Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 363: Cần lau toàn thân, Bách Linh...

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tiểu Điệp lắc đầu:     - Châu nhi tỷ tỷ chỉ nói vậy, sau đó lo lắng rời khỏi.     Lạc Thanh Chu nghĩ nghĩ, an ủi:     - Không sao đâu, chúng ta ăn cơm trước.     Buổi chiều hắn tu luyện với cường độ cao, lúc này bụng đã sớm đói kêu vang.     Về phần Tần nhị tiểu thư, có gấp cũng không có ích lợi gì, chỉ có thể tiếp tục chờ.      Nếu như đêm nay không về, vậy thì phải đi xem một chút.     Tiểu Điệp đi phòng bếp bưng đồ ăn còn đang nóng tới.     Lạc Thanh Chu ngồi xuống, trước gắp cho nàng một chút, sau đó ăn như hổ đói.     Ăn uống no đủ, hắn mới ra cửa.      Đi Mai Hương Uyển nhìn một chút, Tần nhị tiểu thư vẫn chưa về.     Hắn an ủi Châu nhi hai câu rồi lại đi Linh Thiền Nguyệt cung.     Trán Hạ Thiền vẫn còn nóng hổi, vẫn chưa hạ sốt, lúc này nàng đã mơ mơ màng màng, ý thức mông lung.     Bách Linh nấu thuốc, đút nàng uống lần nữa nàng mới ngủ say.     Lạc Thanh Chu ngồi bên giường, giúp nàng lau trán và cổ mấy lần, mới nói với Bách Linh:     - Không đi tìm đại phu đến xem sao?     Bách Linh thở dài nói:     - Ta đã đi tìm Tôn đại phu, Tôn đại phu nghe ta nói triệu chứng thì trực tiếp cho đơn thuốc. Ta kêu hắn tới xem một chút, hắn ôm chặt cái bàn, nói có chết cũng không tới.     - Vì sao?     Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, không hiểu nhìn nàng.     Bách Linh nhìn thiếu nữ trên giường một chút, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ nói:     - Thiền Thiền cũng từng sinh bệnh, lúc đó Tôn đại phu tới chuẩn bị xem bệnh cho nàng, vừa đi tới bên giường, Thiền Thiền liền chĩa kiếm vào yết hầu Tôn đại phu, hơn nữa còn đâm vào mấy phần. Trên cổ Tôn đại phu chảy không ít máu, từ đó về sau, hắn không dám bước vào nơi này một bước.     Lạc Thanh Chu: - ...     Bách Linh ý vị thâm trường nhìn hắn nói:     - Cô gia, phòng của Thiền Thiền, ngoại trừ ta và tiểu thư ra, cũng chỉ có người đi vào thôi.     Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ trên giường sốt đến bất tỉnh nhân sự, yên lặng một chút, quay đầu nhìn nàng nói:     - Nhìn có chút nghiêm trọng, uống xong thuốc, ta sẽ giúp nàng hạ sốt vật lý.     - Hạ sốt vật lý?     Bách Linh vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc:     - Đó là cái gì?     Lạc Thanh Chu giải thích nói:     - Dùng nước ấm lau toàn thân, mỗi lần tốt nhất khống chế thời gian nửa nén hương. Đêm nay phải lau đi lau lại nhiều lần, trợ giúp thân thể nàng giải nhiệt, đến khi nhiệt độ toàn thân nàng hạ xuống. Nếu cứ sốt như vậy, nhiệt độ quá cao, có thể sẽ nóng hỏng đầu óc.     - Nếu sốt thành viêm não, vậy thì phiền toái.     Bách Linh ngẩn người, lập tức quay người đi ra cửa nói:     - Cô gia, ta đi nấu nước tiếp, ngươi phụ trách giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý. Ta giữ lò, nấu nước nóng, ban đêm cô gia cứ giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý.     Lạc Thanh Chu lập tức đứng lên nói:     - Cần lau toàn thân, Bách Linh...     - Ầm!     Bách Linh lập tức đi ra ngoài, khép cửa phòng lại, nói:     - Cô gia cho dù lau Thiền Thiền cũng ngủ rồi, không biết. Ta c*̃ng sẽ không nói, ta còn phải đi chăm sóc tiểu thư. Cô gia, đêm nay làm phiền người, Thiền Thiền có bị nóng hỏng hay không phải nhờ vào cô gia. Tin tưởng cô gia nhất định có thể giúp Thiền Thiền. 

Tiểu Điệp lắc đầu:   

 

 

- Châu nhi tỷ tỷ chỉ nói vậy, sau đó lo lắng rời khỏi.   

 

 

Lạc Thanh Chu nghĩ nghĩ, an ủi:   

 

 

- Không sao đâu, chúng ta ăn cơm trước.   

 

 

Buổi chiều hắn tu luyện với cường độ cao, lúc này bụng đã sớm đói kêu vang.   

 

 

Về phần Tần nhị tiểu thư, có gấp cũng không có ích lợi gì, chỉ có thể tiếp tục chờ.   

 

 

 

Nếu như đêm nay không về, vậy thì phải đi xem một chút.   

 

 

Tiểu Điệp đi phòng bếp bưng đồ ăn còn đang nóng tới.   

 

 

Lạc Thanh Chu ngồi xuống, trước gắp cho nàng một chút, sau đó ăn như hổ đói.   

 

 

Ăn uống no đủ, hắn mới ra cửa.   

 

 

 

Đi Mai Hương Uyển nhìn một chút, Tần nhị tiểu thư vẫn chưa về.   

 

 

Hắn an ủi Châu nhi hai câu rồi lại đi Linh Thiền Nguyệt cung.   

 

 

Trán Hạ Thiền vẫn còn nóng hổi, vẫn chưa hạ sốt, lúc này nàng đã mơ mơ màng màng, ý thức mông lung.   

 

 

Bách Linh nấu thuốc, đút nàng uống lần nữa nàng mới ngủ say.   

 

 

Lạc Thanh Chu ngồi bên giường, giúp nàng lau trán và cổ mấy lần, mới nói với Bách Linh:   

 

 

- Không đi tìm đại phu đến xem sao?   

 

 

Bách Linh thở dài nói:   

 

 

- Ta đã đi tìm Tôn đại phu, Tôn đại phu nghe ta nói triệu chứng thì trực tiếp cho đơn thuốc. Ta kêu hắn tới xem một chút, hắn ôm chặt cái bàn, nói có chết cũng không tới.   

 

 

- Vì sao?   

 

 

Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, không hiểu nhìn nàng.   

 

 

Bách Linh nhìn thiếu nữ trên giường một chút, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ nói:   

 

 

- Thiền Thiền cũng từng sinh bệnh, lúc đó Tôn đại phu tới chuẩn bị xem bệnh cho nàng, vừa đi tới bên giường, Thiền Thiền liền chĩa kiếm vào yết hầu Tôn đại phu, hơn nữa còn đâm vào mấy phần. Trên cổ Tôn đại phu chảy không ít máu, từ đó về sau, hắn không dám bước vào nơi này một bước.   

 

 

Lạc Thanh Chu: - ...   

 

 

Bách Linh ý vị thâm trường nhìn hắn nói:   

 

 

- Cô gia, phòng của Thiền Thiền, ngoại trừ ta và tiểu thư ra, cũng chỉ có người đi vào thôi.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ trên giường sốt đến bất tỉnh nhân sự, yên lặng một chút, quay đầu nhìn nàng nói:   

 

 

- Nhìn có chút nghiêm trọng, uống xong thuốc, ta sẽ giúp nàng hạ sốt vật lý.   

 

 

- Hạ sốt vật lý?   

 

 

Bách Linh vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc:   

 

 

- Đó là cái gì?   

 

 

Lạc Thanh Chu giải thích nói:   

 

 

- Dùng nước ấm lau toàn thân, mỗi lần tốt nhất khống chế thời gian nửa nén hương. Đêm nay phải lau đi lau lại nhiều lần, trợ giúp thân thể nàng giải nhiệt, đến khi nhiệt độ toàn thân nàng hạ xuống. Nếu cứ sốt như vậy, nhiệt độ quá cao, có thể sẽ nóng hỏng đầu óc.   

 

 

- Nếu sốt thành viêm não, vậy thì phiền toái.   

 

 

Bách Linh ngẩn người, lập tức quay người đi ra cửa nói:   

 

 

- Cô gia, ta đi nấu nước tiếp, ngươi phụ trách giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý. Ta giữ lò, nấu nước nóng, ban đêm cô gia cứ giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý.   

 

 

Lạc Thanh Chu lập tức đứng lên nói:   

 

 

- Cần lau toàn thân, Bách Linh...   

 

 

- Ầm!   

 

 

Bách Linh lập tức đi ra ngoài, khép cửa phòng lại, nói:   

 

 

- Cô gia cho dù lau Thiền Thiền cũng ngủ rồi, không biết. Ta c*̃ng sẽ không nói, ta còn phải đi chăm sóc tiểu thư. Cô gia, đêm nay làm phiền người, Thiền Thiền có bị nóng hỏng hay không phải nhờ vào cô gia. Tin tưởng cô gia nhất định có thể giúp Thiền Thiền. 

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tiểu Điệp lắc đầu:     - Châu nhi tỷ tỷ chỉ nói vậy, sau đó lo lắng rời khỏi.     Lạc Thanh Chu nghĩ nghĩ, an ủi:     - Không sao đâu, chúng ta ăn cơm trước.     Buổi chiều hắn tu luyện với cường độ cao, lúc này bụng đã sớm đói kêu vang.     Về phần Tần nhị tiểu thư, có gấp cũng không có ích lợi gì, chỉ có thể tiếp tục chờ.      Nếu như đêm nay không về, vậy thì phải đi xem một chút.     Tiểu Điệp đi phòng bếp bưng đồ ăn còn đang nóng tới.     Lạc Thanh Chu ngồi xuống, trước gắp cho nàng một chút, sau đó ăn như hổ đói.     Ăn uống no đủ, hắn mới ra cửa.      Đi Mai Hương Uyển nhìn một chút, Tần nhị tiểu thư vẫn chưa về.     Hắn an ủi Châu nhi hai câu rồi lại đi Linh Thiền Nguyệt cung.     Trán Hạ Thiền vẫn còn nóng hổi, vẫn chưa hạ sốt, lúc này nàng đã mơ mơ màng màng, ý thức mông lung.     Bách Linh nấu thuốc, đút nàng uống lần nữa nàng mới ngủ say.     Lạc Thanh Chu ngồi bên giường, giúp nàng lau trán và cổ mấy lần, mới nói với Bách Linh:     - Không đi tìm đại phu đến xem sao?     Bách Linh thở dài nói:     - Ta đã đi tìm Tôn đại phu, Tôn đại phu nghe ta nói triệu chứng thì trực tiếp cho đơn thuốc. Ta kêu hắn tới xem một chút, hắn ôm chặt cái bàn, nói có chết cũng không tới.     - Vì sao?     Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, không hiểu nhìn nàng.     Bách Linh nhìn thiếu nữ trên giường một chút, vẻ mặt tràn đầy bất đắc dĩ nói:     - Thiền Thiền cũng từng sinh bệnh, lúc đó Tôn đại phu tới chuẩn bị xem bệnh cho nàng, vừa đi tới bên giường, Thiền Thiền liền chĩa kiếm vào yết hầu Tôn đại phu, hơn nữa còn đâm vào mấy phần. Trên cổ Tôn đại phu chảy không ít máu, từ đó về sau, hắn không dám bước vào nơi này một bước.     Lạc Thanh Chu: - ...     Bách Linh ý vị thâm trường nhìn hắn nói:     - Cô gia, phòng của Thiền Thiền, ngoại trừ ta và tiểu thư ra, cũng chỉ có người đi vào thôi.     Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ trên giường sốt đến bất tỉnh nhân sự, yên lặng một chút, quay đầu nhìn nàng nói:     - Nhìn có chút nghiêm trọng, uống xong thuốc, ta sẽ giúp nàng hạ sốt vật lý.     - Hạ sốt vật lý?     Bách Linh vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc:     - Đó là cái gì?     Lạc Thanh Chu giải thích nói:     - Dùng nước ấm lau toàn thân, mỗi lần tốt nhất khống chế thời gian nửa nén hương. Đêm nay phải lau đi lau lại nhiều lần, trợ giúp thân thể nàng giải nhiệt, đến khi nhiệt độ toàn thân nàng hạ xuống. Nếu cứ sốt như vậy, nhiệt độ quá cao, có thể sẽ nóng hỏng đầu óc.     - Nếu sốt thành viêm não, vậy thì phiền toái.     Bách Linh ngẩn người, lập tức quay người đi ra cửa nói:     - Cô gia, ta đi nấu nước tiếp, ngươi phụ trách giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý. Ta giữ lò, nấu nước nóng, ban đêm cô gia cứ giúp Thiền Thiền hạ nhiệt vật lý.     Lạc Thanh Chu lập tức đứng lên nói:     - Cần lau toàn thân, Bách Linh...     - Ầm!     Bách Linh lập tức đi ra ngoài, khép cửa phòng lại, nói:     - Cô gia cho dù lau Thiền Thiền cũng ngủ rồi, không biết. Ta c*̃ng sẽ không nói, ta còn phải đi chăm sóc tiểu thư. Cô gia, đêm nay làm phiền người, Thiền Thiền có bị nóng hỏng hay không phải nhờ vào cô gia. Tin tưởng cô gia nhất định có thể giúp Thiền Thiền. 

Chương 363: Cần lau toàn thân, Bách Linh...