Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 71: Tiểu thư, ngài trở về rồi sao?
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Bách Linh và Hạ Thiền cũng trở về tiểu viện của mình. Hạ Thiền trở về phòng thay y phục. Bách Linh đi đến hậu viện trong lương đình, nhìn thân ảnh mặc váy trắng, lại nhìn thoáng qua gương mặt tuyệt mỹ kia, thấp giọng nói: - Tiểu thư, ngài trở về rồi sao? Thân ảnh ngồi trong lương đình, thần tình lạnh nhạt, ánh mắt kinh ngạc, cũng không đáp lời. - Ầm! - Ầm! Ầm! Ầm! Một buổi sáng sớm. Góc tây bắc Dạ Nguyệt Thính Vũ uyển, trong rừng trúc không người hỏi thăm vang lên từng tiếng nhục thể va chạm thân cây. Nghe âm thanh kia, lực đạo lần sau càng lớn hơn lần trước. Cả một buổi sáng, âm thanh kia cũng không có ngừng lúc nào. Lúc cơm trưa, thoáng ngừng nghỉ một lát. Rất nhanh, lại vang lên. Một mực tiếp tục đến chạng vạng tối, trời chiều xuống núi. Có chất lỏng xanh đậm của Nhật Nguyệt bảo kính trợ giúp, Lạc Thanh Chu bây giờ rèn luyện màng da càng thêm nhanh chóng. Không sợ rách da tổn thương đau đớn, tốc độ rèn luyện càng nhanh. Đồng thời, bởi vì chất lỏng đen như mực trợ giúp, tinh thần của hắn c*̃ng cực kì tràn đầy. Ròng rã những ngày tiếp theo, không cần ngừng, có thể một mực tiếp tục tu luyện. Đến chạng vạng tối, vẫn như cũ thần thái sáng láng. Màng da toàn thân bắt đầu ẩn ẩn tỏa sáng, tràn đầy quang trạch. Một quyền đánh ra, đã có lực lượng của nhất ngưu (một con trâu), vỏ cây cùng thân cây cứng rắn đã không còn tạo được bất kỳ tổn thương gì đối với nắm đấm cùng thân thể hắn. Lại qua mấy ngày. Cách ngày thành thân vừa đúng hai mươi ngày. Buổi trưa một ngày này, hắn luyện da rốt cuộc cũng đại thành. Màng da toàn thân cứng cỏi như đồng, ánh sáng nội liễm, mãnh liệt đụng vào trên đại thụ, giống như gãi ngứa trâu rừng, rốt cuộc cảm giác không thấy đau đớn. Đồng thời, lực lượng tăng trưởng trên diện rộng. Một quyền đánh ra, cây cối chấn động, vỏ cây thành sợi thô, chất gỗ lõm nứt. Màng da toàn thân như thoát thai hoán cốt, rực rỡ hẳn lên, nhưng lại phản phác quy chân, nhìn xem thì chả khác biệt gì với lúc trước, nhưng lực chống chịu với tổn thương đã rèn luyện đến cực hạn. - Cạch! Hắn bẻ gãy một cây trúc, bàn tay trực tiếp đánh tới chỗ bị đứt gãy bén nhọn kia. Nếu là khi xưa, bàn tay tuyệt đối sẽ bị đâm phá, máu tươi chảy đầm đìa. Nhưng bây giờ, tay không mãnh liệt đập nện phía trên cây trúc bén nhọn, lại như khí cụ bằng đồng cứng rắn, “Két” một tiếng đập nát thanh cây bén nhọn, một nửa đoạn trúc phía dưới đều bị vỗ nát bấy. - Cạch! Cạch! Cạch! Lạc Thanh Chu lại thử hơn mười cây trúc, đều vỗ nát bấy, bàn tay lông tóc không bị thương. Lập tức, hắn lại dùng mu bàn tay, cánh tay, bắp chân đi thử, đều không tổn thương. Bây giờ màng da này, đừng nói những thanh trúc mềm dẻo, cho dù cây gỗ cứng rắn cũng khó có thể mảy may đâm vào. Cho dù dao phay chém vào phía trên, cũng có thể triệt tiêu hơn phân nửa tổn thương, mà vết thương sẽ khôi phục nhanh chóng, thậm chí có thể bảo hộ huyết nhục tận cùng bên trong nhất không bị hao tổn tổn thương.
Bách Linh và Hạ Thiền cũng trở về tiểu viện của mình.
Hạ Thiền trở về phòng thay y phục.
Bách Linh đi đến hậu viện trong lương đình, nhìn thân ảnh mặc váy trắng, lại nhìn thoáng qua gương mặt tuyệt mỹ kia, thấp giọng nói:
- Tiểu thư, ngài trở về rồi sao?
Thân ảnh ngồi trong lương đình, thần tình lạnh nhạt, ánh mắt kinh ngạc, cũng không đáp lời.
- Ầm!
- Ầm! Ầm! Ầm!
Một buổi sáng sớm.
Góc tây bắc Dạ Nguyệt Thính Vũ uyển, trong rừng trúc không người hỏi thăm vang lên từng tiếng nhục thể va chạm thân cây.
Nghe âm thanh kia, lực đạo lần sau càng lớn hơn lần trước.
Cả một buổi sáng, âm thanh kia cũng không có ngừng lúc nào.
Lúc cơm trưa, thoáng ngừng nghỉ một lát.
Rất nhanh, lại vang lên.
Một mực tiếp tục đến chạng vạng tối, trời chiều xuống núi.
Có chất lỏng xanh đậm của Nhật Nguyệt bảo kính trợ giúp, Lạc Thanh Chu bây giờ rèn luyện màng da càng thêm nhanh chóng.
Không sợ rách da tổn thương đau đớn, tốc độ rèn luyện càng nhanh.
Đồng thời, bởi vì chất lỏng đen như mực trợ giúp, tinh thần của hắn c*̃ng cực kì tràn đầy.
Ròng rã những ngày tiếp theo, không cần ngừng, có thể một mực tiếp tục tu luyện.
Đến chạng vạng tối, vẫn như cũ thần thái sáng láng.
Màng da toàn thân bắt đầu ẩn ẩn tỏa sáng, tràn đầy quang trạch.
Một quyền đánh ra, đã có lực lượng của nhất ngưu (một con trâu), vỏ cây cùng thân cây cứng rắn đã không còn tạo được bất kỳ tổn thương gì đối với nắm đấm cùng thân thể hắn.
Lại qua mấy ngày.
Cách ngày thành thân vừa đúng hai mươi ngày.
Buổi trưa một ngày này, hắn luyện da rốt cuộc cũng đại thành.
Màng da toàn thân cứng cỏi như đồng, ánh sáng nội liễm, mãnh liệt đụng vào trên đại thụ, giống như gãi ngứa trâu rừng, rốt cuộc cảm giác không thấy đau đớn.
Đồng thời, lực lượng tăng trưởng trên diện rộng.
Một quyền đánh ra, cây cối chấn động, vỏ cây thành sợi thô, chất gỗ lõm nứt.
Màng da toàn thân như thoát thai hoán cốt, rực rỡ hẳn lên, nhưng lại phản phác quy chân, nhìn xem thì chả khác biệt gì với lúc trước, nhưng lực chống chịu với tổn thương đã rèn luyện đến cực hạn.
- Cạch!
Hắn bẻ gãy một cây trúc, bàn tay trực tiếp đánh tới chỗ bị đứt gãy bén nhọn kia.
Nếu là khi xưa, bàn tay tuyệt đối sẽ bị đâm phá, máu tươi chảy đầm đìa. Nhưng bây giờ, tay không mãnh liệt đập nện phía trên cây trúc bén nhọn, lại như khí cụ bằng đồng cứng rắn, “Két” một tiếng đập nát thanh cây bén nhọn, một nửa đoạn trúc phía dưới đều bị vỗ nát bấy.
- Cạch! Cạch! Cạch!
Lạc Thanh Chu lại thử hơn mười cây trúc, đều vỗ nát bấy, bàn tay lông tóc không bị thương.
Lập tức, hắn lại dùng mu bàn tay, cánh tay, bắp chân đi thử, đều không tổn thương.
Bây giờ màng da này, đừng nói những thanh trúc mềm dẻo, cho dù cây gỗ cứng rắn cũng khó có thể mảy may đâm vào.
Cho dù dao phay chém vào phía trên, cũng có thể triệt tiêu hơn phân nửa tổn thương, mà vết thương sẽ khôi phục nhanh chóng, thậm chí có thể bảo hộ huyết nhục tận cùng bên trong nhất không bị hao tổn tổn thương.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Bách Linh và Hạ Thiền cũng trở về tiểu viện của mình. Hạ Thiền trở về phòng thay y phục. Bách Linh đi đến hậu viện trong lương đình, nhìn thân ảnh mặc váy trắng, lại nhìn thoáng qua gương mặt tuyệt mỹ kia, thấp giọng nói: - Tiểu thư, ngài trở về rồi sao? Thân ảnh ngồi trong lương đình, thần tình lạnh nhạt, ánh mắt kinh ngạc, cũng không đáp lời. - Ầm! - Ầm! Ầm! Ầm! Một buổi sáng sớm. Góc tây bắc Dạ Nguyệt Thính Vũ uyển, trong rừng trúc không người hỏi thăm vang lên từng tiếng nhục thể va chạm thân cây. Nghe âm thanh kia, lực đạo lần sau càng lớn hơn lần trước. Cả một buổi sáng, âm thanh kia cũng không có ngừng lúc nào. Lúc cơm trưa, thoáng ngừng nghỉ một lát. Rất nhanh, lại vang lên. Một mực tiếp tục đến chạng vạng tối, trời chiều xuống núi. Có chất lỏng xanh đậm của Nhật Nguyệt bảo kính trợ giúp, Lạc Thanh Chu bây giờ rèn luyện màng da càng thêm nhanh chóng. Không sợ rách da tổn thương đau đớn, tốc độ rèn luyện càng nhanh. Đồng thời, bởi vì chất lỏng đen như mực trợ giúp, tinh thần của hắn c*̃ng cực kì tràn đầy. Ròng rã những ngày tiếp theo, không cần ngừng, có thể một mực tiếp tục tu luyện. Đến chạng vạng tối, vẫn như cũ thần thái sáng láng. Màng da toàn thân bắt đầu ẩn ẩn tỏa sáng, tràn đầy quang trạch. Một quyền đánh ra, đã có lực lượng của nhất ngưu (một con trâu), vỏ cây cùng thân cây cứng rắn đã không còn tạo được bất kỳ tổn thương gì đối với nắm đấm cùng thân thể hắn. Lại qua mấy ngày. Cách ngày thành thân vừa đúng hai mươi ngày. Buổi trưa một ngày này, hắn luyện da rốt cuộc cũng đại thành. Màng da toàn thân cứng cỏi như đồng, ánh sáng nội liễm, mãnh liệt đụng vào trên đại thụ, giống như gãi ngứa trâu rừng, rốt cuộc cảm giác không thấy đau đớn. Đồng thời, lực lượng tăng trưởng trên diện rộng. Một quyền đánh ra, cây cối chấn động, vỏ cây thành sợi thô, chất gỗ lõm nứt. Màng da toàn thân như thoát thai hoán cốt, rực rỡ hẳn lên, nhưng lại phản phác quy chân, nhìn xem thì chả khác biệt gì với lúc trước, nhưng lực chống chịu với tổn thương đã rèn luyện đến cực hạn. - Cạch! Hắn bẻ gãy một cây trúc, bàn tay trực tiếp đánh tới chỗ bị đứt gãy bén nhọn kia. Nếu là khi xưa, bàn tay tuyệt đối sẽ bị đâm phá, máu tươi chảy đầm đìa. Nhưng bây giờ, tay không mãnh liệt đập nện phía trên cây trúc bén nhọn, lại như khí cụ bằng đồng cứng rắn, “Két” một tiếng đập nát thanh cây bén nhọn, một nửa đoạn trúc phía dưới đều bị vỗ nát bấy. - Cạch! Cạch! Cạch! Lạc Thanh Chu lại thử hơn mười cây trúc, đều vỗ nát bấy, bàn tay lông tóc không bị thương. Lập tức, hắn lại dùng mu bàn tay, cánh tay, bắp chân đi thử, đều không tổn thương. Bây giờ màng da này, đừng nói những thanh trúc mềm dẻo, cho dù cây gỗ cứng rắn cũng khó có thể mảy may đâm vào. Cho dù dao phay chém vào phía trên, cũng có thể triệt tiêu hơn phân nửa tổn thương, mà vết thương sẽ khôi phục nhanh chóng, thậm chí có thể bảo hộ huyết nhục tận cùng bên trong nhất không bị hao tổn tổn thương.