Tác giả:

Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…

Chương 340: C340: Bị đánh cắp

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Đại Nguy năm thứ bốn mươi mốt, cuối đông.Thi Si và Võ Si mưu tính đã lâu, muốn mưu quyền đoạt vị, ép hoàng đế trẻ tuổi phải thoái vị để giành lấy quyền lực về tay Nguy giám quốc.Những kẻ này đã chuẩn bị sẵn sàng và quyết tâm phải đạt được mục tiêu bằng mọi giá.Ngay cả Tần phủ cũng dễ dàng bị đám người này chiếm giữ, nói gì đến một món đồ vô tri như binh phù kia chứ?Nhưng cuộc đời luôn có những biến cố khó lường. Thi Si và Võ Si có nằm mơ cũng không ngờ rằng biến cố đó lại do một cô gia nhỏ nhoi của Tân phủ gây ra.Bọn chúng đánh đập và ép cung người nhà họ Tần nhưng vẫn không thể biết được binh phù nằm ở đâu.Người của Tần phủ thì vẫn coi chúng như kẻ ngốc, nói binh phù thật luôn ở trong Tân phủ nhưng đã bị kẻ nào đó đánh cắp.Bị đánh cắp?Thi Si và Võ Si vào cung mà không có chỉ dụ của hoàng đế, ngày đêm sắp xếp mọi thứ và bí mật đặt thuốc nổ trong Tân phủ.Bọn chúng thậm chí còn đã liên kết với các gián điệp trong quân đội, chỉ cần binh phù về tay là lập tức tấn công hoàng thành.Việc này đã được lên kế hoạch gần mười năm rồi!Sở dĩ cái chết của Tân Bát Phương diễn ra thuận lợi như vậy đương nhiên là do bọn chúng đã tính toán kỹ càng!Binh phủ này vốn là miếng thịt mỡ đã treo ngay trước mặt, nhưng tại sao lại đột nhiên biến mất?Tiêu Lâm nói bậy, hắn nói một nửa binh phù đó nằm trong tay hoàng đế.Vừa nghe bọn chúng đã biết là nói dối, bởi vì hoàng cung luôn nằm trong tầm quan sát của bọn chúng!Thậm chí bọn chúng còn đã lấy được một mảnh từ chỗ hoàng đế trước đó!Còn một nửa của Tân phủ, tại sao tìm mãi cũng không thấy?Người nhà họ Tần tuy không thông minh lắm, nhưng đều có tâm tính cứng rắn, luôn miệng nói không biết binh phù ở đâu. Dù có bị đánh đến nông nỗi nào cũng không thay đổi lời khai.Võ Si vốn đang đợi ở quân doanh, nóng lòng chờ binh phù tới, cuối cùng không chờ được liền đích thân đến Tần phủ.Võ Si cao to lực lưỡng, đôi mắt chim ưng như thể có thể nhìn thấu lòng người, mỗi bước ông ta đi đều khiến mặt đất rung chuyển.“Tiêu Lâm đâu?"Khi đến, ông ta không đi tìm Tân gia mà trực tiếp đi tìm cô gia vô dụng đã bị lãng quên của nhà họ Tần.Võ Si chân trước bước vào thủy lao, Thi Si chân sau cũng đã dẫn vương phi quay về.Lần này Thi Si đã hoàn toàn tin tưởng lời nói của Tiêu Lâm, Tần phủ quả nhiên đã có kế hoạch từ trước!Lão ta cũng vội vàng đi vào thuỷ lao!Tiêu Lâm chắc chắn cũng biết Tân phủ giấu binh phù ở đâu!Vì vậy, Võ Si và Thi Si không ép cung người nhà họ Tân nữa mà chuyển sang ép Tiêu Lâm.Tiêu Lâm và Bạch Khởi đã ở trong thuỷ lao được một ngày, bắt đầu khó thở vì nước đã ngập đến cổ.Võ Sỉ và Thi Si, một người giỏi thi ca một người giỏi võ nghệ, khí chất hoàn toàn khác nhau nhưng sự lạnh lẽo trong đôi mắt thì rất giống nhau. Bọn chúng nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, mọi thứ đã xong chỉ còn thiếu binh phù!Thành công hay thất bại phụ thuộc vào thứ này!Kế hoạch mười năm của bọn chúng không thể bị phá hỏng ở bước cuối cùng như vậy!

Đại Nguy năm thứ bốn mươi mốt, cuối đông.

Thi Si và Võ Si mưu tính đã lâu, muốn mưu quyền đoạt vị, ép hoàng đế trẻ tuổi phải thoái vị để giành lấy quyền lực về tay Nguy giám quốc.

Những kẻ này đã chuẩn bị sẵn sàng và quyết tâm phải đạt được mục tiêu bằng mọi giá.

Ngay cả Tần phủ cũng dễ dàng bị đám người này chiếm giữ, nói gì đến một món đồ vô tri như binh phù kia chứ?

Nhưng cuộc đời luôn có những biến cố khó lường. Thi Si và Võ Si có nằm mơ cũng không ngờ rằng biến cố đó lại do một cô gia nhỏ nhoi của Tân phủ gây ra.

Bọn chúng đánh đập và ép cung người nhà họ Tần nhưng vẫn không thể biết được binh phù nằm ở đâu.

Người của Tần phủ thì vẫn coi chúng như kẻ ngốc, nói binh phù thật luôn ở trong Tân phủ nhưng đã bị kẻ nào đó đánh cắp.

Bị đánh cắp?

Thi Si và Võ Si vào cung mà không có chỉ dụ của hoàng đế, ngày đêm sắp xếp mọi thứ và bí mật đặt thuốc nổ trong Tân phủ.

Bọn chúng thậm chí còn đã liên kết với các gián điệp trong quân đội, chỉ cần binh phù về tay là lập tức tấn công hoàng thành.

Việc này đã được lên kế hoạch gần mười năm rồi!

Sở dĩ cái chết của Tân Bát Phương diễn ra thuận lợi như vậy đương nhiên là do bọn chúng đã tính toán kỹ càng!

Binh phủ này vốn là miếng thịt mỡ đã treo ngay trước mặt, nhưng tại sao lại đột nhiên biến mất?

Tiêu Lâm nói bậy, hắn nói một nửa binh phù đó nằm trong tay hoàng đế.

Vừa nghe bọn chúng đã biết là nói dối, bởi vì hoàng cung luôn nằm trong tầm quan sát của bọn chúng!

Thậm chí bọn chúng còn đã lấy được một mảnh từ chỗ hoàng đế trước đó!

Còn một nửa của Tân phủ, tại sao tìm mãi cũng không thấy?

Người nhà họ Tần tuy không thông minh lắm, nhưng đều có tâm tính cứng rắn, luôn miệng nói không biết binh phù ở đâu. Dù có bị đánh đến nông nỗi nào cũng không thay đổi lời khai.

Võ Si vốn đang đợi ở quân doanh, nóng lòng chờ binh phù tới, cuối cùng không chờ được liền đích thân đến Tần phủ.

Võ Si cao to lực lưỡng, đôi mắt chim ưng như thể có thể nhìn thấu lòng người, mỗi bước ông ta đi đều khiến mặt đất rung chuyển.

“Tiêu Lâm đâu?"

Khi đến, ông ta không đi tìm Tân gia mà trực tiếp đi tìm cô gia vô dụng đã bị lãng quên của nhà họ Tần.

Võ Si chân trước bước vào thủy lao, Thi Si chân sau cũng đã dẫn vương phi quay về.

Lần này Thi Si đã hoàn toàn tin tưởng lời nói của Tiêu Lâm, Tần phủ quả nhiên đã có kế hoạch từ trước!

Lão ta cũng vội vàng đi vào thuỷ lao!

Tiêu Lâm chắc chắn cũng biết Tân phủ giấu binh phù ở đâu!

Vì vậy, Võ Si và Thi Si không ép cung người nhà họ Tân nữa mà chuyển sang ép Tiêu Lâm.

Tiêu Lâm và Bạch Khởi đã ở trong thuỷ lao được một ngày, bắt đầu khó thở vì nước đã ngập đến cổ.

Võ Sỉ và Thi Si, một người giỏi thi ca một người giỏi võ nghệ, khí chất hoàn toàn khác nhau nhưng sự lạnh lẽo trong đôi mắt thì rất giống nhau. Bọn chúng nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, mọi thứ đã xong chỉ còn thiếu binh phù!

Thành công hay thất bại phụ thuộc vào thứ này!

Kế hoạch mười năm của bọn chúng không thể bị phá hỏng ở bước cuối cùng như vậy!

Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… Đại Nguy năm thứ bốn mươi mốt, cuối đông.Thi Si và Võ Si mưu tính đã lâu, muốn mưu quyền đoạt vị, ép hoàng đế trẻ tuổi phải thoái vị để giành lấy quyền lực về tay Nguy giám quốc.Những kẻ này đã chuẩn bị sẵn sàng và quyết tâm phải đạt được mục tiêu bằng mọi giá.Ngay cả Tần phủ cũng dễ dàng bị đám người này chiếm giữ, nói gì đến một món đồ vô tri như binh phù kia chứ?Nhưng cuộc đời luôn có những biến cố khó lường. Thi Si và Võ Si có nằm mơ cũng không ngờ rằng biến cố đó lại do một cô gia nhỏ nhoi của Tân phủ gây ra.Bọn chúng đánh đập và ép cung người nhà họ Tần nhưng vẫn không thể biết được binh phù nằm ở đâu.Người của Tần phủ thì vẫn coi chúng như kẻ ngốc, nói binh phù thật luôn ở trong Tân phủ nhưng đã bị kẻ nào đó đánh cắp.Bị đánh cắp?Thi Si và Võ Si vào cung mà không có chỉ dụ của hoàng đế, ngày đêm sắp xếp mọi thứ và bí mật đặt thuốc nổ trong Tân phủ.Bọn chúng thậm chí còn đã liên kết với các gián điệp trong quân đội, chỉ cần binh phù về tay là lập tức tấn công hoàng thành.Việc này đã được lên kế hoạch gần mười năm rồi!Sở dĩ cái chết của Tân Bát Phương diễn ra thuận lợi như vậy đương nhiên là do bọn chúng đã tính toán kỹ càng!Binh phủ này vốn là miếng thịt mỡ đã treo ngay trước mặt, nhưng tại sao lại đột nhiên biến mất?Tiêu Lâm nói bậy, hắn nói một nửa binh phù đó nằm trong tay hoàng đế.Vừa nghe bọn chúng đã biết là nói dối, bởi vì hoàng cung luôn nằm trong tầm quan sát của bọn chúng!Thậm chí bọn chúng còn đã lấy được một mảnh từ chỗ hoàng đế trước đó!Còn một nửa của Tân phủ, tại sao tìm mãi cũng không thấy?Người nhà họ Tần tuy không thông minh lắm, nhưng đều có tâm tính cứng rắn, luôn miệng nói không biết binh phù ở đâu. Dù có bị đánh đến nông nỗi nào cũng không thay đổi lời khai.Võ Si vốn đang đợi ở quân doanh, nóng lòng chờ binh phù tới, cuối cùng không chờ được liền đích thân đến Tần phủ.Võ Si cao to lực lưỡng, đôi mắt chim ưng như thể có thể nhìn thấu lòng người, mỗi bước ông ta đi đều khiến mặt đất rung chuyển.“Tiêu Lâm đâu?"Khi đến, ông ta không đi tìm Tân gia mà trực tiếp đi tìm cô gia vô dụng đã bị lãng quên của nhà họ Tần.Võ Si chân trước bước vào thủy lao, Thi Si chân sau cũng đã dẫn vương phi quay về.Lần này Thi Si đã hoàn toàn tin tưởng lời nói của Tiêu Lâm, Tần phủ quả nhiên đã có kế hoạch từ trước!Lão ta cũng vội vàng đi vào thuỷ lao!Tiêu Lâm chắc chắn cũng biết Tân phủ giấu binh phù ở đâu!Vì vậy, Võ Si và Thi Si không ép cung người nhà họ Tân nữa mà chuyển sang ép Tiêu Lâm.Tiêu Lâm và Bạch Khởi đã ở trong thuỷ lao được một ngày, bắt đầu khó thở vì nước đã ngập đến cổ.Võ Sỉ và Thi Si, một người giỏi thi ca một người giỏi võ nghệ, khí chất hoàn toàn khác nhau nhưng sự lạnh lẽo trong đôi mắt thì rất giống nhau. Bọn chúng nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, mọi thứ đã xong chỉ còn thiếu binh phù!Thành công hay thất bại phụ thuộc vào thứ này!Kế hoạch mười năm của bọn chúng không thể bị phá hỏng ở bước cuối cùng như vậy!

Chương 340: C340: Bị đánh cắp