Tác giả:

Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…

Chương 288: C288: Ông ta không muốn nữa

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Ông ta không muốn nữa!Ông ta chỉ muốn chết thật nhanh thôi!Không ngờ, Tiêu Lâm quay đầu lại: “Ông vừa nói cái gì?”"Ta nói...Ta sẽ nói cho ngươi biết...Ai là người giết Dịch Vô Lý".“Bây giờ ta không còn muốn biết” Tiêu Lâm không tin với chỉ số IQ của mình, Tống Trí có thể biết được chân tướng sự việc.Hắn sẽ tự mình tìm ra sự thật đó.Tống Trí mặt đầy máu, chỉ có đôi mắt trắng dã trông rất đáng sợ. Cái gì?Tiêu Lâm này đang bỡn cợt ông ta à?"Ngươi dám lôi bổn quan ra làm trò đùa?"Câu nói này cực kỳ buồn cười, Tiêu Lâm nhướng mày: “Không phải đã đùa với ông ba ngày rồi sao?”Sau đó, hắn cười gần một tiếng, hơi hé môi, Tống Trí muốn lắc đầu nhưng không thể. Không, không, đừng đọc số, đừng đọc!"3598". "Rẹt!" “AI” Một nhát kiếm này cực kỳ đau đớn!Đau đớn đến mức dường như Tống Trí bị ném xuống tầng địa ngục thứ mười tám rồi lại được kéo lên lần nữa!"3599".Dây thần kinh toàn thân Tống Trí nhanh chóng căng lên, Bạch Khởi lại vung kiếm!Đau quátThanh kiếm này dường như đốt cháy mọi dây thần kinh trên các vết thương, khiến ông ta cảm thấy đau đớn như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa cao hàng ngàn thước.Tống Trí nhắm mắt lại, mọi chuyện sắp kết thúc.Cuối cùng thì nó cũng kết thúc.Tiêu Lâm dừng lại, không đếm số nữa. Hắn đứng dậy ra lệnh cho Bạch Khởi lau sạch thanh Thuần Quân."Ngươi...còn một nhát kiếm cuối cùng..."Tiêu Lâm cười: “Hãy chờ đó, đợi khi nào ta vui sẽ xuống tay lần cuối”. Chờ?Rõ ràng mọi chuyện sắp kết thúc!Rõ ràng chỉ cần nhắm mắt lại là ông ta sẽ hoàn toàn chết đi! Tại sao! Tiêu Lâm vẫn không chịu để ông ta chết đi!"Tân gia không có người nào coi trọng ngươi, vậy mà ngươi lại vì Tân Bát Phương mà hủy hoại tương lai của mình..."Tống Trí cười gẵn, thật buồn cười, thật buồn cười!Tần Bát Phương, ba chữ làm Tiêu Lâm đau lòng.Hắn đang định rời đi, nhưng lại dừng lại, cúi đầu: "Ông cảm thấy bị xử lăng trì rất đau sao? Nói cho ông biết, cơn đau do Khiên Cơ Dược còn đau hơn thế gấp trăm lần".Nói xong, Tiêu Lâm từ trong túi vải lấy đất tẩm độc ra, không báo trước nhét một nắm vào trong miệng Tân Cối.Tân Cối vẫn đứng bên cạnh quan sát, vốn tưởng rằng Tiêu Lâm sẽ mang hắn †a về Tần phủ xét xử, không ngờ Tiêu Lâm lại giữ hắn lại đến cuối cùng để cho hắn nếm thử Khiên Cơ Dược.Mông Ngạo và Bạch Khởi cao lớn, cường tráng, đồng thời giữ chặt tay chân Tần Cối, đè hẳn ta xuống đất như một con chó, Tiểu Lâm đổ đất và trà vào cổ họng Tần Gối.Đoán chừng liều lượng đã đủ, Tiêu Lâm dừng lại. "Tần Cối", Tiêu Lâm vỗ vỗ cho đất trên tay rơi xuống: "Liều thuốc độc này đủđể ngươi sống được năm canh giờ, lâu hơn Tần lão tướng quân một chút. Không cần khách sáo, chút thời gian cuối cùng này coi như ta thưởng cho ngươi......."Giọng điệu bình tĩnh của hắn khiến Tân Gối rùng mình. Khi chất độc vào miệng, toàn thân hắn ta trở nên tê dại và cứng ngắc. Tân Cối không thể động đậy.

Ông ta không muốn nữa!

Ông ta chỉ muốn chết thật nhanh thôi!

Không ngờ, Tiêu Lâm quay đầu lại: “Ông vừa nói cái gì?”

"Ta nói...Ta sẽ nói cho ngươi biết...Ai là người giết Dịch Vô Lý".

“Bây giờ ta không còn muốn biết” Tiêu Lâm không tin với chỉ số IQ của mình, Tống Trí có thể biết được chân tướng sự việc.

Hắn sẽ tự mình tìm ra sự thật đó.

Tống Trí mặt đầy máu, chỉ có đôi mắt trắng dã trông rất đáng sợ. Cái gì?

Tiêu Lâm này đang bỡn cợt ông ta à?

"Ngươi dám lôi bổn quan ra làm trò đùa?"

Câu nói này cực kỳ buồn cười, Tiêu Lâm nhướng mày: “Không phải đã đùa với ông ba ngày rồi sao?”

Sau đó, hắn cười gần một tiếng, hơi hé môi, Tống Trí muốn lắc đầu nhưng không thể. Không, không, đừng đọc số, đừng đọc!

"3598". "Rẹt!" “AI” Một nhát kiếm này cực kỳ đau đớn!

Đau đớn đến mức dường như Tống Trí bị ném xuống tầng địa ngục thứ mười tám rồi lại được kéo lên lần nữa!

"3599".

Dây thần kinh toàn thân Tống Trí nhanh chóng căng lên, Bạch Khởi lại vung kiếm!

Đau quát

Thanh kiếm này dường như đốt cháy mọi dây thần kinh trên các vết thương, khiến ông ta cảm thấy đau đớn như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa cao hàng ngàn thước.

Tống Trí nhắm mắt lại, mọi chuyện sắp kết thúc.

Cuối cùng thì nó cũng kết thúc.

Tiêu Lâm dừng lại, không đếm số nữa. Hắn đứng dậy ra lệnh cho Bạch Khởi lau sạch thanh Thuần Quân.

"Ngươi...còn một nhát kiếm cuối cùng..."

Tiêu Lâm cười: “Hãy chờ đó, đợi khi nào ta vui sẽ xuống tay lần cuối”. Chờ?

Rõ ràng mọi chuyện sắp kết thúc!

Rõ ràng chỉ cần nhắm mắt lại là ông ta sẽ hoàn toàn chết đi! Tại sao! Tiêu Lâm vẫn không chịu để ông ta chết đi!

"Tân gia không có người nào coi trọng ngươi, vậy mà ngươi lại vì Tân Bát Phương mà hủy hoại tương lai của mình..."

Tống Trí cười gẵn, thật buồn cười, thật buồn cười!

Tần Bát Phương, ba chữ làm Tiêu Lâm đau lòng.

Hắn đang định rời đi, nhưng lại dừng lại, cúi đầu: "Ông cảm thấy bị xử lăng trì rất đau sao? Nói cho ông biết, cơn đau do Khiên Cơ Dược còn đau hơn thế gấp trăm lần".

Nói xong, Tiêu Lâm từ trong túi vải lấy đất tẩm độc ra, không báo trước nhét một nắm vào trong miệng Tân Cối.

Tân Cối vẫn đứng bên cạnh quan sát, vốn tưởng rằng Tiêu Lâm sẽ mang hắn †a về Tần phủ xét xử, không ngờ Tiêu Lâm lại giữ hắn lại đến cuối cùng để cho hắn nếm thử Khiên Cơ Dược.

Mông Ngạo và Bạch Khởi cao lớn, cường tráng, đồng thời giữ chặt tay chân Tần Cối, đè hẳn ta xuống đất như một con chó, Tiểu Lâm đổ đất và trà vào cổ họng Tần Gối.

Đoán chừng liều lượng đã đủ, Tiêu Lâm dừng lại. "Tần Cối", Tiêu Lâm vỗ vỗ cho đất trên tay rơi xuống: "Liều thuốc độc này đủ

để ngươi sống được năm canh giờ, lâu hơn Tần lão tướng quân một chút. Không cần khách sáo, chút thời gian cuối cùng này coi như ta thưởng cho ngươi......."

Giọng điệu bình tĩnh của hắn khiến Tân Gối rùng mình. Khi chất độc vào miệng, toàn thân hắn ta trở nên tê dại và cứng ngắc. Tân Cối không thể động đậy.

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Ông ta không muốn nữa!Ông ta chỉ muốn chết thật nhanh thôi!Không ngờ, Tiêu Lâm quay đầu lại: “Ông vừa nói cái gì?”"Ta nói...Ta sẽ nói cho ngươi biết...Ai là người giết Dịch Vô Lý".“Bây giờ ta không còn muốn biết” Tiêu Lâm không tin với chỉ số IQ của mình, Tống Trí có thể biết được chân tướng sự việc.Hắn sẽ tự mình tìm ra sự thật đó.Tống Trí mặt đầy máu, chỉ có đôi mắt trắng dã trông rất đáng sợ. Cái gì?Tiêu Lâm này đang bỡn cợt ông ta à?"Ngươi dám lôi bổn quan ra làm trò đùa?"Câu nói này cực kỳ buồn cười, Tiêu Lâm nhướng mày: “Không phải đã đùa với ông ba ngày rồi sao?”Sau đó, hắn cười gần một tiếng, hơi hé môi, Tống Trí muốn lắc đầu nhưng không thể. Không, không, đừng đọc số, đừng đọc!"3598". "Rẹt!" “AI” Một nhát kiếm này cực kỳ đau đớn!Đau đớn đến mức dường như Tống Trí bị ném xuống tầng địa ngục thứ mười tám rồi lại được kéo lên lần nữa!"3599".Dây thần kinh toàn thân Tống Trí nhanh chóng căng lên, Bạch Khởi lại vung kiếm!Đau quátThanh kiếm này dường như đốt cháy mọi dây thần kinh trên các vết thương, khiến ông ta cảm thấy đau đớn như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa cao hàng ngàn thước.Tống Trí nhắm mắt lại, mọi chuyện sắp kết thúc.Cuối cùng thì nó cũng kết thúc.Tiêu Lâm dừng lại, không đếm số nữa. Hắn đứng dậy ra lệnh cho Bạch Khởi lau sạch thanh Thuần Quân."Ngươi...còn một nhát kiếm cuối cùng..."Tiêu Lâm cười: “Hãy chờ đó, đợi khi nào ta vui sẽ xuống tay lần cuối”. Chờ?Rõ ràng mọi chuyện sắp kết thúc!Rõ ràng chỉ cần nhắm mắt lại là ông ta sẽ hoàn toàn chết đi! Tại sao! Tiêu Lâm vẫn không chịu để ông ta chết đi!"Tân gia không có người nào coi trọng ngươi, vậy mà ngươi lại vì Tân Bát Phương mà hủy hoại tương lai của mình..."Tống Trí cười gẵn, thật buồn cười, thật buồn cười!Tần Bát Phương, ba chữ làm Tiêu Lâm đau lòng.Hắn đang định rời đi, nhưng lại dừng lại, cúi đầu: "Ông cảm thấy bị xử lăng trì rất đau sao? Nói cho ông biết, cơn đau do Khiên Cơ Dược còn đau hơn thế gấp trăm lần".Nói xong, Tiêu Lâm từ trong túi vải lấy đất tẩm độc ra, không báo trước nhét một nắm vào trong miệng Tân Cối.Tân Cối vẫn đứng bên cạnh quan sát, vốn tưởng rằng Tiêu Lâm sẽ mang hắn †a về Tần phủ xét xử, không ngờ Tiêu Lâm lại giữ hắn lại đến cuối cùng để cho hắn nếm thử Khiên Cơ Dược.Mông Ngạo và Bạch Khởi cao lớn, cường tráng, đồng thời giữ chặt tay chân Tần Cối, đè hẳn ta xuống đất như một con chó, Tiểu Lâm đổ đất và trà vào cổ họng Tần Gối.Đoán chừng liều lượng đã đủ, Tiêu Lâm dừng lại. "Tần Cối", Tiêu Lâm vỗ vỗ cho đất trên tay rơi xuống: "Liều thuốc độc này đủđể ngươi sống được năm canh giờ, lâu hơn Tần lão tướng quân một chút. Không cần khách sáo, chút thời gian cuối cùng này coi như ta thưởng cho ngươi......."Giọng điệu bình tĩnh của hắn khiến Tân Gối rùng mình. Khi chất độc vào miệng, toàn thân hắn ta trở nên tê dại và cứng ngắc. Tân Cối không thể động đậy.

Chương 288: C288: Ông ta không muốn nữa