Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 336: Chỉ là chuẩn bị tùy ý xem qua mà thôi.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Váy đỏ và tóc dài sau lưng Nam Cung Hỏa Nguyệt đều yêu tĩnh lại, trên trán ấn ký hỏa diễm c*̃ng biến mất không thấy gì nữa. Trên mặt nàng khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn về phía đám người quỳ bên dưới. Sau một lúc lâu, mới thản nhiên nói: - Đều đứng lên đi. Đám người lúc này mới lần lượt đứng dậy, vẫn như cũ khom người cúi đầu, trong lòng sợ hãi lo sợ, hai chân như nhũn ra. - Người đâu! Chuyển một bộ ghế mới cho Trưởng công chúa! Giang Cấm Nam lập tức quát. Rất nhanh, một bộ ghế dựa mềm mới tinh đem đến trên đài. Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn qua thiếu nữ nhu nhược dưới đài kia, dừng một chút, nói: - Tần gia tiểu thư, đem thi từ trong tay ngươi kia, dâng lên ta xem một chút. Giang Cấm Nam lập tức tự mình đi cầm, hai tay dâng trình lên. Tần Vi Mặc thở hổn hển nói: - Điện hạ, phía trên kia... Ngoại trừ thi từ và tranh vẽ ra, còn có... Còn có một chuyện xưa chưa viết xong... - Chuyện xưa? Nam Cung Hỏa Nguyệt tiếp nhận bức tranh, chậm rãi mở ra, hỏi: - Chuyện xưa gì? Tần Vi Mặc nói khẽ: - Tam... chuyện xưa nói về ba nước hưng suy, tên là... « Tam Quốc Diễn Nghĩa ». Bức tranh chầm chậm mở ra. Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt tùy ý nhìn về chuyện xưa phía sau thi từ. Một nữ tử ốm yếu mà thôi, cho dù có thể làm ra một vài bài thi từ hay, còn có thể viết ra chuyện xưa đặc sắc gì? Không có kiến thức còn không có kinh nghiệm, chỉ dựa trên sách sao có thể nhìn ra tri thức gì? Cho nên, nàng cũng không có ôm hi vọng gì. Chỉ là chuẩn bị tùy ý xem qua mà thôi. Nhưng bài thơ thứ nhất mở đầu chuyện xưa này lập tức khiến mắt nàng sáng lên. - Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ, Lãng hoa đào tận anh hùng. Thị phi thành bại chuyển đầu không. Thanh sơn y cựu tại, Kỷ độ tịch dương hồng. - Bạch phát ngư tiều giang chử thượng, Quán khan thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng. Cổ kim đa thiểu sự, Đô phó tiếu đàm trung (*) [*Lâm giang tiên – Dương Thận: Nước sông Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông, Bọt sóng tung lấp vùi hết anh hùng. Đúng sai, thành bại cũng đều biến thành không. Chỉ có núi xanh vẫn mãi như xưa, Dù trải bao lần ráng chiều soi đỏ. Những người chài cá và tiều phu đầu bạc trên bến sông, Đã quen nhìn trăng thu, gió xuân (ý nói từng trải). Một vò rượu đục, vui mừng gặp nhau. Xưa nay bao nhiêu chuyện đã qua, Đều mang vào trong những cuộc chuyện, tiếng cười.]
Váy đỏ và tóc dài sau lưng Nam Cung Hỏa Nguyệt đều yêu tĩnh lại, trên trán ấn ký hỏa diễm c*̃ng biến mất không thấy gì nữa.
Trên mặt nàng khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn về phía đám người quỳ bên dưới.
Sau một lúc lâu, mới thản nhiên nói:
- Đều đứng lên đi.
Đám người lúc này mới lần lượt đứng dậy, vẫn như cũ khom người cúi đầu, trong lòng sợ hãi lo sợ, hai chân như nhũn ra.
- Người đâu! Chuyển một bộ ghế mới cho Trưởng công chúa!
Giang Cấm Nam lập tức quát.
Rất nhanh, một bộ ghế dựa mềm mới tinh đem đến trên đài.
Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn qua thiếu nữ nhu nhược dưới đài kia, dừng một chút, nói:
- Tần gia tiểu thư, đem thi từ trong tay ngươi kia, dâng lên ta xem một chút.
Giang Cấm Nam lập tức tự mình đi cầm, hai tay dâng trình lên.
Tần Vi Mặc thở hổn hển nói:
- Điện hạ, phía trên kia... Ngoại trừ thi từ và tranh vẽ ra, còn có... Còn có một chuyện xưa chưa viết xong...
- Chuyện xưa?
Nam Cung Hỏa Nguyệt tiếp nhận bức tranh, chậm rãi mở ra, hỏi:
- Chuyện xưa gì?
Tần Vi Mặc nói khẽ:
- Tam... chuyện xưa nói về ba nước hưng suy, tên là... « Tam Quốc Diễn Nghĩa ».
Bức tranh chầm chậm mở ra.
Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt tùy ý nhìn về chuyện xưa phía sau thi từ.
Một nữ tử ốm yếu mà thôi, cho dù có thể làm ra một vài bài thi từ hay, còn có thể viết ra chuyện xưa đặc sắc gì?
Không có kiến thức còn không có kinh nghiệm, chỉ dựa trên sách sao có thể nhìn ra tri thức gì?
Cho nên, nàng cũng không có ôm hi vọng gì.
Chỉ là chuẩn bị tùy ý xem qua mà thôi.
Nhưng bài thơ thứ nhất mở đầu chuyện xưa này lập tức khiến mắt nàng sáng lên.
- Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ, Lãng hoa đào tận anh hùng.
Thị phi thành bại chuyển đầu không. Thanh sơn y cựu tại, Kỷ độ tịch dương hồng.
- Bạch phát ngư tiều giang chử thượng, Quán khan thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng. Cổ kim đa thiểu sự, Đô phó tiếu đàm trung (*)
[*Lâm giang tiên – Dương Thận:
Nước sông Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông,
Bọt sóng tung lấp vùi hết anh hùng.
Đúng sai, thành bại cũng đều biến thành không.
Chỉ có núi xanh vẫn mãi như xưa,
Dù trải bao lần ráng chiều soi đỏ.
Những người chài cá và tiều phu đầu bạc trên bến sông,
Đã quen nhìn trăng thu, gió xuân (ý nói từng trải).
Một vò rượu đục, vui mừng gặp nhau.
Xưa nay bao nhiêu chuyện đã qua,
Đều mang vào trong những cuộc chuyện, tiếng cười.]
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Váy đỏ và tóc dài sau lưng Nam Cung Hỏa Nguyệt đều yêu tĩnh lại, trên trán ấn ký hỏa diễm c*̃ng biến mất không thấy gì nữa. Trên mặt nàng khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn về phía đám người quỳ bên dưới. Sau một lúc lâu, mới thản nhiên nói: - Đều đứng lên đi. Đám người lúc này mới lần lượt đứng dậy, vẫn như cũ khom người cúi đầu, trong lòng sợ hãi lo sợ, hai chân như nhũn ra. - Người đâu! Chuyển một bộ ghế mới cho Trưởng công chúa! Giang Cấm Nam lập tức quát. Rất nhanh, một bộ ghế dựa mềm mới tinh đem đến trên đài. Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn qua thiếu nữ nhu nhược dưới đài kia, dừng một chút, nói: - Tần gia tiểu thư, đem thi từ trong tay ngươi kia, dâng lên ta xem một chút. Giang Cấm Nam lập tức tự mình đi cầm, hai tay dâng trình lên. Tần Vi Mặc thở hổn hển nói: - Điện hạ, phía trên kia... Ngoại trừ thi từ và tranh vẽ ra, còn có... Còn có một chuyện xưa chưa viết xong... - Chuyện xưa? Nam Cung Hỏa Nguyệt tiếp nhận bức tranh, chậm rãi mở ra, hỏi: - Chuyện xưa gì? Tần Vi Mặc nói khẽ: - Tam... chuyện xưa nói về ba nước hưng suy, tên là... « Tam Quốc Diễn Nghĩa ». Bức tranh chầm chậm mở ra. Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt tùy ý nhìn về chuyện xưa phía sau thi từ. Một nữ tử ốm yếu mà thôi, cho dù có thể làm ra một vài bài thi từ hay, còn có thể viết ra chuyện xưa đặc sắc gì? Không có kiến thức còn không có kinh nghiệm, chỉ dựa trên sách sao có thể nhìn ra tri thức gì? Cho nên, nàng cũng không có ôm hi vọng gì. Chỉ là chuẩn bị tùy ý xem qua mà thôi. Nhưng bài thơ thứ nhất mở đầu chuyện xưa này lập tức khiến mắt nàng sáng lên. - Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ, Lãng hoa đào tận anh hùng. Thị phi thành bại chuyển đầu không. Thanh sơn y cựu tại, Kỷ độ tịch dương hồng. - Bạch phát ngư tiều giang chử thượng, Quán khan thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng. Cổ kim đa thiểu sự, Đô phó tiếu đàm trung (*) [*Lâm giang tiên – Dương Thận: Nước sông Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông, Bọt sóng tung lấp vùi hết anh hùng. Đúng sai, thành bại cũng đều biến thành không. Chỉ có núi xanh vẫn mãi như xưa, Dù trải bao lần ráng chiều soi đỏ. Những người chài cá và tiều phu đầu bạc trên bến sông, Đã quen nhìn trăng thu, gió xuân (ý nói từng trải). Một vò rượu đục, vui mừng gặp nhau. Xưa nay bao nhiêu chuyện đã qua, Đều mang vào trong những cuộc chuyện, tiếng cười.]