Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 361: Còn có việc sao?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… …    Sắp đến buổi trưa.     Hạ Thiền nằm trên giường, rốt cục mơ màng thiếp đi.     Lạc Thanh Chu lại giúp nàng lau da thịt lộ ra ngoài một lần, mới mở cửa phòng, chuẩn bị rời khỏi.     Cửa phòng vừa mở, thì gặp Bách Linh ở ngoài, lén lén lút lút chuẩn bị chạy trốn.     Lạc Thanh Chu một phát bắt được cánh tay nàng, giật nàng trở về, nói:      - Có rảnh thì đến chăm sóc nàng. Ta còn có việc, đêm lại đến.     Bách Linh xoay người, vẻ mặt tràn đầy khó xử nói:     - Cô gia, ta c*̃ng có việc, ta còn phải đi xem tiểu thư, ta… A...     Không đợi nàng nói xong, Lạc Thanh Chu đã đè nàng lên vách tường bên cạnh, thô bạo hôn lên miệng nhỏ của nàng.      Một lát sau, mới buông ra nói:     - Còn có việc sao?     Bách Linh mềm cả người, hai mắt mê ly, bờ môi ướt át, ngực chập trùng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên thở gấp nói:.     - Không có... Không có...     - Bá!     Lạc Thanh Chu lại cúi đầu hôn miệng nhỏ ướt át của nàng một cái, mới quay người rời khỏi.     Bách Linh ngơ ngác dựa vào vách tường, nhìn bóng lưng hắn uy phong rời khỏi, run lên nửa ngày, mới nâng ngón tay ngọc nhỏ dài lên sờ bờ môi ướt át, lẩm bẩm:     - Cô gia... Thật bá đạo...     Lạc Thanh Chu trở lại phòng, ăn mấy khối thịt bò mới cầm theo đồ đi Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.     Trong viên yên tĩnh, không có một ai.     Hắn xuống hồ, đi vào động.     Trước tiên, trong thạch thất đánh Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới bắt đầu dựa vào bức hoạ luyện gân trên quyển sách, bắt đầu dùng lực làm mấy động tác kéo gân.     Chỉ chốc lát sau, mồ hôi đầm đìa.     Tốc độ những động tác kia, c*̃ng bắt đầu càng lúc càng nhanh.     - Ầm!     Hắn thít chặt gân trên đùi lớn, tập trung dùng sức, đột nhiên hắn đạp vào vách đá bên cạnh một cái, nó lập tức vỡ vụn.     Dựa vào da thịt phối hợp bắp thịt, lực bộc phát có thể dùng và sức mạnh đều tăng trưởng không ít.     - Oanh! Oanh! Oanh!     Hắn dựa vào động tác trên bức họa trong bộ sách luyện gân kia, gân lớn toàn thân đầu tiên là căng cứng tụ lực, lập tức đột nhiên kéo duỗi bộc phát, đánh ra Bôn Lôi Quyền, cường độ càng trở nên nặng hơn, không khí trong thạch thất lại vang lên từng đợt bạo âm chói tai, cả người hắn giống như bị nước mưa tưới, ướt dầm dề.     Hắn lại kiên trì luyện hơn một canh giờ, rốt cục lực kiệt khí suy, toàn thân đau nhức.     Đặc biệt là xương cốt tiếp nối bắp thịt, không chỗ nào không đau đớn, giống như muốn đứt gãy.     Lạc Thanh Chu biết đây là phản ứng bình thường.     Mới bắt đầu mãnh liệt rèn luyện da thịt, đều thống khổ như vậy, lại kiên trì một thời gian, chờ da thịt càng thêm rắn chắc, đau đớn tự nhiên sẽ giảm bớt rất nhiều.  Nhưng không gian nơi này có hạn, không cách nào luyện các loại động tác chạy, nhảy vọt như trên sách vẽ.     Lạc Thanh Chu quyết định ngày mai đi tụ bảo các nhìn xem có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú không.     Trong Hắc Mộc lâm rộng lớn tĩnh mịch, mới là nơi tu luyện tốt.     Nếu có thể gặp được yêu thú, đương nhiên càng tốt hơn.     Hắn muốn trước khi ăn tết luyện gân thành công, ngoại trừ dược thủy luyện gân và chất lỏng xanh đậm ra, chính là đi Hắc Mộc lâm chiến đấu với yêu thú.     Không thông qua thực tế tôi luyện va chạm k*ch th*ch ngoại vật, vĩnh viễn không cách nào đạt tới trạng thái tu luyện và hiệu quả tốt nhất.     Lạc Thanh Chu thở nặng nề, toàn thân mồ hôi đi ra thạch thất, đang chuẩn bị đi đáy hồ tắm rửa, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía con đường ở giữa chỗ rẽ ba hang đá kia.   Hắn do dự một chút, đi tới trước hang ở giữa.  

…   

 

Sắp đến buổi trưa.   

 

 

Hạ Thiền nằm trên giường, rốt cục mơ màng thiếp đi.   

 

 

Lạc Thanh Chu lại giúp nàng lau da thịt lộ ra ngoài một lần, mới mở cửa phòng, chuẩn bị rời khỏi.   

 

 

Cửa phòng vừa mở, thì gặp Bách Linh ở ngoài, lén lén lút lút chuẩn bị chạy trốn.   

 

 

Lạc Thanh Chu một phát bắt được cánh tay nàng, giật nàng trở về, nói:   

 

 

 

- Có rảnh thì đến chăm sóc nàng. Ta còn có việc, đêm lại đến.   

 

 

Bách Linh xoay người, vẻ mặt tràn đầy khó xử nói:   

 

 

- Cô gia, ta c*̃ng có việc, ta còn phải đi xem tiểu thư, ta… A...   

 

 

Không đợi nàng nói xong, Lạc Thanh Chu đã đè nàng lên vách tường bên cạnh, thô bạo hôn lên miệng nhỏ của nàng.   

 

 

 

Một lát sau, mới buông ra nói:   

 

 

- Còn có việc sao?   

 

 

Bách Linh mềm cả người, hai mắt mê ly, bờ môi ướt át, ngực chập trùng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên thở gấp nói:.   

 

 

- Không có... Không có...   

 

 

- Bá!   

 

 

Lạc Thanh Chu lại cúi đầu hôn miệng nhỏ ướt át của nàng một cái, mới quay người rời khỏi.   

 

 

Bách Linh ngơ ngác dựa vào vách tường, nhìn bóng lưng hắn uy phong rời khỏi, run lên nửa ngày, mới nâng ngón tay ngọc nhỏ dài lên sờ bờ môi ướt át, lẩm bẩm:   

 

 

- Cô gia... Thật bá đạo...   

 

 

Lạc Thanh Chu trở lại phòng, ăn mấy khối thịt bò mới cầm theo đồ đi Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.   

 

 

Trong viên yên tĩnh, không có một ai.   

 

 

Hắn xuống hồ, đi vào động.   

 

 

Trước tiên, trong thạch thất đánh Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới bắt đầu dựa vào bức hoạ luyện gân trên quyển sách, bắt đầu dùng lực làm mấy động tác kéo gân.   

 

 

Chỉ chốc lát sau, mồ hôi đầm đìa.   

 

 

Tốc độ những động tác kia, c*̃ng bắt đầu càng lúc càng nhanh.   

 

 

- Ầm!   

 

 

Hắn thít chặt gân trên đùi lớn, tập trung dùng sức, đột nhiên hắn đạp vào vách đá bên cạnh một cái, nó lập tức vỡ vụn.   

 

 

Dựa vào da thịt phối hợp bắp thịt, lực bộc phát có thể dùng và sức mạnh đều tăng trưởng không ít.   

 

 

- Oanh! Oanh! Oanh!   

 

 

Hắn dựa vào động tác trên bức họa trong bộ sách luyện gân kia, gân lớn toàn thân đầu tiên là căng cứng tụ lực, lập tức đột nhiên kéo duỗi bộc phát, đánh ra Bôn Lôi Quyền, cường độ càng trở nên nặng hơn, không khí trong thạch thất lại vang lên từng đợt bạo âm chói tai, cả người hắn giống như bị nước mưa tưới, ướt dầm dề.   

 

 

Hắn lại kiên trì luyện hơn một canh giờ, rốt cục lực kiệt khí suy, toàn thân đau nhức.   

 

 

Đặc biệt là xương cốt tiếp nối bắp thịt, không chỗ nào không đau đớn, giống như muốn đứt gãy.   

 

 

Lạc Thanh Chu biết đây là phản ứng bình thường.   

 

 

Mới bắt đầu mãnh liệt rèn luyện da thịt, đều thống khổ như vậy, lại kiên trì một thời gian, chờ da thịt càng thêm rắn chắc, đau đớn tự nhiên sẽ giảm bớt rất nhiều.

 

 

Nhưng không gian nơi này có hạn, không cách nào luyện các loại động tác chạy, nhảy vọt như trên sách vẽ.   

 

 

Lạc Thanh Chu quyết định ngày mai đi tụ bảo các nhìn xem có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú không.   

 

 

Trong Hắc Mộc lâm rộng lớn tĩnh mịch, mới là nơi tu luyện tốt.   

 

 

Nếu có thể gặp được yêu thú, đương nhiên càng tốt hơn.   

 

 

Hắn muốn trước khi ăn tết luyện gân thành công, ngoại trừ dược thủy luyện gân và chất lỏng xanh đậm ra, chính là đi Hắc Mộc lâm chiến đấu với yêu thú.   

 

 

Không thông qua thực tế tôi luyện va chạm k*ch th*ch ngoại vật, vĩnh viễn không cách nào đạt tới trạng thái tu luyện và hiệu quả tốt nhất.   

 

 

Lạc Thanh Chu thở nặng nề, toàn thân mồ hôi đi ra thạch thất, đang chuẩn bị đi đáy hồ tắm rửa, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía con đường ở giữa chỗ rẽ ba hang đá kia.   

Hắn do dự một chút, đi tới trước hang ở giữa.  

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… …    Sắp đến buổi trưa.     Hạ Thiền nằm trên giường, rốt cục mơ màng thiếp đi.     Lạc Thanh Chu lại giúp nàng lau da thịt lộ ra ngoài một lần, mới mở cửa phòng, chuẩn bị rời khỏi.     Cửa phòng vừa mở, thì gặp Bách Linh ở ngoài, lén lén lút lút chuẩn bị chạy trốn.     Lạc Thanh Chu một phát bắt được cánh tay nàng, giật nàng trở về, nói:      - Có rảnh thì đến chăm sóc nàng. Ta còn có việc, đêm lại đến.     Bách Linh xoay người, vẻ mặt tràn đầy khó xử nói:     - Cô gia, ta c*̃ng có việc, ta còn phải đi xem tiểu thư, ta… A...     Không đợi nàng nói xong, Lạc Thanh Chu đã đè nàng lên vách tường bên cạnh, thô bạo hôn lên miệng nhỏ của nàng.      Một lát sau, mới buông ra nói:     - Còn có việc sao?     Bách Linh mềm cả người, hai mắt mê ly, bờ môi ướt át, ngực chập trùng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên thở gấp nói:.     - Không có... Không có...     - Bá!     Lạc Thanh Chu lại cúi đầu hôn miệng nhỏ ướt át của nàng một cái, mới quay người rời khỏi.     Bách Linh ngơ ngác dựa vào vách tường, nhìn bóng lưng hắn uy phong rời khỏi, run lên nửa ngày, mới nâng ngón tay ngọc nhỏ dài lên sờ bờ môi ướt át, lẩm bẩm:     - Cô gia... Thật bá đạo...     Lạc Thanh Chu trở lại phòng, ăn mấy khối thịt bò mới cầm theo đồ đi Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.     Trong viên yên tĩnh, không có một ai.     Hắn xuống hồ, đi vào động.     Trước tiên, trong thạch thất đánh Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới bắt đầu dựa vào bức hoạ luyện gân trên quyển sách, bắt đầu dùng lực làm mấy động tác kéo gân.     Chỉ chốc lát sau, mồ hôi đầm đìa.     Tốc độ những động tác kia, c*̃ng bắt đầu càng lúc càng nhanh.     - Ầm!     Hắn thít chặt gân trên đùi lớn, tập trung dùng sức, đột nhiên hắn đạp vào vách đá bên cạnh một cái, nó lập tức vỡ vụn.     Dựa vào da thịt phối hợp bắp thịt, lực bộc phát có thể dùng và sức mạnh đều tăng trưởng không ít.     - Oanh! Oanh! Oanh!     Hắn dựa vào động tác trên bức họa trong bộ sách luyện gân kia, gân lớn toàn thân đầu tiên là căng cứng tụ lực, lập tức đột nhiên kéo duỗi bộc phát, đánh ra Bôn Lôi Quyền, cường độ càng trở nên nặng hơn, không khí trong thạch thất lại vang lên từng đợt bạo âm chói tai, cả người hắn giống như bị nước mưa tưới, ướt dầm dề.     Hắn lại kiên trì luyện hơn một canh giờ, rốt cục lực kiệt khí suy, toàn thân đau nhức.     Đặc biệt là xương cốt tiếp nối bắp thịt, không chỗ nào không đau đớn, giống như muốn đứt gãy.     Lạc Thanh Chu biết đây là phản ứng bình thường.     Mới bắt đầu mãnh liệt rèn luyện da thịt, đều thống khổ như vậy, lại kiên trì một thời gian, chờ da thịt càng thêm rắn chắc, đau đớn tự nhiên sẽ giảm bớt rất nhiều.  Nhưng không gian nơi này có hạn, không cách nào luyện các loại động tác chạy, nhảy vọt như trên sách vẽ.     Lạc Thanh Chu quyết định ngày mai đi tụ bảo các nhìn xem có thể ra khỏi thành đi săn yêu thú không.     Trong Hắc Mộc lâm rộng lớn tĩnh mịch, mới là nơi tu luyện tốt.     Nếu có thể gặp được yêu thú, đương nhiên càng tốt hơn.     Hắn muốn trước khi ăn tết luyện gân thành công, ngoại trừ dược thủy luyện gân và chất lỏng xanh đậm ra, chính là đi Hắc Mộc lâm chiến đấu với yêu thú.     Không thông qua thực tế tôi luyện va chạm k*ch th*ch ngoại vật, vĩnh viễn không cách nào đạt tới trạng thái tu luyện và hiệu quả tốt nhất.     Lạc Thanh Chu thở nặng nề, toàn thân mồ hôi đi ra thạch thất, đang chuẩn bị đi đáy hồ tắm rửa, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía con đường ở giữa chỗ rẽ ba hang đá kia.   Hắn do dự một chút, đi tới trước hang ở giữa.  

Chương 361: Còn có việc sao?