Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 343: Thật là âm hiểm...

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tần Xuyên lập tức vẻ mặt phiền muộn:    - Vi Mặc, ta là thân nhị ca của ngươi, ngươi vụng trộm nói cho nhị ca, nhị ca không nói cho hắn.     Tần Vi Mặc vẫn như cũ lắc đầu.     Tần Văn Chính đột nhiên nhìn nàng nói:     - Vi Mặc, hai bài thi từ ngươi làm kia, không phải cũng là Thanh Chu sớm chuẩn bị cho ngươi?     Tần Vi Mặc gật đầu nói:      - Phụ thân, người đoán đúng, chính là tỷ phu sớm chuẩn bị cho Vi Mặc.     Trong xe lần nữa yên lặng một trận.     Tần Xuyên đột nhiên lại mở miệng:     - Chẳng lẽ hắn biết trước? Sao hắn lại biết thị nữ kia muốn để ngươi làm thi từ gì?      Tần Vi Mặc khẽ thở một hơi, nhìn hắn nói:     - Nhị ca, tỷ phu tài hoa, chỉ sợ ngươi cả một đời cũng không nghĩ đến. Tỷ phu đoán được có lẽ đêm nay sẽ có người thử ta, thật ra cũng chính là đề phòng vạn nhất, cho nên sớm chuẩn bị cho ta... Một trăm bài thi từ.     Vừa nghe lời này, ba người khác trong xe đều nghẹn họng nhìn trân trối.     - Một... Trăm bài...     Khóe miệng Tần Xuyên co giật mấy lần, nói:     - Vi Mặc, hắn lập tức làm nhiều bài như vậy? Còn có, ngươi lại có thể toàn bộ đọc thuộc lòng hết sao?     Trong mắt Tần Vi Mặc lộ ra một vẻ ôn nhu và sùng bái, nói:     - Nhị ca, ta đã vừa rồi nói, tỷ phu rất lợi hại. Hắn làm cho ta một trăm bài thi từ, nội dung phong cách đều rất ấn tượng, thật ra ta nhìn qua một lần là nhớ kỹ. Tỷ phu... Thi từ, thật ra rất dễ nhớ...     Tần Xuyên gãi đầu, không khỏi thở dài:     - Vi Mặc, ngươi thật sự là thiên tài. Nói thật, ngươi hôm nay đọc mấy bài kia, ngươi cho dù đọc bên tai ta mười lần, ngay cả một bài ta đều không nhớ nổi.     Tần Vi Mặc cười nói:     - Nhị ca, nếu có người ở trước mặt ngươi đánh một bộ quyền pháp, ta tin tưởng nhị ca không cần ba lần là nhớ kỹ rồi, đúng không?     Tần Xuyên nghe xong quyền pháp, ánh mắt sáng lên, lập tức một lần nữa tìm về tự tin:     - Đó là đương nhiên! Không cần ba lần, rất nhiều quyền pháp nhị ca một lần là nhớ kỹ rồi.     Tần Vi Mặc cười nói:     - Chính là đạo lý này. Tỷ phu nói, thuật nghiệp hữu chuyên công (làm việc gì thì quen việc đó). Nhị ca không nhớ được thi từ, chỉ là bởi vì phương hướng thiên phú và học tập của nhị ca không ở chỗ này mà thôi.     Tần Xuyên vẻ mặt quái dị mà nhìn nàng:     - Vi Mặc, nhị ca làm sao phát hiện, ngươi bây giờ ba câu không rời tỷ phu, lời gì đều có thể kéo tới tỷ phu ngươi?     Tần Vi Mặc nhíu mày cười nói:     - Vốn chính là tỷ phu nói, tỷ phu đầy bụng học vấn, nói đều là lời tốt có đạo lý.     Tần Xuyên lập tức vẻ mặt cô đơn:     - Nói thật, nhị ca có chút thương tâm. Người muội muội sùng bái nhất, miệng nhắc nhiều nhất, không phải là ca ca sao?     Tần Vi Mặc che miệng cười khẽ.     Lập tức, nàng đột nhiên cảm giác có chút kỳ quái, quay đầu, nhìn về phía bên cạnh nói:     - Mẫu thân, người làm sao... Một câu đều không nói vậy?     Tần Văn Chính và Tần Xuyên đều nhìn về phía nàng.     Bình thường là nàng nói nhiều nhất, hiện tại mấy người đều đang nói chuyện, nàng sao lại đột nhiên không lên tiếng?     Sau một lúc lâu.     Tống Như Nguyệt thì thào nói ba chữ:     - Thật là âm hiểm...   Thì ra nàng mới lấy lại tinh thần khỏi mưu kế mà khuê nữ nhà mình vừa nói. 

Tần Xuyên lập tức vẻ mặt phiền muộn:   

 

- Vi Mặc, ta là thân nhị ca của ngươi, ngươi vụng trộm nói cho nhị ca, nhị ca không nói cho hắn.   

 

 

Tần Vi Mặc vẫn như cũ lắc đầu.   

 

 

Tần Văn Chính đột nhiên nhìn nàng nói:   

 

 

- Vi Mặc, hai bài thi từ ngươi làm kia, không phải cũng là Thanh Chu sớm chuẩn bị cho ngươi?   

 

 

Tần Vi Mặc gật đầu nói:   

 

 

 

- Phụ thân, người đoán đúng, chính là tỷ phu sớm chuẩn bị cho Vi Mặc.   

 

 

Trong xe lần nữa yên lặng một trận.   

 

 

Tần Xuyên đột nhiên lại mở miệng:   

 

 

- Chẳng lẽ hắn biết trước? Sao hắn lại biết thị nữ kia muốn để ngươi làm thi từ gì?   

 

 

 

Tần Vi Mặc khẽ thở một hơi, nhìn hắn nói:   

 

 

- Nhị ca, tỷ phu tài hoa, chỉ sợ ngươi cả một đời cũng không nghĩ đến. Tỷ phu đoán được có lẽ đêm nay sẽ có người thử ta, thật ra cũng chính là đề phòng vạn nhất, cho nên sớm chuẩn bị cho ta... Một trăm bài thi từ.   

 

 

Vừa nghe lời này, ba người khác trong xe đều nghẹn họng nhìn trân trối.   

 

 

- Một... Trăm bài...   

 

 

Khóe miệng Tần Xuyên co giật mấy lần, nói:   

 

 

- Vi Mặc, hắn lập tức làm nhiều bài như vậy? Còn có, ngươi lại có thể toàn bộ đọc thuộc lòng hết sao?   

 

 

Trong mắt Tần Vi Mặc lộ ra một vẻ ôn nhu và sùng bái, nói:   

 

 

- Nhị ca, ta đã vừa rồi nói, tỷ phu rất lợi hại. Hắn làm cho ta một trăm bài thi từ, nội dung phong cách đều rất ấn tượng, thật ra ta nhìn qua một lần là nhớ kỹ. Tỷ phu... Thi từ, thật ra rất dễ nhớ...   

 

 

Tần Xuyên gãi đầu, không khỏi thở dài:   

 

 

- Vi Mặc, ngươi thật sự là thiên tài. Nói thật, ngươi hôm nay đọc mấy bài kia, ngươi cho dù đọc bên tai ta mười lần, ngay cả một bài ta đều không nhớ nổi.   

 

 

Tần Vi Mặc cười nói:   

 

 

- Nhị ca, nếu có người ở trước mặt ngươi đánh một bộ quyền pháp, ta tin tưởng nhị ca không cần ba lần là nhớ kỹ rồi, đúng không?   

 

 

Tần Xuyên nghe xong quyền pháp, ánh mắt sáng lên, lập tức một lần nữa tìm về tự tin:   

 

 

- Đó là đương nhiên! Không cần ba lần, rất nhiều quyền pháp nhị ca một lần là nhớ kỹ rồi.   

 

 

Tần Vi Mặc cười nói:   

 

 

- Chính là đạo lý này. Tỷ phu nói, thuật nghiệp hữu chuyên công (làm việc gì thì quen việc đó). Nhị ca không nhớ được thi từ, chỉ là bởi vì phương hướng thiên phú và học tập của nhị ca không ở chỗ này mà thôi.   

 

 

Tần Xuyên vẻ mặt quái dị mà nhìn nàng:   

 

 

- Vi Mặc, nhị ca làm sao phát hiện, ngươi bây giờ ba câu không rời tỷ phu, lời gì đều có thể kéo tới tỷ phu ngươi?   

 

 

Tần Vi Mặc nhíu mày cười nói:   

 

 

- Vốn chính là tỷ phu nói, tỷ phu đầy bụng học vấn, nói đều là lời tốt có đạo lý.   

 

 

Tần Xuyên lập tức vẻ mặt cô đơn:   

 

 

- Nói thật, nhị ca có chút thương tâm. Người muội muội sùng bái nhất, miệng nhắc nhiều nhất, không phải là ca ca sao?   

 

 

Tần Vi Mặc che miệng cười khẽ.   

 

 

Lập tức, nàng đột nhiên cảm giác có chút kỳ quái, quay đầu, nhìn về phía bên cạnh nói:   

 

 

- Mẫu thân, người làm sao... Một câu đều không nói vậy?   

 

 

Tần Văn Chính và Tần Xuyên đều nhìn về phía nàng.   

 

 

Bình thường là nàng nói nhiều nhất, hiện tại mấy người đều đang nói chuyện, nàng sao lại đột nhiên không lên tiếng?   

 

 

Sau một lúc lâu.   

 

 

Tống Như Nguyệt thì thào nói ba chữ:   

 

 

- Thật là âm hiểm...   

Thì ra nàng mới lấy lại tinh thần khỏi mưu kế mà khuê nữ nhà mình vừa nói. 

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tần Xuyên lập tức vẻ mặt phiền muộn:    - Vi Mặc, ta là thân nhị ca của ngươi, ngươi vụng trộm nói cho nhị ca, nhị ca không nói cho hắn.     Tần Vi Mặc vẫn như cũ lắc đầu.     Tần Văn Chính đột nhiên nhìn nàng nói:     - Vi Mặc, hai bài thi từ ngươi làm kia, không phải cũng là Thanh Chu sớm chuẩn bị cho ngươi?     Tần Vi Mặc gật đầu nói:      - Phụ thân, người đoán đúng, chính là tỷ phu sớm chuẩn bị cho Vi Mặc.     Trong xe lần nữa yên lặng một trận.     Tần Xuyên đột nhiên lại mở miệng:     - Chẳng lẽ hắn biết trước? Sao hắn lại biết thị nữ kia muốn để ngươi làm thi từ gì?      Tần Vi Mặc khẽ thở một hơi, nhìn hắn nói:     - Nhị ca, tỷ phu tài hoa, chỉ sợ ngươi cả một đời cũng không nghĩ đến. Tỷ phu đoán được có lẽ đêm nay sẽ có người thử ta, thật ra cũng chính là đề phòng vạn nhất, cho nên sớm chuẩn bị cho ta... Một trăm bài thi từ.     Vừa nghe lời này, ba người khác trong xe đều nghẹn họng nhìn trân trối.     - Một... Trăm bài...     Khóe miệng Tần Xuyên co giật mấy lần, nói:     - Vi Mặc, hắn lập tức làm nhiều bài như vậy? Còn có, ngươi lại có thể toàn bộ đọc thuộc lòng hết sao?     Trong mắt Tần Vi Mặc lộ ra một vẻ ôn nhu và sùng bái, nói:     - Nhị ca, ta đã vừa rồi nói, tỷ phu rất lợi hại. Hắn làm cho ta một trăm bài thi từ, nội dung phong cách đều rất ấn tượng, thật ra ta nhìn qua một lần là nhớ kỹ. Tỷ phu... Thi từ, thật ra rất dễ nhớ...     Tần Xuyên gãi đầu, không khỏi thở dài:     - Vi Mặc, ngươi thật sự là thiên tài. Nói thật, ngươi hôm nay đọc mấy bài kia, ngươi cho dù đọc bên tai ta mười lần, ngay cả một bài ta đều không nhớ nổi.     Tần Vi Mặc cười nói:     - Nhị ca, nếu có người ở trước mặt ngươi đánh một bộ quyền pháp, ta tin tưởng nhị ca không cần ba lần là nhớ kỹ rồi, đúng không?     Tần Xuyên nghe xong quyền pháp, ánh mắt sáng lên, lập tức một lần nữa tìm về tự tin:     - Đó là đương nhiên! Không cần ba lần, rất nhiều quyền pháp nhị ca một lần là nhớ kỹ rồi.     Tần Vi Mặc cười nói:     - Chính là đạo lý này. Tỷ phu nói, thuật nghiệp hữu chuyên công (làm việc gì thì quen việc đó). Nhị ca không nhớ được thi từ, chỉ là bởi vì phương hướng thiên phú và học tập của nhị ca không ở chỗ này mà thôi.     Tần Xuyên vẻ mặt quái dị mà nhìn nàng:     - Vi Mặc, nhị ca làm sao phát hiện, ngươi bây giờ ba câu không rời tỷ phu, lời gì đều có thể kéo tới tỷ phu ngươi?     Tần Vi Mặc nhíu mày cười nói:     - Vốn chính là tỷ phu nói, tỷ phu đầy bụng học vấn, nói đều là lời tốt có đạo lý.     Tần Xuyên lập tức vẻ mặt cô đơn:     - Nói thật, nhị ca có chút thương tâm. Người muội muội sùng bái nhất, miệng nhắc nhiều nhất, không phải là ca ca sao?     Tần Vi Mặc che miệng cười khẽ.     Lập tức, nàng đột nhiên cảm giác có chút kỳ quái, quay đầu, nhìn về phía bên cạnh nói:     - Mẫu thân, người làm sao... Một câu đều không nói vậy?     Tần Văn Chính và Tần Xuyên đều nhìn về phía nàng.     Bình thường là nàng nói nhiều nhất, hiện tại mấy người đều đang nói chuyện, nàng sao lại đột nhiên không lên tiếng?     Sau một lúc lâu.     Tống Như Nguyệt thì thào nói ba chữ:     - Thật là âm hiểm...   Thì ra nàng mới lấy lại tinh thần khỏi mưu kế mà khuê nữ nhà mình vừa nói. 

Chương 343: Thật là âm hiểm...