Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…
Chương 213: C213: Thuần quân trả đây
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Không cần đoán, có lẽ Tân Phong đã biết chuyện hôm qua Tần Phượng Uyển ở lại chỗ Tiêu Lâm.Tần Phong rất yêu thương muội muội, bây giờ chỉ muốn cầm kiếm chém Tiêu Lâm ra thành từng mảnh.Hắn ta nhìn Tiêu Lâm một lúc lâu. Xe ngựa đi trong thành, chạy qua một hố nhỏ xóc nảy là hắn ta đã đau đến mức rên lên khe khẽ.Vậy mà còn muốn ra tay với Tiêu Lâm?Đương nhiên Tiêu Lâm không để tâm đ ến hắn ta. Từ khi hắn quay về Ám Uyên, người Tần gia, đặc biệt là Tân lão thái thái đã thay đổi thái độ về hắn.Chỉ có Tân Phong vân chán ghét hắn như trước.“Thuần Quân trả đây”.Tiêu Lâm chỉ vào thanh kiếm trong lòng hắn, vào cung thì vào cung, bội kiếm không mang theo Kinh Hồng củamình mà lại mang theo Thuần Quân.Tân Phong không động đậy, hắn ta mím môi, vẫn im lặng như trước.“Không trả? Không sao, dù sao huynh cũng không thể không trả lại cho ta”.Tiêu Lâm mỉm cười, Tân Phong trợn mắt, nằm mơ.Một lúc sau, Tân Phong cũng hỏi một câu: “Ngươi trèo cao tới được bệ hạ từ lúc nào?”.Tiêu Lâm nhướng mày, câu hỏi hay.Trước kia, Tần Phong cứ nghĩ Văn Hàn của thư phòng Thanh Viên, Dịch Quy của Côn Ngô Các là chỗ dựa của Tiêu Lâm. Mặc dù bọn họ không có quyền thế gì lớn, nhưng với Tiêu Lâm mà nói đã là chỗ dựa rất tốt.Qua trận chiến Ám Uyên, người ngoài không nhận ra, nhưng người Tần gia thì có thể nhận ra hắn đã hợp tác với bệ hạ.Một Hội nguyên nho nhỏ mà Hoàng đế lại coi trọng như vậy.“Đây là bí mật”, Tiêu Lâm cười. Hắn đang nhắc nhở Tần Phong, nếu đã biết chuyện người ngoài không biết thì nên học cách im lặng.Người sống ở xã hội quyền lực thời cổ đại, từng câu nói từng hành động phải thận trọng, nếu không, đầu rơi khỏi cổ là chuyện thường tình.Cho dù Tần Phong là con trai trưởng tôn quý của Tướng quân phủ thì trước mặt Hoàng đế cũng chỉ là một thần tử.“Ha...", nói Tân Phong không kiêng dè thì không đúng. Hắn ta hiếm khi gặp bệ hạ, huống hồ là làm việc cho bệ hạ. Tiêu Lâm chỉ là một dân thường, nhưng lại âm thầm liên hệ với cửu ngũ chí tôn.“Ngươi nghĩ ngươi giấu được bao lâu?”, Tân Phong ho khụ khụ, buổi sáng đúng là quá lạnh: “Đám người Triệu Thương nói những chuyện này cho Hoàng Các, bọn họ cũng có thể phát hiện ra manh mối”.Tiêu Lâm nay đã dần dần trưởng thành thành một con mãnh hổ, đợi đến khi phe Ngụy giám quốc phát hiện ra hắn tính kế Hoàng Các, phe Ngụy giám quốc chắc chắn sẽ giết hắn.“Triệu Thương? Bọn họ dám?”, Tiêu Lâm cười ha hả, giọng điệu giễu cợt ấy khiến Tân Phong không vui.Ky binh của Nội sử phủ hoàn toàn không dám nói chỉ tiết của ky binh giả lúc đó.Bởi vì thật ra ky binh giả cũng thuộc Nội sử phủ, chỉ là ngoài mặt bọn họ nhận lệnh của Nội sử phủ, nhưng bên trong lại là người của Hoàng đế mà thôi.Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng, chuyện này là tai họa ngoài ý muốn do Kiếm Si chiêu mộ Tiêu Lâm mà ra.Khi Tam Sỉ biết trận chiến ở Ám Uyên, ai cũng nổi trận lôi đình. Đặc biệt là Thi Si, ông ta tức giận ngất xỉu tại chỗ, lâm bệnh nặng.Thi Si hối hận vì mình đã chiêu mộ Tiêu Lâm, càng tức giận khi Kiếm Si bất chấp tất cả, vì một Tiêu Lâm mà đối đầu với Thừa tướng phủ!
Không cần đoán, có lẽ Tân Phong đã biết chuyện hôm qua Tần Phượng Uyển ở lại chỗ Tiêu Lâm.
Tần Phong rất yêu thương muội muội, bây giờ chỉ muốn cầm kiếm chém Tiêu Lâm ra thành từng mảnh.
Hắn ta nhìn Tiêu Lâm một lúc lâu. Xe ngựa đi trong thành, chạy qua một hố nhỏ xóc nảy là hắn ta đã đau đến mức rên lên khe khẽ.
Vậy mà còn muốn ra tay với Tiêu Lâm?
Đương nhiên Tiêu Lâm không để tâm đ ến hắn ta. Từ khi hắn quay về Ám Uyên, người Tần gia, đặc biệt là Tân lão thái thái đã thay đổi thái độ về hắn.
Chỉ có Tân Phong vân chán ghét hắn như trước.
“Thuần Quân trả đây”.
Tiêu Lâm chỉ vào thanh kiếm trong lòng hắn, vào cung thì vào cung, bội kiếm không mang theo Kinh Hồng của
mình mà lại mang theo Thuần Quân.
Tân Phong không động đậy, hắn ta mím môi, vẫn im lặng như trước.
“Không trả? Không sao, dù sao huynh cũng không thể không trả lại cho ta”.
Tiêu Lâm mỉm cười, Tân Phong trợn mắt, nằm mơ.
Một lúc sau, Tân Phong cũng hỏi một câu: “Ngươi trèo cao tới được bệ hạ từ lúc nào?”.
Tiêu Lâm nhướng mày, câu hỏi hay.
Trước kia, Tần Phong cứ nghĩ Văn Hàn của thư phòng Thanh Viên, Dịch Quy của Côn Ngô Các là chỗ dựa của Tiêu Lâm. Mặc dù bọn họ không có quyền thế gì lớn, nhưng với Tiêu Lâm mà nói đã là chỗ dựa rất tốt.
Qua trận chiến Ám Uyên, người ngoài không nhận ra, nhưng người Tần gia thì có thể nhận ra hắn đã hợp tác với bệ hạ.
Một Hội nguyên nho nhỏ mà Hoàng đế lại coi trọng như vậy.
“Đây là bí mật”, Tiêu Lâm cười. Hắn đang nhắc nhở Tần Phong, nếu đã biết chuyện người ngoài không biết thì nên học cách im lặng.
Người sống ở xã hội quyền lực thời cổ đại, từng câu nói từng hành động phải thận trọng, nếu không, đầu rơi khỏi cổ là chuyện thường tình.
Cho dù Tần Phong là con trai trưởng tôn quý của Tướng quân phủ thì trước mặt Hoàng đế cũng chỉ là một thần tử.
“Ha...", nói Tân Phong không kiêng dè thì không đúng. Hắn ta hiếm khi gặp bệ hạ, huống hồ là làm việc cho bệ hạ. Tiêu Lâm chỉ là một dân thường, nhưng lại âm thầm liên hệ với cửu ngũ chí tôn.
“Ngươi nghĩ ngươi giấu được bao lâu?”, Tân Phong ho khụ khụ, buổi sáng đúng là quá lạnh: “Đám người Triệu Thương nói những chuyện này cho Hoàng Các, bọn họ cũng có thể phát hiện ra manh mối”.
Tiêu Lâm nay đã dần dần trưởng thành thành một con mãnh hổ, đợi đến khi phe Ngụy giám quốc phát hiện ra hắn tính kế Hoàng Các, phe Ngụy giám quốc chắc chắn sẽ giết hắn.
“Triệu Thương? Bọn họ dám?”, Tiêu Lâm cười ha hả, giọng điệu giễu cợt ấy khiến Tân Phong không vui.
Ky binh của Nội sử phủ hoàn toàn không dám nói chỉ tiết của ky binh giả lúc đó.
Bởi vì thật ra ky binh giả cũng thuộc Nội sử phủ, chỉ là ngoài mặt bọn họ nhận lệnh của Nội sử phủ, nhưng bên trong lại là người của Hoàng đế mà thôi.
Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng, chuyện này là tai họa ngoài ý muốn do Kiếm Si chiêu mộ Tiêu Lâm mà ra.
Khi Tam Sỉ biết trận chiến ở Ám Uyên, ai cũng nổi trận lôi đình. Đặc biệt là Thi Si, ông ta tức giận ngất xỉu tại chỗ, lâm bệnh nặng.
Thi Si hối hận vì mình đã chiêu mộ Tiêu Lâm, càng tức giận khi Kiếm Si bất chấp tất cả, vì một Tiêu Lâm mà đối đầu với Thừa tướng phủ!
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Không cần đoán, có lẽ Tân Phong đã biết chuyện hôm qua Tần Phượng Uyển ở lại chỗ Tiêu Lâm.Tần Phong rất yêu thương muội muội, bây giờ chỉ muốn cầm kiếm chém Tiêu Lâm ra thành từng mảnh.Hắn ta nhìn Tiêu Lâm một lúc lâu. Xe ngựa đi trong thành, chạy qua một hố nhỏ xóc nảy là hắn ta đã đau đến mức rên lên khe khẽ.Vậy mà còn muốn ra tay với Tiêu Lâm?Đương nhiên Tiêu Lâm không để tâm đ ến hắn ta. Từ khi hắn quay về Ám Uyên, người Tần gia, đặc biệt là Tân lão thái thái đã thay đổi thái độ về hắn.Chỉ có Tân Phong vân chán ghét hắn như trước.“Thuần Quân trả đây”.Tiêu Lâm chỉ vào thanh kiếm trong lòng hắn, vào cung thì vào cung, bội kiếm không mang theo Kinh Hồng củamình mà lại mang theo Thuần Quân.Tân Phong không động đậy, hắn ta mím môi, vẫn im lặng như trước.“Không trả? Không sao, dù sao huynh cũng không thể không trả lại cho ta”.Tiêu Lâm mỉm cười, Tân Phong trợn mắt, nằm mơ.Một lúc sau, Tân Phong cũng hỏi một câu: “Ngươi trèo cao tới được bệ hạ từ lúc nào?”.Tiêu Lâm nhướng mày, câu hỏi hay.Trước kia, Tần Phong cứ nghĩ Văn Hàn của thư phòng Thanh Viên, Dịch Quy của Côn Ngô Các là chỗ dựa của Tiêu Lâm. Mặc dù bọn họ không có quyền thế gì lớn, nhưng với Tiêu Lâm mà nói đã là chỗ dựa rất tốt.Qua trận chiến Ám Uyên, người ngoài không nhận ra, nhưng người Tần gia thì có thể nhận ra hắn đã hợp tác với bệ hạ.Một Hội nguyên nho nhỏ mà Hoàng đế lại coi trọng như vậy.“Đây là bí mật”, Tiêu Lâm cười. Hắn đang nhắc nhở Tần Phong, nếu đã biết chuyện người ngoài không biết thì nên học cách im lặng.Người sống ở xã hội quyền lực thời cổ đại, từng câu nói từng hành động phải thận trọng, nếu không, đầu rơi khỏi cổ là chuyện thường tình.Cho dù Tần Phong là con trai trưởng tôn quý của Tướng quân phủ thì trước mặt Hoàng đế cũng chỉ là một thần tử.“Ha...", nói Tân Phong không kiêng dè thì không đúng. Hắn ta hiếm khi gặp bệ hạ, huống hồ là làm việc cho bệ hạ. Tiêu Lâm chỉ là một dân thường, nhưng lại âm thầm liên hệ với cửu ngũ chí tôn.“Ngươi nghĩ ngươi giấu được bao lâu?”, Tân Phong ho khụ khụ, buổi sáng đúng là quá lạnh: “Đám người Triệu Thương nói những chuyện này cho Hoàng Các, bọn họ cũng có thể phát hiện ra manh mối”.Tiêu Lâm nay đã dần dần trưởng thành thành một con mãnh hổ, đợi đến khi phe Ngụy giám quốc phát hiện ra hắn tính kế Hoàng Các, phe Ngụy giám quốc chắc chắn sẽ giết hắn.“Triệu Thương? Bọn họ dám?”, Tiêu Lâm cười ha hả, giọng điệu giễu cợt ấy khiến Tân Phong không vui.Ky binh của Nội sử phủ hoàn toàn không dám nói chỉ tiết của ky binh giả lúc đó.Bởi vì thật ra ky binh giả cũng thuộc Nội sử phủ, chỉ là ngoài mặt bọn họ nhận lệnh của Nội sử phủ, nhưng bên trong lại là người của Hoàng đế mà thôi.Bây giờ, tất cả mọi người đều cho rằng, chuyện này là tai họa ngoài ý muốn do Kiếm Si chiêu mộ Tiêu Lâm mà ra.Khi Tam Sỉ biết trận chiến ở Ám Uyên, ai cũng nổi trận lôi đình. Đặc biệt là Thi Si, ông ta tức giận ngất xỉu tại chỗ, lâm bệnh nặng.Thi Si hối hận vì mình đã chiêu mộ Tiêu Lâm, càng tức giận khi Kiếm Si bất chấp tất cả, vì một Tiêu Lâm mà đối đầu với Thừa tướng phủ!