Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 352: Là bằng hữu vị tiền bối kia sao?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Lạc Thanh Chu giật mình, lắc đầu:     - Không có nói với nàng.     Ánh mắt thiếu nữ kinh ngạc nhìn nhìn hắn một hồi, cúi đầu xuống, lại liếc mắt nhìn vòng ngọc trên cổ tay, sau đó đưa tay lấy xuống, lại đem đồ trang sức trên đầu toàn bộ lấy xuống.     Sau đó, toàn bộ đưa về tới trước mặt hắn, nói:     - Bách Linh, Tiểu Điệp, ngươi, đều nên cho. Ta... Ngươi không nên, cho.      Nói xong, gom lại nhét vào trong tay hắn.     Sau đó xoay người đi nơi hẻo lánh ngồi xuống, cầm cuốc nhỏ lên, tiếp tục yên lặng cuốc đất.     Lạc Thanh Chu nhíu nhíu mày lại, nhìn nàng bộ dáng quật cường, nghĩ nghĩ, đành phải tùy lúc thôi, thu hết đồ vào, nói:     - Hạ Thiền, đêm nay ta còn có việc, không bồi ngươi. Những vật này ta trước thu giúp ngươi, nếu như ngươi muốn, cứ nói với ta. Ta vẫn giúp ngươi giữ lại, bất cứ lúc nào, ngươi cũng có thể tìm ta đòi.      Thiếu nữ cúi đầu cuốc, không trả lời.     Lạc Thanh Chu lại hỏi:     - Cần nước không?     Nói xong, đem ấm nước của mình qua, đặt phía sau nàng, nói khẽ:     - Uống nhiều nước, đừng để khát, thân thể quan trọng nhất.     Thiếu nữ vẫn cúi đầu, không có để ý hắn.     Lạc Thanh Chu không tiếp tục ở lại, quay người rời khỏi vườn hoa.     Đêm nay hắn còn muốn ra ngoài tu luyện thần hồn.     Ngẫu nhiên đến bồi nàng một lần còn chưa tính, không thể mỗi đêm đều tới.     Đợi hắn rời khỏi một lúc.     Thiếu nữ cúi đầu làm cỏ, rốt cục chậm rãi ngừng lại, lại dừng một hồi, mới xoay người, nhìn về phía ấm nước sau lưng.     Nàng buông cuốc xuống, đứng dậy đi tới, tay nhỏ dính bùn đất ra sức lau lau trên váy áo thật lâu, mới cầm ấm nước kia lên, vẻ mặt giật mình, mở nắp gỗ ra, cúi đầu xuống, bờ môi chậm rãi chạm trên miệng ấm, miệng lẩm bẩm:     - Có ngươi, là đủ rồi... Mới không muốn, những thứ kia đâu.     Lạc Thanh Chu trở lại phòng, đóng vào cửa phòng, hồn phách xuất khiếu.     Thần hồn đeo mặt nạ.     Trước tiên ở trong phòng đánh hai lần Bôn Lôi Quyền mới xuyên qua nóc nhà, bay về phía Uyên Ương Lâu.     Lúc này đã là sau canh ba, không biết vị thần hồn tiền bối kia đi chưa.     Cho dù chưa đi, hắn cũng muốn một mình đi dạo khắp nơi trong đêm tối một hồi, tôi luyện thần hồn một đêm.     Bắt đầu từ ngày mai, hắn phải nắm chặt thời gian tiếp tục tu luyện.     Tranh thủ trước khi ăn tết, luyện gân thành công. Hai ngày này, hẳn là có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú.    Hắn còn có hai lần cơ hội.     Không biết đến lúc đó có thể lại gặp được biểu tỷ Nam Cung Mỹ Kiêu kia hay không.     Trong lòng suy nghĩ, vừa tăng tốc.     Không bao lâu, đã tới Uyên Ương Lâu.     Nhưng khiến hắn cảm thấy kinh ngạc là trên nóc nhà lầu các kia ngoại trừ đạo thân ảnh xanh nhạt ra, lại nhiều thêm một đạo thân ảnh hỏa hồng.     Hai thân ảnh một như nguyệt quang, một như hỏa diễm, toàn bộ thân thể đều bị bao phủ trong mông lung, nhìn không rõ.     - Là bằng hữu vị tiền bối kia sao?     Lạc Thanh Chu nghi ngờ trong lòng, cẩn thận từng li từng tí nhẹ nhàng đi qua.     - Bạch!     Lạc Thanh Chu vừa lại gần.   

 Lạc Thanh Chu giật mình, lắc đầu:   

 

 

- Không có nói với nàng.   

 

 

Ánh mắt thiếu nữ kinh ngạc nhìn nhìn hắn một hồi, cúi đầu xuống, lại liếc mắt nhìn vòng ngọc trên cổ tay, sau đó đưa tay lấy xuống, lại đem đồ trang sức trên đầu toàn bộ lấy xuống.   

 

 

Sau đó, toàn bộ đưa về tới trước mặt hắn, nói:   

 

 

- Bách Linh, Tiểu Điệp, ngươi, đều nên cho. Ta... Ngươi không nên, cho.   

 

 

 

Nói xong, gom lại nhét vào trong tay hắn.   

 

 

Sau đó xoay người đi nơi hẻo lánh ngồi xuống, cầm cuốc nhỏ lên, tiếp tục yên lặng cuốc đất.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhíu nhíu mày lại, nhìn nàng bộ dáng quật cường, nghĩ nghĩ, đành phải tùy lúc thôi, thu hết đồ vào, nói:   

 

 

- Hạ Thiền, đêm nay ta còn có việc, không bồi ngươi. Những vật này ta trước thu giúp ngươi, nếu như ngươi muốn, cứ nói với ta. Ta vẫn giúp ngươi giữ lại, bất cứ lúc nào, ngươi cũng có thể tìm ta đòi.   

 

 

 

Thiếu nữ cúi đầu cuốc, không trả lời.   

 

 

Lạc Thanh Chu lại hỏi:   

 

 

- Cần nước không?   

 

 

Nói xong, đem ấm nước của mình qua, đặt phía sau nàng, nói khẽ:   

 

 

- Uống nhiều nước, đừng để khát, thân thể quan trọng nhất.   

 

 

Thiếu nữ vẫn cúi đầu, không có để ý hắn.   

 

 

Lạc Thanh Chu không tiếp tục ở lại, quay người rời khỏi vườn hoa.   

 

 

Đêm nay hắn còn muốn ra ngoài tu luyện thần hồn.   

 

 

Ngẫu nhiên đến bồi nàng một lần còn chưa tính, không thể mỗi đêm đều tới.   

 

 

Đợi hắn rời khỏi một lúc.   

 

 

Thiếu nữ cúi đầu làm cỏ, rốt cục chậm rãi ngừng lại, lại dừng một hồi, mới xoay người, nhìn về phía ấm nước sau lưng.   

 

 

Nàng buông cuốc xuống, đứng dậy đi tới, tay nhỏ dính bùn đất ra sức lau lau trên váy áo thật lâu, mới cầm ấm nước kia lên, vẻ mặt giật mình, mở nắp gỗ ra, cúi đầu xuống, bờ môi chậm rãi chạm trên miệng ấm, miệng lẩm bẩm:   

 

 

- Có ngươi, là đủ rồi... Mới không muốn, những thứ kia đâu.   

 

 

Lạc Thanh Chu trở lại phòng, đóng vào cửa phòng, hồn phách xuất khiếu.   

 

 

Thần hồn đeo mặt nạ.   

 

 

Trước tiên ở trong phòng đánh hai lần Bôn Lôi Quyền mới xuyên qua nóc nhà, bay về phía Uyên Ương Lâu.   

 

 

Lúc này đã là sau canh ba, không biết vị thần hồn tiền bối kia đi chưa.   

 

 

Cho dù chưa đi, hắn cũng muốn một mình đi dạo khắp nơi trong đêm tối một hồi, tôi luyện thần hồn một đêm.   

 

 

Bắt đầu từ ngày mai, hắn phải nắm chặt thời gian tiếp tục tu luyện.   

 

 

Tranh thủ trước khi ăn tết, luyện gân thành công.

 

Hai ngày này, hẳn là có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú.   

 

Hắn còn có hai lần cơ hội.   

 

 

Không biết đến lúc đó có thể lại gặp được biểu tỷ Nam Cung Mỹ Kiêu kia hay không.   

 

 

Trong lòng suy nghĩ, vừa tăng tốc.   

 

 

Không bao lâu, đã tới Uyên Ương Lâu.   

 

 

Nhưng khiến hắn cảm thấy kinh ngạc là trên nóc nhà lầu các kia ngoại trừ đạo thân ảnh xanh nhạt ra, lại nhiều thêm một đạo thân ảnh hỏa hồng.   

 

 

Hai thân ảnh một như nguyệt quang, một như hỏa diễm, toàn bộ thân thể đều bị bao phủ trong mông lung, nhìn không rõ.   

 

 

- Là bằng hữu vị tiền bối kia sao?   

 

 

Lạc Thanh Chu nghi ngờ trong lòng, cẩn thận từng li từng tí nhẹ nhàng đi qua.   

 

 

- Bạch!   

 

 

Lạc Thanh Chu vừa lại gần.   

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Lạc Thanh Chu giật mình, lắc đầu:     - Không có nói với nàng.     Ánh mắt thiếu nữ kinh ngạc nhìn nhìn hắn một hồi, cúi đầu xuống, lại liếc mắt nhìn vòng ngọc trên cổ tay, sau đó đưa tay lấy xuống, lại đem đồ trang sức trên đầu toàn bộ lấy xuống.     Sau đó, toàn bộ đưa về tới trước mặt hắn, nói:     - Bách Linh, Tiểu Điệp, ngươi, đều nên cho. Ta... Ngươi không nên, cho.      Nói xong, gom lại nhét vào trong tay hắn.     Sau đó xoay người đi nơi hẻo lánh ngồi xuống, cầm cuốc nhỏ lên, tiếp tục yên lặng cuốc đất.     Lạc Thanh Chu nhíu nhíu mày lại, nhìn nàng bộ dáng quật cường, nghĩ nghĩ, đành phải tùy lúc thôi, thu hết đồ vào, nói:     - Hạ Thiền, đêm nay ta còn có việc, không bồi ngươi. Những vật này ta trước thu giúp ngươi, nếu như ngươi muốn, cứ nói với ta. Ta vẫn giúp ngươi giữ lại, bất cứ lúc nào, ngươi cũng có thể tìm ta đòi.      Thiếu nữ cúi đầu cuốc, không trả lời.     Lạc Thanh Chu lại hỏi:     - Cần nước không?     Nói xong, đem ấm nước của mình qua, đặt phía sau nàng, nói khẽ:     - Uống nhiều nước, đừng để khát, thân thể quan trọng nhất.     Thiếu nữ vẫn cúi đầu, không có để ý hắn.     Lạc Thanh Chu không tiếp tục ở lại, quay người rời khỏi vườn hoa.     Đêm nay hắn còn muốn ra ngoài tu luyện thần hồn.     Ngẫu nhiên đến bồi nàng một lần còn chưa tính, không thể mỗi đêm đều tới.     Đợi hắn rời khỏi một lúc.     Thiếu nữ cúi đầu làm cỏ, rốt cục chậm rãi ngừng lại, lại dừng một hồi, mới xoay người, nhìn về phía ấm nước sau lưng.     Nàng buông cuốc xuống, đứng dậy đi tới, tay nhỏ dính bùn đất ra sức lau lau trên váy áo thật lâu, mới cầm ấm nước kia lên, vẻ mặt giật mình, mở nắp gỗ ra, cúi đầu xuống, bờ môi chậm rãi chạm trên miệng ấm, miệng lẩm bẩm:     - Có ngươi, là đủ rồi... Mới không muốn, những thứ kia đâu.     Lạc Thanh Chu trở lại phòng, đóng vào cửa phòng, hồn phách xuất khiếu.     Thần hồn đeo mặt nạ.     Trước tiên ở trong phòng đánh hai lần Bôn Lôi Quyền mới xuyên qua nóc nhà, bay về phía Uyên Ương Lâu.     Lúc này đã là sau canh ba, không biết vị thần hồn tiền bối kia đi chưa.     Cho dù chưa đi, hắn cũng muốn một mình đi dạo khắp nơi trong đêm tối một hồi, tôi luyện thần hồn một đêm.     Bắt đầu từ ngày mai, hắn phải nắm chặt thời gian tiếp tục tu luyện.     Tranh thủ trước khi ăn tết, luyện gân thành công. Hai ngày này, hẳn là có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú.    Hắn còn có hai lần cơ hội.     Không biết đến lúc đó có thể lại gặp được biểu tỷ Nam Cung Mỹ Kiêu kia hay không.     Trong lòng suy nghĩ, vừa tăng tốc.     Không bao lâu, đã tới Uyên Ương Lâu.     Nhưng khiến hắn cảm thấy kinh ngạc là trên nóc nhà lầu các kia ngoại trừ đạo thân ảnh xanh nhạt ra, lại nhiều thêm một đạo thân ảnh hỏa hồng.     Hai thân ảnh một như nguyệt quang, một như hỏa diễm, toàn bộ thân thể đều bị bao phủ trong mông lung, nhìn không rõ.     - Là bằng hữu vị tiền bối kia sao?     Lạc Thanh Chu nghi ngờ trong lòng, cẩn thận từng li từng tí nhẹ nhàng đi qua.     - Bạch!     Lạc Thanh Chu vừa lại gần.   

Chương 352: Là bằng hữu vị tiền bối kia sao?