Tác giả:

Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…

Chương 300: C300: Ta muốn

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Bà ta hà hơi vào tai Tiêu Lâm: “ Tiểu điệt tôn, đưa ta vào phòng, ta sẽ dạy từng bước một".Chậc chậc chậc. Nói rồi bà ta còn khoác tay Tiêu Lâm.Tiêu Lâm gật đầu, vẻ mặt rất “ngượng ngùng” và “bến lẽn”: “Như vậy không hay đâu, nương nương”."Ừm, hahahal" vương phi cười duyên dáng: "Gọi nương nương làm gì cơ chứ, xa lạ quá? Cứ gọi ta là tỷ tỷ"."Tỷ tỷ". Gọi một tiếng dù không mất gì cả nhưng Tiêu Lâm lông tóc dựng đứng, thiếu điều muốn nôn. Tiêu Lâm trong lòng ngán ngẩm nhưng ngoài mặt vẫn cười khúc.khích, muốn dụ bà ta vào tròng thì phải nhịn thôi."Ngoan lắm. Có gì mà không tốt chứ? Không phải tiểu điệt tôn muốn biết tại sao Tân Phượng Uyển lại không thích mình hay sao?""Ta muốn, điệt tôn đã cố dịu dàng và ân cần, nhưng Phượng Uyển vẫn không thích. Điệt tôn cảm thấy rất bối rối, nhưng không ai nói cho ta biết lý do”.Dịu dàng, ân cần......Vương phi âm thầm li3m đôi môi khô khốc của mình, Tiêu Lâm trẻ hơn Thi Si rất nhiều, dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, giống như một cái cây cao lớn cường tráng."Đi thôi nào”.Vương phi ngoắc ngoắc ngón tay, Tiêu Lâm "thần hồn điên đảo" theo bà ta đi vào phòng.Tân phủ tấp nập từ sáng đến tối, đón từng đợt khách.“Ngài có nhìn thấy vương phi nhà ta đâu không?”"Vương phi đâu rồi? Có ai nhìn thấy không?"Trong đám đông, một thị nữ và một số thị vệ đang lo lắng tìm kiếm ai đó.Cuối cùng, có một người đàn ông ngăn cô ta lại: “Ngươi đang tìm ai?”"Nô tì bái kiến Dương thái thường, ta là thị nữ trong phủ Thi Si. Hôm nay ta cùng vương phi đến đưa tiễn Tần lão tướng quân. Ban nãy vương phi nói lạnh nên nô tì đã đi lấy thêm than vào lò sưởi, nhưng quay lại thì không thấy vương phi đâu".Người ngăn cô ta lại chính là Dương Lạc."Ngươi đi theo ta" Dương Lạc nghe xong liền dẫn thị nữ đi tìm Tân Phong: "Tân đại công tử, hôm nay vương phi đi cùng cô gia nhà họ Tân, hiện giờ thị nữ này nói không nhìn thấy vương phi đâu nữa. Liệu công tử có biết vương phi đang ở đâu không?”Mọi người đều hướng mũi giáo về phía Tiêu Lâm.Hôm nay Tiêu Lâm cứ lượn lờ trong linh đường, giúp chỗ này một chút giúp chỗ kia một chút. Tần đại tiểu thư thấy hắn chướng mắt nên đã mắng hắn mấy câu.Tiêu Lâm lắc đầu, ngây thơ, ngơ ngác và bối rối."Ngươi phụ trách đưa người vào trong phủ, vậy mà ngươi không biết sao?" không biết vì sao, Tân Phong giọng nói rất không thiện ý.Trước khi chết, thái độ của tổ phụ đối với Tiêu Lâm còn ân cần hơn đối với cháu trai ruột như hắn, nếu nói hắn không ghen tị thì là nói dối.

Bà ta hà hơi vào tai Tiêu Lâm: “ Tiểu điệt tôn, đưa ta vào phòng, ta sẽ dạy từng bước một".

Chậc chậc chậc. Nói rồi bà ta còn khoác tay Tiêu Lâm.

Tiêu Lâm gật đầu, vẻ mặt rất “ngượng ngùng” và “bến lẽn”: “Như vậy không hay đâu, nương nương”.

"Ừm, hahahal" vương phi cười duyên dáng: "Gọi nương nương làm gì cơ chứ, xa lạ quá? Cứ gọi ta là tỷ tỷ".

"Tỷ tỷ". Gọi một tiếng dù không mất gì cả nhưng Tiêu Lâm lông tóc dựng đứng, thiếu điều muốn nôn. Tiêu Lâm trong lòng ngán ngẩm nhưng ngoài mặt vẫn cười khúc.

khích, muốn dụ bà ta vào tròng thì phải nhịn thôi.

"Ngoan lắm. Có gì mà không tốt chứ? Không phải tiểu điệt tôn muốn biết tại sao Tân Phượng Uyển lại không thích mình hay sao?"

"Ta muốn, điệt tôn đã cố dịu dàng và ân cần, nhưng Phượng Uyển vẫn không thích. Điệt tôn cảm thấy rất bối rối, nhưng không ai nói cho ta biết lý do”.

Dịu dàng, ân cần......

Vương phi âm thầm li3m đôi môi khô khốc của mình, Tiêu Lâm trẻ hơn Thi Si rất nhiều, dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, giống như một cái cây cao lớn cường tráng.

"Đi thôi nào”.

Vương phi ngoắc ngoắc ngón tay, Tiêu Lâm "thần hồn điên đảo" theo bà ta đi vào phòng.

Tân phủ tấp nập từ sáng đến tối, đón từng đợt khách.

“Ngài có nhìn thấy vương phi nhà ta đâu không?”

"Vương phi đâu rồi? Có ai nhìn thấy không?"

Trong đám đông, một thị nữ và một số thị vệ đang lo lắng tìm kiếm ai đó.

Cuối cùng, có một người đàn ông ngăn cô ta lại: “Ngươi đang tìm ai?”

"Nô tì bái kiến Dương thái thường, ta là thị nữ trong phủ Thi Si. Hôm nay ta cùng vương phi đến đưa tiễn Tần lão tướng quân. Ban nãy vương phi nói lạnh nên nô tì đã đi lấy thêm than vào lò sưởi, nhưng quay lại thì không thấy vương phi đâu".

Người ngăn cô ta lại chính là Dương Lạc.

"Ngươi đi theo ta" Dương Lạc nghe xong liền dẫn thị nữ đi tìm Tân Phong: "Tân đại công tử, hôm nay vương phi đi cùng cô gia nhà họ Tân, hiện giờ thị nữ này nói không nhìn thấy vương phi đâu nữa. Liệu công tử có biết vương phi đang ở đâu không?”

Mọi người đều hướng mũi giáo về phía Tiêu Lâm.

Hôm nay Tiêu Lâm cứ lượn lờ trong linh đường, giúp chỗ này một chút giúp chỗ kia một chút. Tần đại tiểu thư thấy hắn chướng mắt nên đã mắng hắn mấy câu.

Tiêu Lâm lắc đầu, ngây thơ, ngơ ngác và bối rối.

"Ngươi phụ trách đưa người vào trong phủ, vậy mà ngươi không biết sao?" không biết vì sao, Tân Phong giọng nói rất không thiện ý.

Trước khi chết, thái độ của tổ phụ đối với Tiêu Lâm còn ân cần hơn đối với cháu trai ruột như hắn, nếu nói hắn không ghen tị thì là nói dối.

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Bà ta hà hơi vào tai Tiêu Lâm: “ Tiểu điệt tôn, đưa ta vào phòng, ta sẽ dạy từng bước một".Chậc chậc chậc. Nói rồi bà ta còn khoác tay Tiêu Lâm.Tiêu Lâm gật đầu, vẻ mặt rất “ngượng ngùng” và “bến lẽn”: “Như vậy không hay đâu, nương nương”."Ừm, hahahal" vương phi cười duyên dáng: "Gọi nương nương làm gì cơ chứ, xa lạ quá? Cứ gọi ta là tỷ tỷ"."Tỷ tỷ". Gọi một tiếng dù không mất gì cả nhưng Tiêu Lâm lông tóc dựng đứng, thiếu điều muốn nôn. Tiêu Lâm trong lòng ngán ngẩm nhưng ngoài mặt vẫn cười khúc.khích, muốn dụ bà ta vào tròng thì phải nhịn thôi."Ngoan lắm. Có gì mà không tốt chứ? Không phải tiểu điệt tôn muốn biết tại sao Tân Phượng Uyển lại không thích mình hay sao?""Ta muốn, điệt tôn đã cố dịu dàng và ân cần, nhưng Phượng Uyển vẫn không thích. Điệt tôn cảm thấy rất bối rối, nhưng không ai nói cho ta biết lý do”.Dịu dàng, ân cần......Vương phi âm thầm li3m đôi môi khô khốc của mình, Tiêu Lâm trẻ hơn Thi Si rất nhiều, dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, giống như một cái cây cao lớn cường tráng."Đi thôi nào”.Vương phi ngoắc ngoắc ngón tay, Tiêu Lâm "thần hồn điên đảo" theo bà ta đi vào phòng.Tân phủ tấp nập từ sáng đến tối, đón từng đợt khách.“Ngài có nhìn thấy vương phi nhà ta đâu không?”"Vương phi đâu rồi? Có ai nhìn thấy không?"Trong đám đông, một thị nữ và một số thị vệ đang lo lắng tìm kiếm ai đó.Cuối cùng, có một người đàn ông ngăn cô ta lại: “Ngươi đang tìm ai?”"Nô tì bái kiến Dương thái thường, ta là thị nữ trong phủ Thi Si. Hôm nay ta cùng vương phi đến đưa tiễn Tần lão tướng quân. Ban nãy vương phi nói lạnh nên nô tì đã đi lấy thêm than vào lò sưởi, nhưng quay lại thì không thấy vương phi đâu".Người ngăn cô ta lại chính là Dương Lạc."Ngươi đi theo ta" Dương Lạc nghe xong liền dẫn thị nữ đi tìm Tân Phong: "Tân đại công tử, hôm nay vương phi đi cùng cô gia nhà họ Tân, hiện giờ thị nữ này nói không nhìn thấy vương phi đâu nữa. Liệu công tử có biết vương phi đang ở đâu không?”Mọi người đều hướng mũi giáo về phía Tiêu Lâm.Hôm nay Tiêu Lâm cứ lượn lờ trong linh đường, giúp chỗ này một chút giúp chỗ kia một chút. Tần đại tiểu thư thấy hắn chướng mắt nên đã mắng hắn mấy câu.Tiêu Lâm lắc đầu, ngây thơ, ngơ ngác và bối rối."Ngươi phụ trách đưa người vào trong phủ, vậy mà ngươi không biết sao?" không biết vì sao, Tân Phong giọng nói rất không thiện ý.Trước khi chết, thái độ của tổ phụ đối với Tiêu Lâm còn ân cần hơn đối với cháu trai ruột như hắn, nếu nói hắn không ghen tị thì là nói dối.

Chương 300: C300: Ta muốn