Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 230: Quả nhiên âm khí thật nặng!

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Sư phụ, xin nhận đồ nhi một lạy.- Rất tốt, hôm nay ta sẽ truyền thụ công pháp lợi hại nhất của ta cho ngươi.- Đa tạ sư phụ, đồ nhi nguyện vì sư phụ máu chảy đầu rơi, muôn lần chết không chối từ!- Rất tốt, xem ngươi trung thành như vậy, ta sẽ sở học suốt đời của ta, toàn bộ truyền thụ cho ngươi.- Sư phụ, ta yêu ngươi!Ừm, mơ rất đẹp, nhưng mà...Lạc Thanh Chu một đường tưởng tượng, nhanh như điện chớp trôi tới bờ sông Mạc Thủy.   Còn chưa tới gần, đã nhìn thấy nơi đó xa xa huyết quang một mảnh, nhuộm đỏ một đoạn bờ sông, như hỏa diễm đang thiêu đốt.Đó là một đội võ giả!Bờ sông.Du khách đã bị xua đuổi tản đi ghết, thuyền hoa bị cháy đã chìm vào đáy nước.Một đội võ giả tuần tra đang tuần tra dọc bờ sông. Mấy người đứng bên bờ sông thấp giọng thảo luận. Võ giả khí huyết tràn đầy, mắt thường của phàm nhân khó gặp, chỉ có thể cảm giác được khí thế đối phương đáng sợ.Mà thần hồn Lạc Thanh Chu lúc này lại nhìn rõ.Khí huyết tụ tập cùng một chỗ, giống như biển lửa đang thiêu đốt, nhuộm bờ sông đen nhánh thành một mảnh huyết hồng.Cho dù cách rất xa, thần hồn của hắn c*̃ng cảm thấy run rẩy.Khó trách trên sách nói, mấy người kết bạn, tiểu quỷ né tránh; chỗ quân đội đến, quỷ thần sợ hãi.Thiên quân vạn mã tập hợp một chỗ, khí thế như hồng, cho dù thần hồn cường giả trên sách nói tới, sợ rằng cũng phải nhượng bộ lui binh.Lạc Thanh Chu không dám tới gần, dừng ở một chỗ dưới mái hiên, kiên nhẫn chờ đợi.Sau nửa canh giờ.Mấy thân ảnh đứng ở bờ sông thảo luận, lần lượt tản đi.Mà đội võ giả tuần tra c*̃ng vây quanh một người trong đó, cùng một chỗ thối lui.Rất nhanh, bờ sông khôi phục yên tĩnh.Lạc Thanh Chu lại chờ đợi trong chốc lát, bay về nơi đó.Bờ sông đã không có một ai.Chỉ là trong không khí giống như còn lưu lại khí tức hỏa diễm thiêu đốt, ấm áp mà khó ngửi.Lạc Thanh Chu trôi hướng mặt sông.Ở giữa không trung nhìn chằm chằm cẩn thận tìm một hồi chỗ thuyền đắm, cũng không có phát hiện hồn phách của mấy cỗ thi thể kia.Có lẽ đã hồn phi phách tán ở bên trong lửa lớn, có lẽ đã sớm trôi ra nơi khác.Được rồi.Đang lúc hắn muốn rời đi, đột nhiên lại nghĩ đến bên trên quyển sách kia ghi lại một câu, người vừa mới chết không lâu, sau khi âm hồn thoát thể mà ra, sau đó vô ý thức hướng đến địa phương âm khí nặng nhất gần nhất hoặc là nơi âm u nhất lướt tới, sau đó sẽ nhìn địa phương mình đã chết đi, thật lâu không nguyện ý rời đi...Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức lướt lên chỗ càng cao hơn, sau đó cúi đầu nhìn xuống, tìm kiếm bốn phía dòng sông.Lúc trạng thái thần hồn, mẫn cảm nhất đối với địa phương âm khí nặng.Vừa rồi ở bờ sông tụ tập rất nhiều người, tiếng người huyên náo, khí huyết tràn đầy, âm hồn của mấy cỗ thi thể sau khi ra ngoài, khẳng định ý thức tránh né rời xa chỗ này, bay đến địa phương yên tĩnh gần đó có âm khí nồng đậm.Lạc Thanh Chu cẩn thận tìm tòi một vòng ở giữa không trung, ánh mắt đột nhiên dừng lại quan sát cầu hình vòm trên dòng sông phía dưới, ở phía bên trái hắn khoảng trăm mét.Trong tầm mắt của hắn, vòm cầu dưới đen nhánh của cầu hình vòm, rõ ràng nổi trôi từng sợi âm khí màu đen, tụ tập thành đoàn, chậm rãi dũng động, giống như vật sống.Ở dưới cầu hình vòm lâu ngày không thấy mặt trăng mặt trời, ẩm ướt âm u, lại bởi vì trong sông này cơ hồ hàng năm mùa hè đều có tiểu hài cùng người trưởng thành chết đuối, cho nên nơi đó âm khí nồng đậm, thích hợp nhất cho âm hồn tạm thời tránh né.Thân ảnh Lạc Thanh Chu khẽ động, nhanh chóng nhẹ nhàng đi qua.Còn chưa bay tới chỗ gần liền cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc đập vào mặt.Dưới cầu hình vòm, âm phong trận trận, hắc vụ tràn ngập.Quả nhiên âm khí thật nặng!Lạc Thanh Chu trực tiếp bay xuống dưới cầu, chui vào.- A ——Rít lên một tiếng, dưới cầu đột nhiên âm thầm vang lên từng tiếng thét.Lạc Thanh Chu vừa chui vào gầm cầu liền đột nhiên nhìn thấy một bóng đen bồng bềnh trước mặt, kém chút đâm vào trong ngực hắn.Nhìn kỹ, mơ mơ hồ hồ, đúng là hồn phách của nha hoàn trốn ở cửa ra vào cầm trong tay chủy thủ chuẩn bị đánh lén hắn.Lúc này hồn phách nha hoàn đã hoàn toàn không có trí nhớ lúc trước, chỉ là chạm vào ánh sáng cùng huỳnh quang ở toàn thân hắn lóe ra màu trắng, lại tựa hồ cảm thấy khí tức hắn cường đại đáng sợ, cho nên vội vàng không kịp chuẩn bị, bị hù hét ầm lên.Lạc Thanh Chu không có chút gì do dự, tựa như trước kia đánh chết nàng trong gian phòng, nắm chặt nắm đấm, đột nhiên một quyền đánh vào trên người nàng.- Phốc!Hồn thể nàng kia lúc đầu mơ hồ, trong nháy mắt bị đánh vỡ nát.Lập tức tán loạn, hồn phi phách tán.Lạc Thanh Chu bây giờ đã là trạng thái nhật du, thần hồn cường đại, lại tu luyện Bôn Lôi Quyền, một quyền này đánh ra, âm hồn chỉ vừa mới xuất thể, như thế nào chịu được?

- Sư phụ, xin nhận đồ nhi một lạy.

- Rất tốt, hôm nay ta sẽ truyền thụ công pháp lợi hại nhất của ta cho ngươi.

- Đa tạ sư phụ, đồ nhi nguyện vì sư phụ máu chảy đầu rơi, muôn lần chết không chối từ!

- Rất tốt, xem ngươi trung thành như vậy, ta sẽ sở học suốt đời của ta, toàn bộ truyền thụ cho ngươi.

- Sư phụ, ta yêu ngươi!

Ừm, mơ rất đẹp, nhưng mà...

Lạc Thanh Chu một đường tưởng tượng, nhanh như điện chớp trôi tới bờ sông Mạc Thủy.

 
 

Còn chưa tới gần, đã nhìn thấy nơi đó xa xa huyết quang một mảnh, nhuộm đỏ một đoạn bờ sông, như hỏa diễm đang thiêu đốt.

Đó là một đội võ giả!

Bờ sông.

Du khách đã bị xua đuổi tản đi ghết, thuyền hoa bị cháy đã chìm vào đáy nước.

Một đội võ giả tuần tra đang tuần tra dọc bờ sông.

 

Mấy người đứng bên bờ sông thấp giọng thảo luận.

 

Võ giả khí huyết tràn đầy, mắt thường của phàm nhân khó gặp, chỉ có thể cảm giác được khí thế đối phương đáng sợ.

Mà thần hồn Lạc Thanh Chu lúc này lại nhìn rõ.

Khí huyết tụ tập cùng một chỗ, giống như biển lửa đang thiêu đốt, nhuộm bờ sông đen nhánh thành một mảnh huyết hồng.

Cho dù cách rất xa, thần hồn của hắn c*̃ng cảm thấy run rẩy.

Khó trách trên sách nói, mấy người kết bạn, tiểu quỷ né tránh; chỗ quân đội đến, quỷ thần sợ hãi.

Thiên quân vạn mã tập hợp một chỗ, khí thế như hồng, cho dù thần hồn cường giả trên sách nói tới, sợ rằng cũng phải nhượng bộ lui binh.

Lạc Thanh Chu không dám tới gần, dừng ở một chỗ dưới mái hiên, kiên nhẫn chờ đợi.

Sau nửa canh giờ.

Mấy thân ảnh đứng ở bờ sông thảo luận, lần lượt tản đi.

Mà đội võ giả tuần tra c*̃ng vây quanh một người trong đó, cùng một chỗ thối lui.

Rất nhanh, bờ sông khôi phục yên tĩnh.

Lạc Thanh Chu lại chờ đợi trong chốc lát, bay về nơi đó.

Bờ sông đã không có một ai.

Chỉ là trong không khí giống như còn lưu lại khí tức hỏa diễm thiêu đốt, ấm áp mà khó ngửi.

Lạc Thanh Chu trôi hướng mặt sông.

Ở giữa không trung nhìn chằm chằm cẩn thận tìm một hồi chỗ thuyền đắm, cũng không có phát hiện hồn phách của mấy cỗ thi thể kia.

Có lẽ đã hồn phi phách tán ở bên trong lửa lớn, có lẽ đã sớm trôi ra nơi khác.

Được rồi.

Đang lúc hắn muốn rời đi, đột nhiên lại nghĩ đến bên trên quyển sách kia ghi lại một câu, người vừa mới chết không lâu, sau khi âm hồn thoát thể mà ra, sau đó vô ý thức hướng đến địa phương âm khí nặng nhất gần nhất hoặc là nơi âm u nhất lướt tới, sau đó sẽ nhìn địa phương mình đã chết đi, thật lâu không nguyện ý rời đi...

Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức lướt lên chỗ càng cao hơn, sau đó cúi đầu nhìn xuống, tìm kiếm bốn phía dòng sông.

Lúc trạng thái thần hồn, mẫn cảm nhất đối với địa phương âm khí nặng.

Vừa rồi ở bờ sông tụ tập rất nhiều người, tiếng người huyên náo, khí huyết tràn đầy, âm hồn của mấy cỗ thi thể sau khi ra ngoài, khẳng định ý thức tránh né rời xa chỗ này, bay đến địa phương yên tĩnh gần đó có âm khí nồng đậm.

Lạc Thanh Chu cẩn thận tìm tòi một vòng ở giữa không trung, ánh mắt đột nhiên dừng lại quan sát cầu hình vòm trên dòng sông phía dưới, ở phía bên trái hắn khoảng trăm mét.

Trong tầm mắt của hắn, vòm cầu dưới đen nhánh của cầu hình vòm, rõ ràng nổi trôi từng sợi âm khí màu đen, tụ tập thành đoàn, chậm rãi dũng động, giống như vật sống.

Ở dưới cầu hình vòm lâu ngày không thấy mặt trăng mặt trời, ẩm ướt âm u, lại bởi vì trong sông này cơ hồ hàng năm mùa hè đều có tiểu hài cùng người trưởng thành chết đuối, cho nên nơi đó âm khí nồng đậm, thích hợp nhất cho âm hồn tạm thời tránh né.

Thân ảnh Lạc Thanh Chu khẽ động, nhanh chóng nhẹ nhàng đi qua.

Còn chưa bay tới chỗ gần liền cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc đập vào mặt.

Dưới cầu hình vòm, âm phong trận trận, hắc vụ tràn ngập.

Quả nhiên âm khí thật nặng!

Lạc Thanh Chu trực tiếp bay xuống dưới cầu, chui vào.

- A ——

Rít lên một tiếng, dưới cầu đột nhiên âm thầm vang lên từng tiếng thét.

Lạc Thanh Chu vừa chui vào gầm cầu liền đột nhiên nhìn thấy một bóng đen bồng bềnh trước mặt, kém chút đâm vào trong ngực hắn.

Nhìn kỹ, mơ mơ hồ hồ, đúng là hồn phách của nha hoàn trốn ở cửa ra vào cầm trong tay chủy thủ chuẩn bị đánh lén hắn.

Lúc này hồn phách nha hoàn đã hoàn toàn không có trí nhớ lúc trước, chỉ là chạm vào ánh sáng cùng huỳnh quang ở toàn thân hắn lóe ra màu trắng, lại tựa hồ cảm thấy khí tức hắn cường đại đáng sợ, cho nên vội vàng không kịp chuẩn bị, bị hù hét ầm lên.

Lạc Thanh Chu không có chút gì do dự, tựa như trước kia đánh chết nàng trong gian phòng, nắm chặt nắm đấm, đột nhiên một quyền đánh vào trên người nàng.

- Phốc!

Hồn thể nàng kia lúc đầu mơ hồ, trong nháy mắt bị đánh vỡ nát.

Lập tức tán loạn, hồn phi phách tán.

Lạc Thanh Chu bây giờ đã là trạng thái nhật du, thần hồn cường đại, lại tu luyện Bôn Lôi Quyền, một quyền này đánh ra, âm hồn chỉ vừa mới xuất thể, như thế nào chịu được?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Sư phụ, xin nhận đồ nhi một lạy.- Rất tốt, hôm nay ta sẽ truyền thụ công pháp lợi hại nhất của ta cho ngươi.- Đa tạ sư phụ, đồ nhi nguyện vì sư phụ máu chảy đầu rơi, muôn lần chết không chối từ!- Rất tốt, xem ngươi trung thành như vậy, ta sẽ sở học suốt đời của ta, toàn bộ truyền thụ cho ngươi.- Sư phụ, ta yêu ngươi!Ừm, mơ rất đẹp, nhưng mà...Lạc Thanh Chu một đường tưởng tượng, nhanh như điện chớp trôi tới bờ sông Mạc Thủy.   Còn chưa tới gần, đã nhìn thấy nơi đó xa xa huyết quang một mảnh, nhuộm đỏ một đoạn bờ sông, như hỏa diễm đang thiêu đốt.Đó là một đội võ giả!Bờ sông.Du khách đã bị xua đuổi tản đi ghết, thuyền hoa bị cháy đã chìm vào đáy nước.Một đội võ giả tuần tra đang tuần tra dọc bờ sông. Mấy người đứng bên bờ sông thấp giọng thảo luận. Võ giả khí huyết tràn đầy, mắt thường của phàm nhân khó gặp, chỉ có thể cảm giác được khí thế đối phương đáng sợ.Mà thần hồn Lạc Thanh Chu lúc này lại nhìn rõ.Khí huyết tụ tập cùng một chỗ, giống như biển lửa đang thiêu đốt, nhuộm bờ sông đen nhánh thành một mảnh huyết hồng.Cho dù cách rất xa, thần hồn của hắn c*̃ng cảm thấy run rẩy.Khó trách trên sách nói, mấy người kết bạn, tiểu quỷ né tránh; chỗ quân đội đến, quỷ thần sợ hãi.Thiên quân vạn mã tập hợp một chỗ, khí thế như hồng, cho dù thần hồn cường giả trên sách nói tới, sợ rằng cũng phải nhượng bộ lui binh.Lạc Thanh Chu không dám tới gần, dừng ở một chỗ dưới mái hiên, kiên nhẫn chờ đợi.Sau nửa canh giờ.Mấy thân ảnh đứng ở bờ sông thảo luận, lần lượt tản đi.Mà đội võ giả tuần tra c*̃ng vây quanh một người trong đó, cùng một chỗ thối lui.Rất nhanh, bờ sông khôi phục yên tĩnh.Lạc Thanh Chu lại chờ đợi trong chốc lát, bay về nơi đó.Bờ sông đã không có một ai.Chỉ là trong không khí giống như còn lưu lại khí tức hỏa diễm thiêu đốt, ấm áp mà khó ngửi.Lạc Thanh Chu trôi hướng mặt sông.Ở giữa không trung nhìn chằm chằm cẩn thận tìm một hồi chỗ thuyền đắm, cũng không có phát hiện hồn phách của mấy cỗ thi thể kia.Có lẽ đã hồn phi phách tán ở bên trong lửa lớn, có lẽ đã sớm trôi ra nơi khác.Được rồi.Đang lúc hắn muốn rời đi, đột nhiên lại nghĩ đến bên trên quyển sách kia ghi lại một câu, người vừa mới chết không lâu, sau khi âm hồn thoát thể mà ra, sau đó vô ý thức hướng đến địa phương âm khí nặng nhất gần nhất hoặc là nơi âm u nhất lướt tới, sau đó sẽ nhìn địa phương mình đã chết đi, thật lâu không nguyện ý rời đi...Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức lướt lên chỗ càng cao hơn, sau đó cúi đầu nhìn xuống, tìm kiếm bốn phía dòng sông.Lúc trạng thái thần hồn, mẫn cảm nhất đối với địa phương âm khí nặng.Vừa rồi ở bờ sông tụ tập rất nhiều người, tiếng người huyên náo, khí huyết tràn đầy, âm hồn của mấy cỗ thi thể sau khi ra ngoài, khẳng định ý thức tránh né rời xa chỗ này, bay đến địa phương yên tĩnh gần đó có âm khí nồng đậm.Lạc Thanh Chu cẩn thận tìm tòi một vòng ở giữa không trung, ánh mắt đột nhiên dừng lại quan sát cầu hình vòm trên dòng sông phía dưới, ở phía bên trái hắn khoảng trăm mét.Trong tầm mắt của hắn, vòm cầu dưới đen nhánh của cầu hình vòm, rõ ràng nổi trôi từng sợi âm khí màu đen, tụ tập thành đoàn, chậm rãi dũng động, giống như vật sống.Ở dưới cầu hình vòm lâu ngày không thấy mặt trăng mặt trời, ẩm ướt âm u, lại bởi vì trong sông này cơ hồ hàng năm mùa hè đều có tiểu hài cùng người trưởng thành chết đuối, cho nên nơi đó âm khí nồng đậm, thích hợp nhất cho âm hồn tạm thời tránh né.Thân ảnh Lạc Thanh Chu khẽ động, nhanh chóng nhẹ nhàng đi qua.Còn chưa bay tới chỗ gần liền cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc đập vào mặt.Dưới cầu hình vòm, âm phong trận trận, hắc vụ tràn ngập.Quả nhiên âm khí thật nặng!Lạc Thanh Chu trực tiếp bay xuống dưới cầu, chui vào.- A ——Rít lên một tiếng, dưới cầu đột nhiên âm thầm vang lên từng tiếng thét.Lạc Thanh Chu vừa chui vào gầm cầu liền đột nhiên nhìn thấy một bóng đen bồng bềnh trước mặt, kém chút đâm vào trong ngực hắn.Nhìn kỹ, mơ mơ hồ hồ, đúng là hồn phách của nha hoàn trốn ở cửa ra vào cầm trong tay chủy thủ chuẩn bị đánh lén hắn.Lúc này hồn phách nha hoàn đã hoàn toàn không có trí nhớ lúc trước, chỉ là chạm vào ánh sáng cùng huỳnh quang ở toàn thân hắn lóe ra màu trắng, lại tựa hồ cảm thấy khí tức hắn cường đại đáng sợ, cho nên vội vàng không kịp chuẩn bị, bị hù hét ầm lên.Lạc Thanh Chu không có chút gì do dự, tựa như trước kia đánh chết nàng trong gian phòng, nắm chặt nắm đấm, đột nhiên một quyền đánh vào trên người nàng.- Phốc!Hồn thể nàng kia lúc đầu mơ hồ, trong nháy mắt bị đánh vỡ nát.Lập tức tán loạn, hồn phi phách tán.Lạc Thanh Chu bây giờ đã là trạng thái nhật du, thần hồn cường đại, lại tu luyện Bôn Lôi Quyền, một quyền này đánh ra, âm hồn chỉ vừa mới xuất thể, như thế nào chịu được?

Chương 230: Quả nhiên âm khí thật nặng!