Tác giả:

Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…

Chương 273: C273: Sau khi vào triều

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Tần Bát Phương vừa trở về đã nổi cơn thịnh nộ trừng trị con cháu như vậy, xem ra tình cảm ông ấy dành cho Tiêu Lâm không hề nhỏ.Liên tục hai ngày, Tiêu Lâm phải ở lại Tân phủ vì Tân Bát Phương mỗi ngày. đều sai người mời cô gia đến, hai người trò chuyện, uống rượu rất vui vẻ.Giờ Tiêu Lâm đã là Trạng nguyên nên ngày mai hắn sẽ phải vào cung đê hoàng đế điểm Hàn Lâm. Điểm Hàn Lâm có nghĩa là hoàng đế sẽ ban cho các Tiến sĩ một chức quan trong triều."Sau khi vào triều, trở thành quan thần, nhất định phải cẩn cẩn trong trong mọi lời nói và việc làm".Tân Bát Phương chỉ dạy Tiêu Lâm rất nhiều, nhưng đối với chuyện trước đó Tiêu Lâm bắt Tần Phượng Uyển đi chân trần, ông ấy lại không mảy may nhắc đến.Tân Phong và Tân Phượng Uyển đang quỳ ở từ đường, Tân phu nhân và Tân lão thái thái muốn vào cầu xin cho họ, nhưng ngay cả cánh cổng ngoài sân cũng không qua được.Tân Bát Phương rất nhiệt tình, mỗi lần Tiêu Lâm nhắc: "Tổ phụ, Tân Phượng Uyển và cháu..."Hắn cứ nhắc đến cái tên Tân Phượng Uyển là Tân Bát Phương liền trở nên cực kỳ không kiên nhẫn: "Đừng nhắc tới đứa cháu gái bất hiếu đó nữa, hai ông cháu chúng ta cùng nói chuyện vui vẻ đi".Có thể thấy, Tân Bát Phương quả thực rất nghiêm khắc với con cháu, lần này ông ấy đã thực sự rất tức giận.Vậy chỉ đành đợi nhậm chức quan xong rồi nói chuyện hoà ly với Tân Phượng Uyển vậy.Tiêu Lâm nghĩ như vậy, đến lúc hắn làm quan trong triều sẽ được cả danh lẫn lợi! Lúc đó hắn sẽ được tự do và hạnh phúc!Tân Phượng Uyển chính là gánh nặng!"Tần Gối, lão tướng quân hai ngày nay đều ở cùng cô gia sao?"Ở ngoài cửa, Tân phu nhân hỏi Tần Cối. Tân Gối đã đi theo Tần Bát Phương nhiều năm, là tâm phúc của lão tướng quân. Những trường hợp không tiện có mặtngười ngoài mà Tần Bát Phương vẫn cho Tần ở lại, từ đó có thể thấy địa vị của hắn ta trong lòng lão tướng quân không hề tâm thường."Bẩm phu nhân, đúng vậy".Tân Cối cũng đi ở rể nhưng hắn không may mắn như Tiêu Lâm, được làm rể một gia tộc giàu có. Hắn ta vốn là nô lệ Côn Luân, sau khi thoát khỏi thân phận nô lệ và trở thành hộ vệ, hắn ta vì muốn lấy vợ sinh con nên đã lấy con gái một gia đình nông dân ở ngoại ô kinh thành.Hắn ta được Tần Bát Phương trọng dụng, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Thân phận nô lệ Côn Luân và một tên ở rể chẳng là gì trong mắt người khác.Đặc biệt là Tân phu nhân và Tần lão thái thái chưa bao giờ có thiện cảm với Tần Gối. Mỗi khi lão tướng quân không có mặt là chẳng coi hắn ta ra gì.Hiện tại Tiêu Lâm đã hại đứa con, đứa cháu họ hết mực cưng chiều phải quỳ trong từ đường, khiến họ ghét lây cả Tân Cối. Cùng là hạng ở rể như nhau, làm gì có kẻ nào tốt lành?Nếu không phải vì nể mặt lão tướng quân, một kẻ hèn mọn như Tần Cối làm sao có thể bước vào Tần phủ?"Người như vậy tốt nhất nên chết đi! Hắn đến hại nhà chúng ta!" Tân lão thái thái gõ nạng xuống đất. Trượng phu là trời, lão tướng quân nhất quyết vì một tên ở rể mà trừng phạt cháu ruột mình. Thế nhưng Tần lão thái thái cũng không tiện tham gia vào, chỉ có thể ở bên ngoài tức giận.“Mẹ, mẹ đừng tức giận", Tân phu nhân tuy rất bất mãn nhưng cũng không dám làm trái lời lão tướng quân. Nếu đã không thể cầu xin thì đứng đây mãi cũng không phải là cách: “Sau ngày mai là hai đứa trẻ cũng được ra ngoài rồi. Trời đang rét buốt, chúng ta về trước đi"."Được, được".Hai người quay người rời đi không bao xa, cửa sân "két" một tiếng mở ra, Tiêu Lâm lách người đi ra.Hắn nhanh chóng đuổi kịp, chào hỏi hai người họ một cách lấy lệ. Tân phu nhân hừ lạnh một tiếng, thậm chí không thèm nhìn hắn."Tân phu nhân, Tần lão thái thái, Tân Cối không thể tin cậy được, từ hôm nay. trở đi, hắn không được ở một mình với lão tướng quân".Tiêu Lâm có thành kiến với Tân Cối không chỉ vì hắn trùng tên với gian thần trong lịch sử mà còn vì hành vi đáng ngờ của hắn và Dương Lạc, Tống Trí khi ở bữa tiệc trong cung.Vừa rồi Tiêu Lâm đã khéo léo đề cập chuyện này với lão tướng quân, nhưng lão tướng quân lại không mấy để tâm. Dù sao người này đã ở bên ông ấy nhiều năm, chỉ một ánh mắt cũng không phải là bằng chứng xác thực.Lão tướng quân chỉ cười ha ha, sau đó chủ đề này kết thúc.

Tần Bát Phương vừa trở về đã nổi cơn thịnh nộ trừng trị con cháu như vậy, xem ra tình cảm ông ấy dành cho Tiêu Lâm không hề nhỏ.

Liên tục hai ngày, Tiêu Lâm phải ở lại Tân phủ vì Tân Bát Phương mỗi ngày. đều sai người mời cô gia đến, hai người trò chuyện, uống rượu rất vui vẻ.

Giờ Tiêu Lâm đã là Trạng nguyên nên ngày mai hắn sẽ phải vào cung đê hoàng đế điểm Hàn Lâm. Điểm Hàn Lâm có nghĩa là hoàng đế sẽ ban cho các Tiến sĩ một chức quan trong triều.

"Sau khi vào triều, trở thành quan thần, nhất định phải cẩn cẩn trong trong mọi lời nói và việc làm".

Tân Bát Phương chỉ dạy Tiêu Lâm rất nhiều, nhưng đối với chuyện trước đó Tiêu Lâm bắt Tần Phượng Uyển đi chân trần, ông ấy lại không mảy may nhắc đến.

Tân Phong và Tân Phượng Uyển đang quỳ ở từ đường, Tân phu nhân và Tân lão thái thái muốn vào cầu xin cho họ, nhưng ngay cả cánh cổng ngoài sân cũng không qua được.

Tân Bát Phương rất nhiệt tình, mỗi lần Tiêu Lâm nhắc: "Tổ phụ, Tân Phượng Uyển và cháu..."

Hắn cứ nhắc đến cái tên Tân Phượng Uyển là Tân Bát Phương liền trở nên cực kỳ không kiên nhẫn: "Đừng nhắc tới đứa cháu gái bất hiếu đó nữa, hai ông cháu chúng ta cùng nói chuyện vui vẻ đi".

Có thể thấy, Tân Bát Phương quả thực rất nghiêm khắc với con cháu, lần này ông ấy đã thực sự rất tức giận.

Vậy chỉ đành đợi nhậm chức quan xong rồi nói chuyện hoà ly với Tân Phượng Uyển vậy.

Tiêu Lâm nghĩ như vậy, đến lúc hắn làm quan trong triều sẽ được cả danh lẫn lợi! Lúc đó hắn sẽ được tự do và hạnh phúc!

Tân Phượng Uyển chính là gánh nặng!

"Tần Gối, lão tướng quân hai ngày nay đều ở cùng cô gia sao?"

Ở ngoài cửa, Tân phu nhân hỏi Tần Cối. Tân Gối đã đi theo Tần Bát Phương nhiều năm, là tâm phúc của lão tướng quân. Những trường hợp không tiện có mặt

người ngoài mà Tần Bát Phương vẫn cho Tần ở lại, từ đó có thể thấy địa vị của hắn ta trong lòng lão tướng quân không hề tâm thường.

"Bẩm phu nhân, đúng vậy".

Tân Cối cũng đi ở rể nhưng hắn không may mắn như Tiêu Lâm, được làm rể một gia tộc giàu có. Hắn ta vốn là nô lệ Côn Luân, sau khi thoát khỏi thân phận nô lệ và trở thành hộ vệ, hắn ta vì muốn lấy vợ sinh con nên đã lấy con gái một gia đình nông dân ở ngoại ô kinh thành.

Hắn ta được Tần Bát Phương trọng dụng, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Thân phận nô lệ Côn Luân và một tên ở rể chẳng là gì trong mắt người khác.

Đặc biệt là Tân phu nhân và Tần lão thái thái chưa bao giờ có thiện cảm với Tần Gối. Mỗi khi lão tướng quân không có mặt là chẳng coi hắn ta ra gì.

Hiện tại Tiêu Lâm đã hại đứa con, đứa cháu họ hết mực cưng chiều phải quỳ trong từ đường, khiến họ ghét lây cả Tân Cối. Cùng là hạng ở rể như nhau, làm gì có kẻ nào tốt lành?

Nếu không phải vì nể mặt lão tướng quân, một kẻ hèn mọn như Tần Cối làm sao có thể bước vào Tần phủ?

"Người như vậy tốt nhất nên chết đi! Hắn đến hại nhà chúng ta!" Tân lão thái thái gõ nạng xuống đất. Trượng phu là trời, lão tướng quân nhất quyết vì một tên ở rể mà trừng phạt cháu ruột mình. Thế nhưng Tần lão thái thái cũng không tiện tham gia vào, chỉ có thể ở bên ngoài tức giận.

“Mẹ, mẹ đừng tức giận", Tân phu nhân tuy rất bất mãn nhưng cũng không dám làm trái lời lão tướng quân. Nếu đã không thể cầu xin thì đứng đây mãi cũng không phải là cách: “Sau ngày mai là hai đứa trẻ cũng được ra ngoài rồi. Trời đang rét buốt, chúng ta về trước đi".

"Được, được".

Hai người quay người rời đi không bao xa, cửa sân "két" một tiếng mở ra, Tiêu Lâm lách người đi ra.

Hắn nhanh chóng đuổi kịp, chào hỏi hai người họ một cách lấy lệ. Tân phu nhân hừ lạnh một tiếng, thậm chí không thèm nhìn hắn.

"Tân phu nhân, Tần lão thái thái, Tân Cối không thể tin cậy được, từ hôm nay. trở đi, hắn không được ở một mình với lão tướng quân".

Tiêu Lâm có thành kiến với Tân Cối không chỉ vì hắn trùng tên với gian thần trong lịch sử mà còn vì hành vi đáng ngờ của hắn và Dương Lạc, Tống Trí khi ở bữa tiệc trong cung.

Vừa rồi Tiêu Lâm đã khéo léo đề cập chuyện này với lão tướng quân, nhưng lão tướng quân lại không mấy để tâm. Dù sao người này đã ở bên ông ấy nhiều năm, chỉ một ánh mắt cũng không phải là bằng chứng xác thực.

Lão tướng quân chỉ cười ha ha, sau đó chủ đề này kết thúc.

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Tần Bát Phương vừa trở về đã nổi cơn thịnh nộ trừng trị con cháu như vậy, xem ra tình cảm ông ấy dành cho Tiêu Lâm không hề nhỏ.Liên tục hai ngày, Tiêu Lâm phải ở lại Tân phủ vì Tân Bát Phương mỗi ngày. đều sai người mời cô gia đến, hai người trò chuyện, uống rượu rất vui vẻ.Giờ Tiêu Lâm đã là Trạng nguyên nên ngày mai hắn sẽ phải vào cung đê hoàng đế điểm Hàn Lâm. Điểm Hàn Lâm có nghĩa là hoàng đế sẽ ban cho các Tiến sĩ một chức quan trong triều."Sau khi vào triều, trở thành quan thần, nhất định phải cẩn cẩn trong trong mọi lời nói và việc làm".Tân Bát Phương chỉ dạy Tiêu Lâm rất nhiều, nhưng đối với chuyện trước đó Tiêu Lâm bắt Tần Phượng Uyển đi chân trần, ông ấy lại không mảy may nhắc đến.Tân Phong và Tân Phượng Uyển đang quỳ ở từ đường, Tân phu nhân và Tân lão thái thái muốn vào cầu xin cho họ, nhưng ngay cả cánh cổng ngoài sân cũng không qua được.Tân Bát Phương rất nhiệt tình, mỗi lần Tiêu Lâm nhắc: "Tổ phụ, Tân Phượng Uyển và cháu..."Hắn cứ nhắc đến cái tên Tân Phượng Uyển là Tân Bát Phương liền trở nên cực kỳ không kiên nhẫn: "Đừng nhắc tới đứa cháu gái bất hiếu đó nữa, hai ông cháu chúng ta cùng nói chuyện vui vẻ đi".Có thể thấy, Tân Bát Phương quả thực rất nghiêm khắc với con cháu, lần này ông ấy đã thực sự rất tức giận.Vậy chỉ đành đợi nhậm chức quan xong rồi nói chuyện hoà ly với Tân Phượng Uyển vậy.Tiêu Lâm nghĩ như vậy, đến lúc hắn làm quan trong triều sẽ được cả danh lẫn lợi! Lúc đó hắn sẽ được tự do và hạnh phúc!Tân Phượng Uyển chính là gánh nặng!"Tần Gối, lão tướng quân hai ngày nay đều ở cùng cô gia sao?"Ở ngoài cửa, Tân phu nhân hỏi Tần Cối. Tân Gối đã đi theo Tần Bát Phương nhiều năm, là tâm phúc của lão tướng quân. Những trường hợp không tiện có mặtngười ngoài mà Tần Bát Phương vẫn cho Tần ở lại, từ đó có thể thấy địa vị của hắn ta trong lòng lão tướng quân không hề tâm thường."Bẩm phu nhân, đúng vậy".Tân Cối cũng đi ở rể nhưng hắn không may mắn như Tiêu Lâm, được làm rể một gia tộc giàu có. Hắn ta vốn là nô lệ Côn Luân, sau khi thoát khỏi thân phận nô lệ và trở thành hộ vệ, hắn ta vì muốn lấy vợ sinh con nên đã lấy con gái một gia đình nông dân ở ngoại ô kinh thành.Hắn ta được Tần Bát Phương trọng dụng, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Thân phận nô lệ Côn Luân và một tên ở rể chẳng là gì trong mắt người khác.Đặc biệt là Tân phu nhân và Tần lão thái thái chưa bao giờ có thiện cảm với Tần Gối. Mỗi khi lão tướng quân không có mặt là chẳng coi hắn ta ra gì.Hiện tại Tiêu Lâm đã hại đứa con, đứa cháu họ hết mực cưng chiều phải quỳ trong từ đường, khiến họ ghét lây cả Tân Cối. Cùng là hạng ở rể như nhau, làm gì có kẻ nào tốt lành?Nếu không phải vì nể mặt lão tướng quân, một kẻ hèn mọn như Tần Cối làm sao có thể bước vào Tần phủ?"Người như vậy tốt nhất nên chết đi! Hắn đến hại nhà chúng ta!" Tân lão thái thái gõ nạng xuống đất. Trượng phu là trời, lão tướng quân nhất quyết vì một tên ở rể mà trừng phạt cháu ruột mình. Thế nhưng Tần lão thái thái cũng không tiện tham gia vào, chỉ có thể ở bên ngoài tức giận.“Mẹ, mẹ đừng tức giận", Tân phu nhân tuy rất bất mãn nhưng cũng không dám làm trái lời lão tướng quân. Nếu đã không thể cầu xin thì đứng đây mãi cũng không phải là cách: “Sau ngày mai là hai đứa trẻ cũng được ra ngoài rồi. Trời đang rét buốt, chúng ta về trước đi"."Được, được".Hai người quay người rời đi không bao xa, cửa sân "két" một tiếng mở ra, Tiêu Lâm lách người đi ra.Hắn nhanh chóng đuổi kịp, chào hỏi hai người họ một cách lấy lệ. Tân phu nhân hừ lạnh một tiếng, thậm chí không thèm nhìn hắn."Tân phu nhân, Tần lão thái thái, Tân Cối không thể tin cậy được, từ hôm nay. trở đi, hắn không được ở một mình với lão tướng quân".Tiêu Lâm có thành kiến với Tân Cối không chỉ vì hắn trùng tên với gian thần trong lịch sử mà còn vì hành vi đáng ngờ của hắn và Dương Lạc, Tống Trí khi ở bữa tiệc trong cung.Vừa rồi Tiêu Lâm đã khéo léo đề cập chuyện này với lão tướng quân, nhưng lão tướng quân lại không mấy để tâm. Dù sao người này đã ở bên ông ấy nhiều năm, chỉ một ánh mắt cũng không phải là bằng chứng xác thực.Lão tướng quân chỉ cười ha ha, sau đó chủ đề này kết thúc.

Chương 273: C273: Sau khi vào triều