Tác giả:

Hạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ…

Chương 83: Nam Cung Dữu Hương tuyệt vọng [ 2 ]

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… “Không, ngươi gạt người?” Nam Cung Dữu Hương lẩm bẩm.“Ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân.” Lãnh Y mắt nhìn xuống dưới, không dám nhìn tới khuôn mặt điên cuồng hung dữ kia.“ Vậy ta đây đêm qua là làm cái gì?” Nàng run rẩy, thân thể tái nhợt giống như bị quăng vào trong hồ hàn băng, xương cốt cũng bắt đầu thấy lạnh“Thuộc hạ, không biết,.”“Chết tiệt, không phải ngươi nói ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân sao?! Ngươi biết đúng hay không?! Đúng hay không?!” Nam Cung Dữu Hương dữ tợn nhảy xuống giường, kéo lấy áo của Lãnh Y, sau đó tức giận nói:“Hoặc là nói, ngươi căn bản chính là gạt ta , Vũ ca ca làm sao có thể không có tới? Vũ ca ca làm sao có thể đối với ta như vậy?”Nàng trợn lên hai mắt đều có huyết sắc, ngay cả nước mắt chảy ra cũng đều có ánh màu đỏ.“Ngươi cút! Cút!! Đừng để cho ta thấy ngươi!” Nam Cung Dữu Hương quay mặt qua chỗ khác, hai tay ôm lấy vai, muốn thân thể ngừng run rẩy.“Vương phi,” Lãnh Y ngây cả người, sau đó ngửi được ngoài cửa có hơi thở sắp tới gần, liền ngay lập tức tự mình biến mất khỏi phòng.Mà đúng lúc Vũ nhi đẩy cửa vào, đang muốn bẩm báo lại thì bị một thân lệ khí (tàn độc) của Nam Cung Dữu Hương làm cho hoảng sợ.“Vương, Vương phi, làm sao vậy”“Chuyện ta sai ngươi làm đâu?” Âm thanh vang lên lạnh như băng, không hề có một chút ấm áp.“A, a, nô tỳ đã thông tri toàn bộ thị thiếp đến sau sảnh chính, có lẽ toàn bộ đã đến đông đủ, người xem”“Hầu hạ ta thay đổi tân phục, giúp ta trang điểm cho thật tốt.” Nam Cung Dữu Hương quay sang, nhan sắc trắng như tro tàn dọa Vũ nhi thiếu chút nữa ngồi phịch trên mặt đất.“Dạ, dạ.”,Giọng nói nàng run run, giúp đỡ Nam Cung Dữu Hương đến bên bàn trang điểm, ngồi vào chỗ của mình, lấy ra son phấn tốt nhất để che dấu khuôn mặt trắng dã đến dọa người kia. Lại chải đầu búi một kiểu tóc thật cao quý, bên trên còn cài trâm báu cùng châu báu thượng hạng, phối với bộ váy xanh biếc mà chu tử bình thường thích nhất. Đôi tay khéo léo mà linh hoạt, bận rộn nửa ngày, mới che dấu được hơn phân nữa khí tức khiến người khác sợ hãi kia.“Vương phi, đã chuẩn bị tốt .”Vũ Nhi cung kính thối lui về phía sau.Chỉ là hai mắt đen tối kia của Nam Cung Dữu Hương tựa hồ như không hề chú ý tới chính mình trong gương đồng, nàng đứng lên, một câu cũng không có nói, sau đó nhẹ nhàng trực tiếp đi về phía chính sảnh.Vũ Nhi rụt rè đi theo sau, nhìn thấy chủ nhân như u hồn, trong lòng sợ hãi cực kỳ. Nếu như hiện tại không phải là ban ngày ban mặt, nàng đã nghĩ là chủ tử của mình bị quỷ nhập vào người, muốn đi bắt người nào đó để uống máu, ăn thịt. Từ tân lâu đến chính sảnh, khoảng cách cũng không dài, từ xa đã có thể thấy bóng dáng mười tám mỹ nữ bóng bẩy đứng đó, chỉ cần thoạt nhìn là đã có thể biết được bên ngoài toàn bộ nữ tữ đều xuất chúng.Mà nhìn thấy Nam Cung Dữu Hương đến, bọn họ cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ là lười biếng mà đứng đó, hờn dỗi mà lên tiếng:“Muội muội ra mắt tỷ tỷ.”

“Không, ngươi gạt người?” Nam Cung Dữu Hương lẩm bẩm.

“Ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân.” Lãnh Y mắt nhìn xuống dưới, không dám nhìn tới khuôn mặt điên cuồng hung dữ kia.

“ Vậy ta đây đêm qua là làm cái gì?” Nàng run rẩy, thân thể tái nhợt giống như bị quăng vào trong hồ hàn băng, xương cốt cũng bắt đầu thấy lạnh

“Thuộc hạ, không biết,.”

“Chết tiệt, không phải ngươi nói ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân sao?! Ngươi biết đúng hay không?! Đúng hay không?!” Nam Cung Dữu Hương dữ tợn nhảy xuống giường, kéo lấy áo của Lãnh Y, sau đó tức giận nói:“Hoặc là nói, ngươi căn bản chính là gạt ta , Vũ ca ca làm sao có thể không có tới? Vũ ca ca làm sao có thể đối với ta như vậy?”

Nàng trợn lên hai mắt đều có huyết sắc, ngay cả nước mắt chảy ra cũng đều có ánh màu đỏ.

“Ngươi cút! Cút!! Đừng để cho ta thấy ngươi!” Nam Cung Dữu Hương quay mặt qua chỗ khác, hai tay ôm lấy vai, muốn thân thể ngừng run rẩy.

“Vương phi,” Lãnh Y ngây cả người, sau đó ngửi được ngoài cửa có hơi thở sắp tới gần, liền ngay lập tức tự mình biến mất khỏi phòng.

Mà đúng lúc Vũ nhi đẩy cửa vào, đang muốn bẩm báo lại thì bị một thân lệ khí (tàn độc) của Nam Cung Dữu Hương làm cho hoảng sợ.

“Vương, Vương phi, làm sao vậy”

“Chuyện ta sai ngươi làm đâu?” Âm thanh vang lên lạnh như băng, không hề có một chút ấm áp.

“A, a, nô tỳ đã thông tri toàn bộ thị thiếp đến sau sảnh chính, có lẽ toàn bộ đã đến đông đủ, người xem”

“Hầu hạ ta thay đổi tân phục, giúp ta trang điểm cho thật tốt.” Nam Cung Dữu Hương quay sang, nhan sắc trắng như tro tàn dọa Vũ nhi thiếu chút nữa ngồi phịch trên mặt đất.

“Dạ, dạ.”,

Giọng nói nàng run run, giúp đỡ Nam Cung Dữu Hương đến bên bàn trang điểm, ngồi vào chỗ của mình, lấy ra son phấn tốt nhất để che dấu khuôn mặt trắng dã đến dọa người kia. Lại chải đầu búi một kiểu tóc thật cao quý, bên trên còn cài trâm báu cùng châu báu thượng hạng, phối với bộ váy xanh biếc mà chu tử bình thường thích nhất. Đôi tay khéo léo mà linh hoạt, bận rộn nửa ngày, mới che dấu được hơn phân nữa khí tức khiến người khác sợ hãi kia.

“Vương phi, đã chuẩn bị tốt .”

Vũ Nhi cung kính thối lui về phía sau.

Chỉ là hai mắt đen tối kia của Nam Cung Dữu Hương tựa hồ như không hề chú ý tới chính mình trong gương đồng, nàng đứng lên, một câu cũng không có nói, sau đó nhẹ nhàng trực tiếp đi về phía chính sảnh.

Vũ Nhi rụt rè đi theo sau, nhìn thấy chủ nhân như u hồn, trong lòng sợ hãi cực kỳ. Nếu như hiện tại không phải là ban ngày ban mặt, nàng đã nghĩ là chủ tử của mình bị quỷ nhập vào người, muốn đi bắt người nào đó để uống máu, ăn thịt. Từ tân lâu đến chính sảnh, khoảng cách cũng không dài, từ xa đã có thể thấy bóng dáng mười tám mỹ nữ bóng bẩy đứng đó, chỉ cần thoạt nhìn là đã có thể biết được bên ngoài toàn bộ nữ tữ đều xuất chúng.

Mà nhìn thấy Nam Cung Dữu Hương đến, bọn họ cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ là lười biếng mà đứng đó, hờn dỗi mà lên tiếng:“Muội muội ra mắt tỷ tỷ.”

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… “Không, ngươi gạt người?” Nam Cung Dữu Hương lẩm bẩm.“Ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân.” Lãnh Y mắt nhìn xuống dưới, không dám nhìn tới khuôn mặt điên cuồng hung dữ kia.“ Vậy ta đây đêm qua là làm cái gì?” Nàng run rẩy, thân thể tái nhợt giống như bị quăng vào trong hồ hàn băng, xương cốt cũng bắt đầu thấy lạnh“Thuộc hạ, không biết,.”“Chết tiệt, không phải ngươi nói ảnh vệ chưa bao giờ lừa chủ nhân sao?! Ngươi biết đúng hay không?! Đúng hay không?!” Nam Cung Dữu Hương dữ tợn nhảy xuống giường, kéo lấy áo của Lãnh Y, sau đó tức giận nói:“Hoặc là nói, ngươi căn bản chính là gạt ta , Vũ ca ca làm sao có thể không có tới? Vũ ca ca làm sao có thể đối với ta như vậy?”Nàng trợn lên hai mắt đều có huyết sắc, ngay cả nước mắt chảy ra cũng đều có ánh màu đỏ.“Ngươi cút! Cút!! Đừng để cho ta thấy ngươi!” Nam Cung Dữu Hương quay mặt qua chỗ khác, hai tay ôm lấy vai, muốn thân thể ngừng run rẩy.“Vương phi,” Lãnh Y ngây cả người, sau đó ngửi được ngoài cửa có hơi thở sắp tới gần, liền ngay lập tức tự mình biến mất khỏi phòng.Mà đúng lúc Vũ nhi đẩy cửa vào, đang muốn bẩm báo lại thì bị một thân lệ khí (tàn độc) của Nam Cung Dữu Hương làm cho hoảng sợ.“Vương, Vương phi, làm sao vậy”“Chuyện ta sai ngươi làm đâu?” Âm thanh vang lên lạnh như băng, không hề có một chút ấm áp.“A, a, nô tỳ đã thông tri toàn bộ thị thiếp đến sau sảnh chính, có lẽ toàn bộ đã đến đông đủ, người xem”“Hầu hạ ta thay đổi tân phục, giúp ta trang điểm cho thật tốt.” Nam Cung Dữu Hương quay sang, nhan sắc trắng như tro tàn dọa Vũ nhi thiếu chút nữa ngồi phịch trên mặt đất.“Dạ, dạ.”,Giọng nói nàng run run, giúp đỡ Nam Cung Dữu Hương đến bên bàn trang điểm, ngồi vào chỗ của mình, lấy ra son phấn tốt nhất để che dấu khuôn mặt trắng dã đến dọa người kia. Lại chải đầu búi một kiểu tóc thật cao quý, bên trên còn cài trâm báu cùng châu báu thượng hạng, phối với bộ váy xanh biếc mà chu tử bình thường thích nhất. Đôi tay khéo léo mà linh hoạt, bận rộn nửa ngày, mới che dấu được hơn phân nữa khí tức khiến người khác sợ hãi kia.“Vương phi, đã chuẩn bị tốt .”Vũ Nhi cung kính thối lui về phía sau.Chỉ là hai mắt đen tối kia của Nam Cung Dữu Hương tựa hồ như không hề chú ý tới chính mình trong gương đồng, nàng đứng lên, một câu cũng không có nói, sau đó nhẹ nhàng trực tiếp đi về phía chính sảnh.Vũ Nhi rụt rè đi theo sau, nhìn thấy chủ nhân như u hồn, trong lòng sợ hãi cực kỳ. Nếu như hiện tại không phải là ban ngày ban mặt, nàng đã nghĩ là chủ tử của mình bị quỷ nhập vào người, muốn đi bắt người nào đó để uống máu, ăn thịt. Từ tân lâu đến chính sảnh, khoảng cách cũng không dài, từ xa đã có thể thấy bóng dáng mười tám mỹ nữ bóng bẩy đứng đó, chỉ cần thoạt nhìn là đã có thể biết được bên ngoài toàn bộ nữ tữ đều xuất chúng.Mà nhìn thấy Nam Cung Dữu Hương đến, bọn họ cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ là lười biếng mà đứng đó, hờn dỗi mà lên tiếng:“Muội muội ra mắt tỷ tỷ.”

Chương 83: Nam Cung Dữu Hương tuyệt vọng [ 2 ]