Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 697
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 697“Sau khi Hắc Long gi3t ch3t bậc thầy quân sự của hai mươi tám nước, đội quân mười vạn người của hai mươi tám nước được điều động, tiến hành đuổi giết Hắc Long ở ngoại ô Thiên Sơn, đối mặt với vô số máy bay chiến đầu cùng với mười vạn binh lính tinh nhuệ vũ trang đầy đủ, Hắc Long hai tay khó có thể chống lại đội quân, chết thảm ở ngoại ô Thiên Sơn.”Nói xong, Quỷ Lịch đau buồn rơi nước mắt.Quỷ Lịch hét lớn: “Chủ soái, ra đi bình an, nổ súng, bắn, kính cẩn tiễn đưa chủ soái.”Ầm, ầm, ầm!Phía xa, rất nhiều đại bác b*n r*.Tiếng đạn pháo đinh tai nhức óc.Ngay sau đó, binh sĩ thành phố Nam Hoang giương cao khẩu súng máy trong tay, bắn lên không trung.Cảnh tượng này đã được quay lại rõ ràng.Nam Hoang, công dân của rất nhiều thành phố cửa khẩu biên giới ngay tại giờ phút này, toàn bộ đều đứng dậy, cúi đầu, mặc niệm.Cùng lúc đó, tin tức đầu tiên được truyền hình trực tiếp toàn bộ, lan truyền khắp cả nước, thậm chí là toàn thế giới.“Khiếp sợ, chủ soái Nam Hoang, Hắc Long mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn.”“Buổi chiều, năm giờ mười phút, cả nước đứng dậy, mặc niệm mười phút, kính cẩn tiên đưa Chiến thần của nước ta.”“Chiến thần, ra đi bình an.”“Hắc Long, mười năm trong quân đội, chinh chiến mười năm, bây giờ mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn, đây có lẽ là nơi trở về tốt nhất của anh ấy: Kênh tin tức quốc gia, các đài truyền hình thành phố lớn, đều đang đưa tin về chuyện này, đều đưa tin về cái chết của Hắc Long, về câu chuyện Chiến thần ngã xuống.Rất nhanh đã đến năm giờ mười phút chiều.Giờ phút này, nhân dân cả nước gác lại công việc trong tay, tập trung lại bước ra đường lớn, đi tới quảng trường, đến khu vực trống trải, ngẩng đầu nhìn về phía nam.Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần.Trên đường, mọi phương tiện đều ngừng lại, tất cả mọi người đứng dậy, nhìn về phía nam.Một thành phố như vậy, mười thành phố cũng như vậy.Trên bầu trời cả nước, máy bay trực thăng bay vòng quanh trên không trung, trên máy bay trực thăng vang lên khúc quân hành.Khúc quân hành kéo dài trong mười phút.Sau khi mười phút kết thúc, truyên đến một giọng nói rõ ràng vang vọng: “Kính cẩn tiễn đưa Chiến thần, con dân Trung Quốc đời đời tưởng nhớ đến ngài.”Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần Hắc Long.Sau khi Quỷ Lịch thông báo với phóng viên truyền thông, liền đuổi phóng viên đi, bởi vì chuyện phải làm sau đó, không nên bị lộ ra ngoài ánh sáng.Quỷ Lịch đi vào Lãnh sự quán.Nơi này tập trung sứ giả đàm phán đến từ hai mươi tám quốc gia.Sau khi Quỷ Lịch đi tới, mấy binh sĩ nâng Tiểu Hắc còn đang bị thương nặng, hôn mê vẫn chưa tỉnh tiến vào.
Chương 697
“Sau khi Hắc Long gi3t ch3t bậc thầy quân sự của hai mươi tám nước, đội quân mười vạn người của hai mươi tám nước được điều động, tiến hành đuổi giết Hắc Long ở ngoại ô Thiên Sơn, đối mặt với vô số máy bay chiến đầu cùng với mười vạn binh lính tinh nhuệ vũ trang đầy đủ, Hắc Long hai tay khó có thể chống lại đội quân, chết thảm ở ngoại ô Thiên Sơn.”
Nói xong, Quỷ Lịch đau buồn rơi nước mắt.
Quỷ Lịch hét lớn: “Chủ soái, ra đi bình an, nổ súng, bắn, kính cẩn tiễn đưa chủ soái.”
Ầm, ầm, ầm!
Phía xa, rất nhiều đại bác b*n r*.
Tiếng đạn pháo đinh tai nhức óc.
Ngay sau đó, binh sĩ thành phố Nam Hoang giương cao khẩu súng máy trong tay, bắn lên không trung.
Cảnh tượng này đã được quay lại rõ ràng.
Nam Hoang, công dân của rất nhiều thành phố cửa khẩu biên giới ngay tại giờ phút này, toàn bộ đều đứng dậy, cúi đầu, mặc niệm.
Cùng lúc đó, tin tức đầu tiên được truyền hình trực tiếp toàn bộ, lan truyền khắp cả nước, thậm chí là toàn thế giới.
“Khiếp sợ, chủ soái Nam Hoang, Hắc Long mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn.”
“Buổi chiều, năm giờ mười phút, cả nước đứng dậy, mặc niệm mười phút, kính cẩn tiên đưa Chiến thần của nước ta.”
“Chiến thần, ra đi bình an.”
“Hắc Long, mười năm trong quân đội, chinh chiến mười năm, bây giờ mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn, đây có lẽ là nơi trở về tốt nhất của anh ấy: Kênh tin tức quốc gia, các đài truyền hình thành phố lớn, đều đang đưa tin về chuyện này, đều đưa tin về cái chết của Hắc Long, về câu chuyện Chiến thần ngã xuống.
Rất nhanh đã đến năm giờ mười phút chiều.
Giờ phút này, nhân dân cả nước gác lại công việc trong tay, tập trung lại bước ra đường lớn, đi tới quảng trường, đến khu vực trống trải, ngẩng đầu nhìn về phía nam.
Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần.
Trên đường, mọi phương tiện đều ngừng lại, tất cả mọi người đứng dậy, nhìn về phía nam.
Một thành phố như vậy, mười thành phố cũng như vậy.
Trên bầu trời cả nước, máy bay trực thăng bay vòng quanh trên không trung, trên máy bay trực thăng vang lên khúc quân hành.
Khúc quân hành kéo dài trong mười phút.
Sau khi mười phút kết thúc, truyên đến một giọng nói rõ ràng vang vọng: “Kính cẩn tiễn đưa Chiến thần, con dân Trung Quốc đời đời tưởng nhớ đến ngài.”
Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần Hắc Long.
Sau khi Quỷ Lịch thông báo với phóng viên truyền thông, liền đuổi phóng viên đi, bởi vì chuyện phải làm sau đó, không nên bị lộ ra ngoài ánh sáng.
Quỷ Lịch đi vào Lãnh sự quán.
Nơi này tập trung sứ giả đàm phán đến từ hai mươi tám quốc gia.
Sau khi Quỷ Lịch đi tới, mấy binh sĩ nâng Tiểu Hắc còn đang bị thương nặng, hôn mê vẫn chưa tỉnh tiến vào.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 697“Sau khi Hắc Long gi3t ch3t bậc thầy quân sự của hai mươi tám nước, đội quân mười vạn người của hai mươi tám nước được điều động, tiến hành đuổi giết Hắc Long ở ngoại ô Thiên Sơn, đối mặt với vô số máy bay chiến đầu cùng với mười vạn binh lính tinh nhuệ vũ trang đầy đủ, Hắc Long hai tay khó có thể chống lại đội quân, chết thảm ở ngoại ô Thiên Sơn.”Nói xong, Quỷ Lịch đau buồn rơi nước mắt.Quỷ Lịch hét lớn: “Chủ soái, ra đi bình an, nổ súng, bắn, kính cẩn tiễn đưa chủ soái.”Ầm, ầm, ầm!Phía xa, rất nhiều đại bác b*n r*.Tiếng đạn pháo đinh tai nhức óc.Ngay sau đó, binh sĩ thành phố Nam Hoang giương cao khẩu súng máy trong tay, bắn lên không trung.Cảnh tượng này đã được quay lại rõ ràng.Nam Hoang, công dân của rất nhiều thành phố cửa khẩu biên giới ngay tại giờ phút này, toàn bộ đều đứng dậy, cúi đầu, mặc niệm.Cùng lúc đó, tin tức đầu tiên được truyền hình trực tiếp toàn bộ, lan truyền khắp cả nước, thậm chí là toàn thế giới.“Khiếp sợ, chủ soái Nam Hoang, Hắc Long mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn.”“Buổi chiều, năm giờ mười phút, cả nước đứng dậy, mặc niệm mười phút, kính cẩn tiên đưa Chiến thần của nước ta.”“Chiến thần, ra đi bình an.”“Hắc Long, mười năm trong quân đội, chinh chiến mười năm, bây giờ mất mạng tại ngoại ô Thiên Sơn, đây có lẽ là nơi trở về tốt nhất của anh ấy: Kênh tin tức quốc gia, các đài truyền hình thành phố lớn, đều đang đưa tin về chuyện này, đều đưa tin về cái chết của Hắc Long, về câu chuyện Chiến thần ngã xuống.Rất nhanh đã đến năm giờ mười phút chiều.Giờ phút này, nhân dân cả nước gác lại công việc trong tay, tập trung lại bước ra đường lớn, đi tới quảng trường, đến khu vực trống trải, ngẩng đầu nhìn về phía nam.Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần.Trên đường, mọi phương tiện đều ngừng lại, tất cả mọi người đứng dậy, nhìn về phía nam.Một thành phố như vậy, mười thành phố cũng như vậy.Trên bầu trời cả nước, máy bay trực thăng bay vòng quanh trên không trung, trên máy bay trực thăng vang lên khúc quân hành.Khúc quân hành kéo dài trong mười phút.Sau khi mười phút kết thúc, truyên đến một giọng nói rõ ràng vang vọng: “Kính cẩn tiễn đưa Chiến thần, con dân Trung Quốc đời đời tưởng nhớ đến ngài.”Cả nước thầm mặc niệm, kính cẩn tiễn đưa Chiến thần Hắc Long.Sau khi Quỷ Lịch thông báo với phóng viên truyền thông, liền đuổi phóng viên đi, bởi vì chuyện phải làm sau đó, không nên bị lộ ra ngoài ánh sáng.Quỷ Lịch đi vào Lãnh sự quán.Nơi này tập trung sứ giả đàm phán đến từ hai mươi tám quốc gia.Sau khi Quỷ Lịch đi tới, mấy binh sĩ nâng Tiểu Hắc còn đang bị thương nặng, hôn mê vẫn chưa tỉnh tiến vào.