Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 82: Bên cạnh giá sách lầu hai.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đi3m tiểu nhị rất thẳng thắn mà nói: - Công tử lật qua nhìn một chút liền biết, phía sau khối Giám Võ thạch này xuất hiện một vết nứt, mặc dù công năng không có bất cứ vấn đề gì, nhưng về sau không thể có bất kỳ va chạm nào, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, cho nên lão bản chúng ta đã nói, tám trăm lượng liền có thể bán ra. Lạc Thanh Chu lật ra một mặt ngọc thạch trong tay, quả nhiên thấy được một đầu vết nứt rõ ràng bên trên mặt khác. Bạch ngọc hoàn mỹ không một tì vết lúc đầu trong nháy mắt bị vết nứt phá hủy mỹ cảm.  - Thật là khéo, khối Giám Võ thạch này chẳng lẽ chuyên môn chuẩn bị cho ta?  Trong lòng Lạc Thanh Chu thầm nghĩ. Lập tức không do dự, nhìn về phía đ**m tiểu nhị nói: - Ta muốn mua khối Giám Võ thạch này, giúp ta bọc lại đi.   đ**m tiểu nhị ngơ người một chút mới phản ứng được, vội vàng nói: - Tốt, tốt, công tử chờ một lát. Vốn cho rằng vị công tử này chỉ hiếu kì nhìn một chút, ai biết vậy mà thật mua vật liệu võ giả dùng, cho hắn một niềm vui ngoài ý muốn. Lạc Thanh Chu móc ra túi tiền, đưa bạc cho hắn. Lúc đang muốn nhìn xem những vật khác, đột nhiên nghe được dưới lầu truyền đến tiếng cười của mấy người cùng tiếng la kinh hoảng của Tiểu Điệp: - Các ngươi làm gì? Đi ra... Lạc Thanh Chu biến sắc, lập tức đi xuống bậc thang. Nhìn xuống dưới lầu, vậy mà thấy được mấy đạo thân ảnh quen thuộc. Bên cạnh giá sách lầu hai. Tiểu Điệp tay ôm sách, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, vẻ mặt tràn đầy kinh hoảng nhìn bốn người trước mặt. Nàng căn bản không quen biết những người này. Nhưng vừa rồi lúc nàng đang chăm chú đọc sách, đột nhiên nghe được một âm thanh kinh ngạc: - A, đây không phải tiểu nha hoàn lần trước chúng ta gặp ở Liễu Cầu sao? Lập tức, bốn tên thư sinh người mặc nho sam, tay cầm quạt xếp, đột nhiên vây quanh. Bốn người ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm nàng, trên mặt đều lộ ra kinh ngạc lẫn vui mừng, sau đó ánh mắt đều không chút kiêng kỵ bắt đầu đánh giá trên người nàng - A, thật đúng là tiểu nha hoàn lần trước! Nhìn bộ dáng nhỏ nhắn này, càng ngày càng thanh nhuận động lòng người, còn thủy nộn hơn lần trước nhìn thấy rất nhiều. - Vương huynh không nói, thiếu chút nữa ta cũng không nhận ra được. Lần trước là tiểu nha đầu ngây ngô, bây giờ thiếu nữ đã là một nụ hoa chớm nở xinh xắn, gương mặt, tư thái đều ph*t d*c không tệ. Một người trong đó lại còn nhìn chằm chằm chân nàng dưới làn váy, mặt cười hì hì nói: - Chư vị huynh trưởng, từ lúc tạm biệt trên cầu đó, hồn ta giống như bị tiểu nha đầu này câu đi. Các ngươi cũng biết, đời này ta yêu nhất loại tiểu nha đầu nhỏ nhắn xinh xắn thủy nộn này, đặc biệt là chân nhỏ dưới váy này, nếu nắm ở trong tay thưởng thức một phen, tư vị kia... Tiểu Điệp bị dọa sợ, trong tay ôm sách thật chặt, bị ép tựa vào trên giá sách. Nàng kinh hoàng hô một tiếng, lại không dám lại hô. Nàng sợ công tử nghe được xuống đây, xảy ra tranh chấp với bốn người này, trêu chọc phiền phức. Từ nhỏ thân phận hèn mọn nên nàng tự ti, đã khắc sâu vào tâm tính nàng. Nàng không dám gây chuyện, cũng không dám liên luỵ công tử. Mặc dù bây giờ người Tần phủ đối với chủ tớ bọn họ đều rất tốt, nhưng công tử dù sao cũng là ở rể, thân phận thấp kém. Nếu thật sự trêu chọc nhân vật lợi hại trong Mạc Thành, vậy phải làm sao.Cho nên nàng không dám nói tiếp, chỉ hi vọng mấy người trước mắt này thuận miệng đùa giỡn vài câu rồi rời khỏi.

Đi3m tiểu nhị rất thẳng thắn mà nói:

 

- Công tử lật qua nhìn một chút liền biết, phía sau khối Giám Võ thạch này xuất hiện một vết nứt, mặc dù công năng không có bất cứ vấn đề gì, nhưng về sau không thể có bất kỳ va chạm nào, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, cho nên lão bản chúng ta đã nói, tám trăm lượng liền có thể bán ra.

 

Lạc Thanh Chu lật ra một mặt ngọc thạch trong tay, quả nhiên thấy được một đầu vết nứt rõ ràng bên trên mặt khác.

 

Bạch ngọc hoàn mỹ không một tì vết lúc đầu trong nháy mắt bị vết nứt phá hủy mỹ cảm.

 

 

- Thật là khéo, khối Giám Võ thạch này chẳng lẽ chuyên môn chuẩn bị cho ta?

 

 

Trong lòng Lạc Thanh Chu thầm nghĩ.

 

Lập tức không do dự, nhìn về phía đ**m tiểu nhị nói:

 

- Ta muốn mua khối Giám Võ thạch này, giúp ta bọc lại đi.

 

 

 

đ**m tiểu nhị ngơ người một chút mới phản ứng được, vội vàng nói:

 

- Tốt, tốt, công tử chờ một lát.

 

Vốn cho rằng vị công tử này chỉ hiếu kì nhìn một chút, ai biết vậy mà thật mua vật liệu võ giả dùng, cho hắn một niềm vui ngoài ý muốn.

 

Lạc Thanh Chu móc ra túi tiền, đưa bạc cho hắn.

 

Lúc đang muốn nhìn xem những vật khác, đột nhiên nghe được dưới lầu truyền đến tiếng cười của mấy người cùng tiếng la kinh hoảng của Tiểu Điệp:

 

- Các ngươi làm gì? Đi ra...

 

Lạc Thanh Chu biến sắc, lập tức đi xuống bậc thang.

 

Nhìn xuống dưới lầu, vậy mà thấy được mấy đạo thân ảnh quen thuộc.

 

Bên cạnh giá sách lầu hai.

 

Tiểu Điệp tay ôm sách, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, vẻ mặt tràn đầy kinh hoảng nhìn bốn người trước mặt.

 

Nàng căn bản không quen biết những người này.

 

Nhưng vừa rồi lúc nàng đang chăm chú đọc sách, đột nhiên nghe được một âm thanh kinh ngạc:

 

- A, đây không phải tiểu nha hoàn lần trước chúng ta gặp ở Liễu Cầu sao?

 

Lập tức, bốn tên thư sinh người mặc nho sam, tay cầm quạt xếp, đột nhiên vây quanh.

 

Bốn người ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm nàng, trên mặt đều lộ ra kinh ngạc lẫn vui mừng, sau đó ánh mắt đều không chút kiêng kỵ bắt đầu đánh giá trên người nàng

 

- A, thật đúng là tiểu nha hoàn lần trước! Nhìn bộ dáng nhỏ nhắn này, càng ngày càng thanh nhuận động lòng người, còn thủy nộn hơn lần trước nhìn thấy rất nhiều.

 

- Vương huynh không nói, thiếu chút nữa ta cũng không nhận ra được. Lần trước là tiểu nha đầu ngây ngô, bây giờ thiếu nữ đã là một nụ hoa chớm nở xinh xắn, gương mặt, tư thái đều ph*t d*c không tệ.

 

Một người trong đó lại còn nhìn chằm chằm chân nàng dưới làn váy, mặt cười hì hì nói:

 

- Chư vị huynh trưởng, từ lúc tạm biệt trên cầu đó, hồn ta giống như bị tiểu nha đầu này câu đi. Các ngươi cũng biết, đời này ta yêu nhất loại tiểu nha đầu nhỏ nhắn xinh xắn thủy nộn này, đặc biệt là chân nhỏ dưới váy này, nếu nắm ở trong tay thưởng thức một phen, tư vị kia...

 

Tiểu Điệp bị dọa sợ, trong tay ôm sách thật chặt, bị ép tựa vào trên giá sách.

 

Nàng kinh hoàng hô một tiếng, lại không dám lại hô.

 

Nàng sợ công tử nghe được xuống đây, xảy ra tranh chấp với bốn người này, trêu chọc phiền phức.

 

Từ nhỏ thân phận hèn mọn nên nàng tự ti, đã khắc sâu vào tâm tính nàng.

 

Nàng không dám gây chuyện, cũng không dám liên luỵ công tử.

 

Mặc dù bây giờ người Tần phủ đối với chủ tớ bọn họ đều rất tốt, nhưng công tử dù sao cũng là ở rể, thân phận thấp kém.

 

Nếu thật sự trêu chọc nhân vật lợi hại trong Mạc Thành, vậy phải làm sao.

Cho nên nàng không dám nói tiếp, chỉ hi vọng mấy người trước mắt này thuận miệng đùa giỡn vài câu rồi rời khỏi.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đi3m tiểu nhị rất thẳng thắn mà nói: - Công tử lật qua nhìn một chút liền biết, phía sau khối Giám Võ thạch này xuất hiện một vết nứt, mặc dù công năng không có bất cứ vấn đề gì, nhưng về sau không thể có bất kỳ va chạm nào, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, cho nên lão bản chúng ta đã nói, tám trăm lượng liền có thể bán ra. Lạc Thanh Chu lật ra một mặt ngọc thạch trong tay, quả nhiên thấy được một đầu vết nứt rõ ràng bên trên mặt khác. Bạch ngọc hoàn mỹ không một tì vết lúc đầu trong nháy mắt bị vết nứt phá hủy mỹ cảm.  - Thật là khéo, khối Giám Võ thạch này chẳng lẽ chuyên môn chuẩn bị cho ta?  Trong lòng Lạc Thanh Chu thầm nghĩ. Lập tức không do dự, nhìn về phía đ**m tiểu nhị nói: - Ta muốn mua khối Giám Võ thạch này, giúp ta bọc lại đi.   đ**m tiểu nhị ngơ người một chút mới phản ứng được, vội vàng nói: - Tốt, tốt, công tử chờ một lát. Vốn cho rằng vị công tử này chỉ hiếu kì nhìn một chút, ai biết vậy mà thật mua vật liệu võ giả dùng, cho hắn một niềm vui ngoài ý muốn. Lạc Thanh Chu móc ra túi tiền, đưa bạc cho hắn. Lúc đang muốn nhìn xem những vật khác, đột nhiên nghe được dưới lầu truyền đến tiếng cười của mấy người cùng tiếng la kinh hoảng của Tiểu Điệp: - Các ngươi làm gì? Đi ra... Lạc Thanh Chu biến sắc, lập tức đi xuống bậc thang. Nhìn xuống dưới lầu, vậy mà thấy được mấy đạo thân ảnh quen thuộc. Bên cạnh giá sách lầu hai. Tiểu Điệp tay ôm sách, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, vẻ mặt tràn đầy kinh hoảng nhìn bốn người trước mặt. Nàng căn bản không quen biết những người này. Nhưng vừa rồi lúc nàng đang chăm chú đọc sách, đột nhiên nghe được một âm thanh kinh ngạc: - A, đây không phải tiểu nha hoàn lần trước chúng ta gặp ở Liễu Cầu sao? Lập tức, bốn tên thư sinh người mặc nho sam, tay cầm quạt xếp, đột nhiên vây quanh. Bốn người ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm nàng, trên mặt đều lộ ra kinh ngạc lẫn vui mừng, sau đó ánh mắt đều không chút kiêng kỵ bắt đầu đánh giá trên người nàng - A, thật đúng là tiểu nha hoàn lần trước! Nhìn bộ dáng nhỏ nhắn này, càng ngày càng thanh nhuận động lòng người, còn thủy nộn hơn lần trước nhìn thấy rất nhiều. - Vương huynh không nói, thiếu chút nữa ta cũng không nhận ra được. Lần trước là tiểu nha đầu ngây ngô, bây giờ thiếu nữ đã là một nụ hoa chớm nở xinh xắn, gương mặt, tư thái đều ph*t d*c không tệ. Một người trong đó lại còn nhìn chằm chằm chân nàng dưới làn váy, mặt cười hì hì nói: - Chư vị huynh trưởng, từ lúc tạm biệt trên cầu đó, hồn ta giống như bị tiểu nha đầu này câu đi. Các ngươi cũng biết, đời này ta yêu nhất loại tiểu nha đầu nhỏ nhắn xinh xắn thủy nộn này, đặc biệt là chân nhỏ dưới váy này, nếu nắm ở trong tay thưởng thức một phen, tư vị kia... Tiểu Điệp bị dọa sợ, trong tay ôm sách thật chặt, bị ép tựa vào trên giá sách. Nàng kinh hoàng hô một tiếng, lại không dám lại hô. Nàng sợ công tử nghe được xuống đây, xảy ra tranh chấp với bốn người này, trêu chọc phiền phức. Từ nhỏ thân phận hèn mọn nên nàng tự ti, đã khắc sâu vào tâm tính nàng. Nàng không dám gây chuyện, cũng không dám liên luỵ công tử. Mặc dù bây giờ người Tần phủ đối với chủ tớ bọn họ đều rất tốt, nhưng công tử dù sao cũng là ở rể, thân phận thấp kém. Nếu thật sự trêu chọc nhân vật lợi hại trong Mạc Thành, vậy phải làm sao.Cho nên nàng không dám nói tiếp, chỉ hi vọng mấy người trước mắt này thuận miệng đùa giỡn vài câu rồi rời khỏi.

Chương 82: Bên cạnh giá sách lầu hai.