùng, ngực phập phồng lên xuống từng đợt, liên tục th* d*c.
“Chị, chị có tiền mà, trả nợ giúp em đi. Em không muốn chết, em thật sự không muốn chết. Hơn nữa, Ngô Mẫn mang thai rồi, em sắp làm bố, em không muốn con em vừa mới ra đời đã không có bố.”
Đường Tùng khóc đến mắt mũi tèm lem.
Chuyện này quá lớn.
Thua năm tỷ, còn mượn tám tỷ với lãi suất cao, tiền lãi sẽ càng khủng khiếp.1
Đường Sở Sở cũng hoang mang.
Thất thần qua đi, cô mới lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ.
“Mẹ, mẹ mau quay về đi, xảy ra chuyện rồi.”
Ngay sau đó, cô gọi về nhà Ngô Mẫn.
“Ngô Mẫn, em lập tức quay về cho chị.”
Rất nhanh sau đó, cả nhà đều đã quay về.
Biết được chuyện Đường Tùng trộm năm tỷ, còn mượn thêm tám tỷ với lãi suất cao, Hà Diễm Mai lập tức giận đến phát ngất.
Đường Bác cũng bị dọa đến tay chân luống cuống, lấy khăn lạnh chườm cho Hà Diễm Mai, không ngừng lay gọi bà ta dậy.
Hà Diễm Mai từ từ tỉnh lại.
Bà ta vừa tỉnh lại đã vô cùng tức giận, cầm chổi lên đánh vào Đường Tùng.
“Cái tên phá của nhà mày, làm cái gì cũng không được tích sự. Tại sao lại đi đánh bạc, bà đây đập chết mày, đập chết thằng con bất hiếu mày.”
“Mẹ, đừng đánh nữa, mẹ đừng đánh nữa…”
Ngô Mẫn không ngừng cầu xin.
Cô ta quỳ trên mặt đất, cầu khẩn: “Chị Sở Sở có tiền, trong thẻ của chị ấy có mười lăm tỷ, để chị ấy lấy tiền ra trả đi. Con có thai rồi, anh Tùng sắp sửa làm bố rồi, đứa bé không thể không có bố được.”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 680Một cái tát này khiến Đường Tùng thức tỉnh.Cậu ta ngồi trên ghế sô pha, lớn tiếng òa khóc.Đường Sở Sở mặt tái nhợt, hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”“Chị, em sai rồi, thật sự đã sai rồi. Em không nên, em không nên như thế, em hối hận rồi…”Đường Tùng khóc lớn.“Em… Em biết trong thẻ chị có tiền, cho nên bàn kế hoạch với vợ em là rút năm tỷ trong thẻ của chị. Em lấy tiền đó tới sòng bài chơi một chút, nhưng lại xả láng khiến thua sạch tiền. Còn… Còn mượn tám tỷ với lãi suất cao.”“Chị, em không biết, em thật sự không biết mà. Lúc đó đầu óc em lu mờ, một lòng muốn gỡ lại vốn.”Đường Tùng nói hết ra.“Em…”Nghe tới đây, Đường Sở Sở giận đến suýt đã ngất đi.Cô duỗi tay chỉ vào Đường Tùng, ngực phập phồng lên xuống từng đợt, liên tục th* d*c.“Chị, chị có tiền mà, trả nợ giúp em đi. Em không muốn chết, em thật sự không muốn chết. Hơn nữa, Ngô Mẫn mang thai rồi, em sắp làm bố, em không muốn con em vừa mới ra đời đã không có bố.”Đường Tùng khóc đến mắt mũi tèm lem.Chuyện này quá lớn.Thua năm tỷ, còn mượn tám tỷ với lãi suất cao, tiền lãi sẽ càng khủng khiếp.1Đường Sở Sở cũng hoang mang.Thất thần qua đi, cô mới lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ.“Mẹ, mẹ mau quay về đi, xảy ra chuyện rồi.”Ngay sau đó, cô gọi về nhà Ngô Mẫn.“Ngô Mẫn, em lập tức quay về cho chị.”Rất nhanh sau đó, cả nhà đều đã quay về.Biết được chuyện Đường Tùng trộm năm tỷ, còn mượn thêm tám tỷ với lãi suất cao, Hà Diễm Mai lập tức giận đến phát ngất.Đường Bác cũng bị dọa đến tay chân luống cuống, lấy khăn lạnh chườm cho Hà Diễm Mai, không ngừng lay gọi bà ta dậy.Hà Diễm Mai từ từ tỉnh lại.Bà ta vừa tỉnh lại đã vô cùng tức giận, cầm chổi lên đánh vào Đường Tùng.“Cái tên phá của nhà mày, làm cái gì cũng không được tích sự. Tại sao lại đi đánh bạc, bà đây đập chết mày, đập chết thằng con bất hiếu mày.”“Mẹ, đừng đánh nữa, mẹ đừng đánh nữa…”Ngô Mẫn không ngừng cầu xin.Cô ta quỳ trên mặt đất, cầu khẩn: “Chị Sở Sở có tiền, trong thẻ của chị ấy có mười lăm tỷ, để chị ấy lấy tiền ra trả đi. Con có thai rồi, anh Tùng sắp sửa làm bố rồi, đứa bé không thể không có bố được.”