“Úc đại tiểu thư, bây giờ phải làm sao được đây?” “Rốt cuộc là tại sao lại như vậy? Lễ phục này đã có người động tay vào?” “Yến hội lát nữa Úc đại tiểu thư còn có thể tham gia như thế nào được?” Úc Sanh vừa mơ hồi khôi phục được ý thức bên tai liền vang lên một giọng nói hoảng sợ. Giọng nói giống như là tạp âm không cách nào biến mất được khiến cho cô khó chịu mà hơi hơi nhíu mày, cô cố gắng mở mắt ra, sau đó lại đợi qua hai giây để cho ý thức của mình trở nên rõ ràng hơn. Cô quan sát một vòng hoàn cảnh xung quanh, lúc này mới phát hiện vậy mà đây không phải là ổ nhỏ của cô mà là một nơi được trang trí vô cùng lộng lẫy xa hoa. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu khiến cho cô không chịu được mà nheo mắt lại. Phải mất hai giây cô mới hoàn toàn thích ứng được hoàn cảnh hiện tại. Lúc này, bên người cô vây quanh không ít người, nhưng là những người này cho dù một người cô cũng đều không quen biết. Thấy Úc Sanh không nói lời nào, lúc này có một cô gái nhìn qua tuổi tác không lớn…

Truyện chữ