Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…
Chương 244: C244: Một cú đấm
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Tiếng sấm nổ rền vang, ánh đao và ánh kiếm loé lên. Nếu nói kiếm pháp của Bạch Khởi vừa nhanh vừa mạnh. Thì kiếm pháp của Mông Ngạo lại chuẩn xác và sắc bén.Ba người họ nhảy lên không trung trong không gian chớp nhoáng đầy đao ảnh và kiếm ảnh.Kiếm khí sắc bén giống như một con rồng, bay quanh Tiêu Lâm. Hai hộ vệ đánh nhau nhưng Tiêu Lâm cũng không dừng lại.Tiêu Lâm đá mạnh vào Chu Hành, Chu Hành hét lớn: "Ngươi còn không tuân theo quy tắc! Hai hộ vệ đang chiến đấu, ngươi và ta không thể đánh nhau!""Những người tuân theo quy tắc đều đã chết!" Tiêu Lâm giãm lên mặt Chu Hành. Ngụy Vô Ky nhìn thấy chủ nhân của mình bị đánh liền giơ kiếm lao về phía Tiêu Lâm.Tuy nhiên, Bạch Khởi và Mông Ngạo đủ mạnh để ngăn Nguy Vô Ky ở phía sau Tiêu Lâm.Sát khí bao trùm đằng sau Tiêu Lâm, chỉ một phút lơ là thì thanh kiếm sắc bén của Ngụy Vô Ky sẽ khiến Tiêu Lâm đầu lìa khỏi cổ.Dáng vẻ bình thản của Tiêu Lâm trong mắt Chu Hành lúc này chẳng khác nào Diêm Vương!Nắm đấm của Tiêu Lâm như trận mưa bên ngoài trút xuống đầu Chu Hành!Một cú đấm!Một cú đấm!Lại một cú đấm khác!Sau vài đòn, đầu Chu Hành như muốn nổ tung, hắn nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, cười nói: Đánh chết ta thì sao? Cho dù ngươi có đánh chết ta thì Tân Phượng Uyển cũng sẽ không yêu ngươi! Nàng ấy là của ta!""Ồ?" Nắm đấm của Tiêu Lâm dừng lại giữa không trung, lạnh lùng nói: "Ta không phải vì Tân Phượng Uyển mà đánh ngươi. Chỉ cần là đồ của ta, cho dù làmột con chó nhà họ Tiêu thì ngươi cũng không nên tơ tưởng đến!"Tiêu Lâm lạnh lùng nhìn hắn: "Hôm qua ở Minh Nguyệt Lâu ngươi mắng ta là gì? A, hình như ngươi nói ta là tên tạp chủng!"Chu Hành trợn tròn mắt, nắm đấm lại giáng xuống!Hắn ta vùng vẫy dữ dội, năm đấm của Tiêu Lâm cũng càng lúc càng giáng xuống một cách dã man!Tiêu Lâm gầm gừ: "Tạp chủng!" Một nắm đấm!"Rác rưởi!"Lại một cú đấm khác! Chu Minh không hiểu tại sao trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, như thể chính hắn ta mới là người đang đánh Chu Hành!"Nô tài!"Một chiếc răng bay ra khỏi miệng Chu Hành, Chu Hành thở hắt ra một hơi, tưởng rằng Tiêu Lâm giờ sẽ dừng lại. Thế nhưng Tiêu Lâm lại quay sang chộp lấy cây roi ngựa trên bàn.Chu Hành lúc này không có cách nào rút lui, Ngụy Vô Ky thì bị cầm chân không thể thoát. Chu Hành đành quay về phía Chu Minh hét lớn: "Ngươi đứng ngây người ra đó làm gì? Tại sao không tới cứu ta? Tiêu Lâm giết ta thì ngươi nghĩ mình có kết cục tốt không?"Chu Minh không biết mình có kết cục tốt hay không.Nhưng Chu Hành lúc này thì đã bị đánh gãy gần hết răng.
Tiếng sấm nổ rền vang, ánh đao và ánh kiếm loé lên. Nếu nói kiếm pháp của Bạch Khởi vừa nhanh vừa mạnh. Thì kiếm pháp của Mông Ngạo lại chuẩn xác và sắc bén.
Ba người họ nhảy lên không trung trong không gian chớp nhoáng đầy đao ảnh và kiếm ảnh.
Kiếm khí sắc bén giống như một con rồng, bay quanh Tiêu Lâm. Hai hộ vệ đánh nhau nhưng Tiêu Lâm cũng không dừng lại.
Tiêu Lâm đá mạnh vào Chu Hành, Chu Hành hét lớn: "Ngươi còn không tuân theo quy tắc! Hai hộ vệ đang chiến đấu, ngươi và ta không thể đánh nhau!"
"Những người tuân theo quy tắc đều đã chết!" Tiêu Lâm giãm lên mặt Chu Hành. Ngụy Vô Ky nhìn thấy chủ nhân của mình bị đánh liền giơ kiếm lao về phía Tiêu Lâm.
Tuy nhiên, Bạch Khởi và Mông Ngạo đủ mạnh để ngăn Nguy Vô Ky ở phía sau Tiêu Lâm.
Sát khí bao trùm đằng sau Tiêu Lâm, chỉ một phút lơ là thì thanh kiếm sắc bén của Ngụy Vô Ky sẽ khiến Tiêu Lâm đầu lìa khỏi cổ.
Dáng vẻ bình thản của Tiêu Lâm trong mắt Chu Hành lúc này chẳng khác nào Diêm Vương!
Nắm đấm của Tiêu Lâm như trận mưa bên ngoài trút xuống đầu Chu Hành!
Một cú đấm!
Một cú đấm!
Lại một cú đấm khác!
Sau vài đòn, đầu Chu Hành như muốn nổ tung, hắn nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, cười nói: Đánh chết ta thì sao? Cho dù ngươi có đánh chết ta thì Tân Phượng Uyển cũng sẽ không yêu ngươi! Nàng ấy là của ta!"
"Ồ?" Nắm đấm của Tiêu Lâm dừng lại giữa không trung, lạnh lùng nói: "Ta không phải vì Tân Phượng Uyển mà đánh ngươi. Chỉ cần là đồ của ta, cho dù là
một con chó nhà họ Tiêu thì ngươi cũng không nên tơ tưởng đến!"
Tiêu Lâm lạnh lùng nhìn hắn: "Hôm qua ở Minh Nguyệt Lâu ngươi mắng ta là gì? A, hình như ngươi nói ta là tên tạp chủng!"
Chu Hành trợn tròn mắt, nắm đấm lại giáng xuống!
Hắn ta vùng vẫy dữ dội, năm đấm của Tiêu Lâm cũng càng lúc càng giáng xuống một cách dã man!
Tiêu Lâm gầm gừ: "Tạp chủng!" Một nắm đấm!
"Rác rưởi!"
Lại một cú đấm khác! Chu Minh không hiểu tại sao trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, như thể chính hắn ta mới là người đang đánh Chu Hành!
"Nô tài!"
Một chiếc răng bay ra khỏi miệng Chu Hành, Chu Hành thở hắt ra một hơi, tưởng rằng Tiêu Lâm giờ sẽ dừng lại. Thế nhưng Tiêu Lâm lại quay sang chộp lấy cây roi ngựa trên bàn.
Chu Hành lúc này không có cách nào rút lui, Ngụy Vô Ky thì bị cầm chân không thể thoát. Chu Hành đành quay về phía Chu Minh hét lớn: "Ngươi đứng ngây người ra đó làm gì? Tại sao không tới cứu ta? Tiêu Lâm giết ta thì ngươi nghĩ mình có kết cục tốt không?"
Chu Minh không biết mình có kết cục tốt hay không.
Nhưng Chu Hành lúc này thì đã bị đánh gãy gần hết răng.
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Tiếng sấm nổ rền vang, ánh đao và ánh kiếm loé lên. Nếu nói kiếm pháp của Bạch Khởi vừa nhanh vừa mạnh. Thì kiếm pháp của Mông Ngạo lại chuẩn xác và sắc bén.Ba người họ nhảy lên không trung trong không gian chớp nhoáng đầy đao ảnh và kiếm ảnh.Kiếm khí sắc bén giống như một con rồng, bay quanh Tiêu Lâm. Hai hộ vệ đánh nhau nhưng Tiêu Lâm cũng không dừng lại.Tiêu Lâm đá mạnh vào Chu Hành, Chu Hành hét lớn: "Ngươi còn không tuân theo quy tắc! Hai hộ vệ đang chiến đấu, ngươi và ta không thể đánh nhau!""Những người tuân theo quy tắc đều đã chết!" Tiêu Lâm giãm lên mặt Chu Hành. Ngụy Vô Ky nhìn thấy chủ nhân của mình bị đánh liền giơ kiếm lao về phía Tiêu Lâm.Tuy nhiên, Bạch Khởi và Mông Ngạo đủ mạnh để ngăn Nguy Vô Ky ở phía sau Tiêu Lâm.Sát khí bao trùm đằng sau Tiêu Lâm, chỉ một phút lơ là thì thanh kiếm sắc bén của Ngụy Vô Ky sẽ khiến Tiêu Lâm đầu lìa khỏi cổ.Dáng vẻ bình thản của Tiêu Lâm trong mắt Chu Hành lúc này chẳng khác nào Diêm Vương!Nắm đấm của Tiêu Lâm như trận mưa bên ngoài trút xuống đầu Chu Hành!Một cú đấm!Một cú đấm!Lại một cú đấm khác!Sau vài đòn, đầu Chu Hành như muốn nổ tung, hắn nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, cười nói: Đánh chết ta thì sao? Cho dù ngươi có đánh chết ta thì Tân Phượng Uyển cũng sẽ không yêu ngươi! Nàng ấy là của ta!""Ồ?" Nắm đấm của Tiêu Lâm dừng lại giữa không trung, lạnh lùng nói: "Ta không phải vì Tân Phượng Uyển mà đánh ngươi. Chỉ cần là đồ của ta, cho dù làmột con chó nhà họ Tiêu thì ngươi cũng không nên tơ tưởng đến!"Tiêu Lâm lạnh lùng nhìn hắn: "Hôm qua ở Minh Nguyệt Lâu ngươi mắng ta là gì? A, hình như ngươi nói ta là tên tạp chủng!"Chu Hành trợn tròn mắt, nắm đấm lại giáng xuống!Hắn ta vùng vẫy dữ dội, năm đấm của Tiêu Lâm cũng càng lúc càng giáng xuống một cách dã man!Tiêu Lâm gầm gừ: "Tạp chủng!" Một nắm đấm!"Rác rưởi!"Lại một cú đấm khác! Chu Minh không hiểu tại sao trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, như thể chính hắn ta mới là người đang đánh Chu Hành!"Nô tài!"Một chiếc răng bay ra khỏi miệng Chu Hành, Chu Hành thở hắt ra một hơi, tưởng rằng Tiêu Lâm giờ sẽ dừng lại. Thế nhưng Tiêu Lâm lại quay sang chộp lấy cây roi ngựa trên bàn.Chu Hành lúc này không có cách nào rút lui, Ngụy Vô Ky thì bị cầm chân không thể thoát. Chu Hành đành quay về phía Chu Minh hét lớn: "Ngươi đứng ngây người ra đó làm gì? Tại sao không tới cứu ta? Tiêu Lâm giết ta thì ngươi nghĩ mình có kết cục tốt không?"Chu Minh không biết mình có kết cục tốt hay không.Nhưng Chu Hành lúc này thì đã bị đánh gãy gần hết răng.