Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 388: Trong phủ xảy ra chuyện!
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu dừng ở ngoài rèm châu, một tay vén rèm châu, một tay chậm rãi nắm chặt trong tay áo rộng rãi. Thời gian giống như đình chỉ. Trong phòng, yên tĩnh im ắng. - Soạt. Hắn đột nhiên buông xuống rèm châu, xoay người, đi trở về đến trước giường, sau đó nhìn thiếu nữ trên giường nói: - Nhị tiểu thư, nam nhân chịu không được trêu chọc, đặc biệt là nữ hài giống như nhị tiểu thư. Ngươi đây là đang tự rước lấy họa, ngươi biết không? Thiếu nữ đột nhiên khẽ nở nụ cười, đôi mắt đẹp dũng cảm mà nhìn hắn, thậm chí còn mang theo một tia khiêu khích: - Không biết. Tỷ phu nói là hoạ gì? Ngươi sao? Lạc Thanh Chu nhìn con ngươi nàng ngập nước cùng khuôn mặt nhỏ phấn nộn kiều mị động lòng người, trong mũi ngửi ngửi hương thơm trong phòng cùng mùi thơm thiếu nữ đặc biệt kia của nàng, yết hầu bỗng nhúc nhích, hai tay chậm rãi đặt ở trên dây thắt lưng. Thiếu nữ vẫn như cũ lớn mật nhìn hắn, trong mắt mang theo ý cười, gương mặt càng thêm hồng nhuận. Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi run rẩy của Châu nhi và Thu nhi: - Phu nhân, ngài... Ngài sao lại tới đây? Trong phòng, biểu lộ trên mặt hai người đều là cứng đờ. Tống Như Nguyệt mang theo Mai nhi vào phòng, mặt mũi tràn đầy lo lắng nói: - Vi Mặc đã ngủ chưa? Ta sợ nha đầu kia thương tâm, quyết định tối nay tới bồi tiếp nàng. Thu nhi cùng Châu nhi đứng ngoài cửa đều bị hù sắc mặt trắng bệch, không biết nên trả lời như thế nào. Tống Như Nguyệt nhìn hai người một chút, nhíu nhíu mày lại, đang muốn nói chuyện, ánh mắt đột nhiên thấy được đôi giày quen thuộc trước cửa, sắc mặt lập tức biến đổi. Hai tên nha hoàn mềm nhũn, quỳ xuống, cúi đầu, run lẩy bẩy. Tống Như Nguyệt cứng người ở tại chỗ, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên đi qua bắt lấy một chiếc giày trong đó, bước nhanh ra khỏi phòng, đi tới trước bồn hoa trong đình viện, hung hăng ném ra ngoài, nổi giận mắng: - Ngoài miệng nói không muốn, lúc này ngược lại lén lén lút lút chạy tới! Quả nhiên là muốn trong nồi, trong chén cũng không muốn từ bỏ đúng không? Nàng đứng ở trong tiểu viện thấp giọng giận mắng trong chốc lát, sau khi phát tiết xong lại từ từ tỉnh táo. - Mai nhi, nhặt giày thối của hắn về đi, cất kỹ! Nói xong, nàng lại chịu đựng tức giận, vào phòng. Mai nhi lập tức tiến vào bồn hoa, nhặt chiếc giày kia trở về, đặt ở vị trí cũ. Tống Như Nguyệt đứng trước cửa, mặt âm trầm nói: - Vi Mặc, thân thể ngươi yếu, nghỉ ngơi thật tốt. Có một số việc có thể làm, có một số việc hiện tại còn không thể làm. Ngươi phải yêu quý thân thể của mình, đừng làm cho mẫu thân lo lắng, biết không? Sau một lúc lâu. Trong phòng truyền đến âm thanh của Tần nhị tiểu thư: - Mẫu thân, Vi Mặc biết, người mau trở về đi thôi. - ... Tống Như Nguyệt tức giận trợn mắt trắng, thân thể uốn éo, muốn rời khỏi. Nhưng trong lòng vẫn có chút tức giận khó chịu, nghĩ nghĩ, lại đột nhiên đi tới cửa, một cước giẫm lên trên đôi giày kia, dùng lực đạp mấy phát, mới đi ra ngoài. Đúng vào lúc này, một tên nha hoàn vội vã từ cửa chính chạy vào trong viện, mặt mũi tràn đầy kinh hoảng nói: - Phu nhân, không xong! Bên ngoài truyền đến tin tức, trong phủ Tam gia... Trong phủ xảy ra chuyện! Tống Như Nguyệt dừng bước lại, mặt âm trầm nói: - Đã xảy ra chuyện gì? Vội vàng hấp tấp còn ra thể thống gì, nói rõ ràng! Nha hoàn kia đột nhiên hai chân mềm nhũn, quỳ xuống, hoảng sợ run giọng nói: - Phu nhân, Tam gia bọn hắn... Người một nhà bọn hắn, toàn bộ bị người gi ết chết, lão gia đã mang người đi qua...
Lạc Thanh Chu dừng ở ngoài rèm châu, một tay vén rèm châu, một tay chậm rãi nắm chặt trong tay áo rộng rãi.
Thời gian giống như đình chỉ.
Trong phòng, yên tĩnh im ắng.
- Soạt.
Hắn đột nhiên buông xuống rèm châu, xoay người, đi trở về đến trước giường, sau đó nhìn thiếu nữ trên giường nói:
- Nhị tiểu thư, nam nhân chịu không được trêu chọc, đặc biệt là nữ hài giống như nhị tiểu thư. Ngươi đây là đang tự rước lấy họa, ngươi biết không?
Thiếu nữ đột nhiên khẽ nở nụ cười, đôi mắt đẹp dũng cảm mà nhìn hắn, thậm chí còn mang theo một tia khiêu khích:
- Không biết. Tỷ phu nói là hoạ gì? Ngươi sao?
Lạc Thanh Chu nhìn con ngươi nàng ngập nước cùng khuôn mặt nhỏ phấn nộn kiều mị động lòng người, trong mũi ngửi ngửi hương thơm trong phòng cùng mùi thơm thiếu nữ đặc biệt kia của nàng, yết hầu bỗng nhúc nhích, hai tay chậm rãi đặt ở trên dây thắt lưng.
Thiếu nữ vẫn như cũ lớn mật nhìn hắn, trong mắt mang theo ý cười, gương mặt càng thêm hồng nhuận.
Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi run rẩy của Châu nhi và Thu nhi:
- Phu nhân, ngài... Ngài sao lại tới đây?
Trong phòng, biểu lộ trên mặt hai người đều là cứng đờ.
Tống Như Nguyệt mang theo Mai nhi vào phòng, mặt mũi tràn đầy lo lắng nói:
- Vi Mặc đã ngủ chưa? Ta sợ nha đầu kia thương tâm, quyết định tối nay tới bồi tiếp nàng.
Thu nhi cùng Châu nhi đứng ngoài cửa đều bị hù sắc mặt trắng bệch, không biết nên trả lời như thế nào.
Tống Như Nguyệt nhìn hai người một chút, nhíu nhíu mày lại, đang muốn nói chuyện, ánh mắt đột nhiên thấy được đôi giày quen thuộc trước cửa, sắc mặt lập tức biến đổi.
Hai tên nha hoàn mềm nhũn, quỳ xuống, cúi đầu, run lẩy bẩy.
Tống Như Nguyệt cứng người ở tại chỗ, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên đi qua bắt lấy một chiếc giày trong đó, bước nhanh ra khỏi phòng, đi tới trước bồn hoa trong đình viện, hung hăng ném ra ngoài, nổi giận mắng:
- Ngoài miệng nói không muốn, lúc này ngược lại lén lén lút lút chạy tới! Quả nhiên là muốn trong nồi, trong chén cũng không muốn từ bỏ đúng không?
Nàng đứng ở trong tiểu viện thấp giọng giận mắng trong chốc lát, sau khi phát tiết xong lại từ từ tỉnh táo.
- Mai nhi, nhặt giày thối của hắn về đi, cất kỹ!
Nói xong, nàng lại chịu đựng tức giận, vào phòng.
Mai nhi lập tức tiến vào bồn hoa, nhặt chiếc giày kia trở về, đặt ở vị trí cũ.
Tống Như Nguyệt đứng trước cửa, mặt âm trầm nói:
- Vi Mặc, thân thể ngươi yếu, nghỉ ngơi thật tốt. Có một số việc có thể làm, có một số việc hiện tại còn không thể làm. Ngươi phải yêu quý thân thể của mình, đừng làm cho mẫu thân lo lắng, biết không?
Sau một lúc lâu.
Trong phòng truyền đến âm thanh của Tần nhị tiểu thư:
- Mẫu thân, Vi Mặc biết, người mau trở về đi thôi.
- ...
Tống Như Nguyệt tức giận trợn mắt trắng, thân thể uốn éo, muốn rời khỏi.
Nhưng trong lòng vẫn có chút tức giận khó chịu, nghĩ nghĩ, lại đột nhiên đi tới cửa, một cước giẫm lên trên đôi giày kia, dùng lực đạp mấy phát, mới đi ra ngoài.
Đúng vào lúc này, một tên nha hoàn vội vã từ cửa chính chạy vào trong viện, mặt mũi tràn đầy kinh hoảng nói:
- Phu nhân, không xong! Bên ngoài truyền đến tin tức, trong phủ Tam gia... Trong phủ xảy ra chuyện!
Tống Như Nguyệt dừng bước lại, mặt âm trầm nói:
- Đã xảy ra chuyện gì? Vội vàng hấp tấp còn ra thể thống gì, nói rõ ràng!
Nha hoàn kia đột nhiên hai chân mềm nhũn, quỳ xuống, hoảng sợ run giọng nói:
- Phu nhân, Tam gia bọn hắn... Người một nhà bọn hắn, toàn bộ bị người gi ết chết, lão gia đã mang người đi qua...
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Lạc Thanh Chu dừng ở ngoài rèm châu, một tay vén rèm châu, một tay chậm rãi nắm chặt trong tay áo rộng rãi. Thời gian giống như đình chỉ. Trong phòng, yên tĩnh im ắng. - Soạt. Hắn đột nhiên buông xuống rèm châu, xoay người, đi trở về đến trước giường, sau đó nhìn thiếu nữ trên giường nói: - Nhị tiểu thư, nam nhân chịu không được trêu chọc, đặc biệt là nữ hài giống như nhị tiểu thư. Ngươi đây là đang tự rước lấy họa, ngươi biết không? Thiếu nữ đột nhiên khẽ nở nụ cười, đôi mắt đẹp dũng cảm mà nhìn hắn, thậm chí còn mang theo một tia khiêu khích: - Không biết. Tỷ phu nói là hoạ gì? Ngươi sao? Lạc Thanh Chu nhìn con ngươi nàng ngập nước cùng khuôn mặt nhỏ phấn nộn kiều mị động lòng người, trong mũi ngửi ngửi hương thơm trong phòng cùng mùi thơm thiếu nữ đặc biệt kia của nàng, yết hầu bỗng nhúc nhích, hai tay chậm rãi đặt ở trên dây thắt lưng. Thiếu nữ vẫn như cũ lớn mật nhìn hắn, trong mắt mang theo ý cười, gương mặt càng thêm hồng nhuận. Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi run rẩy của Châu nhi và Thu nhi: - Phu nhân, ngài... Ngài sao lại tới đây? Trong phòng, biểu lộ trên mặt hai người đều là cứng đờ. Tống Như Nguyệt mang theo Mai nhi vào phòng, mặt mũi tràn đầy lo lắng nói: - Vi Mặc đã ngủ chưa? Ta sợ nha đầu kia thương tâm, quyết định tối nay tới bồi tiếp nàng. Thu nhi cùng Châu nhi đứng ngoài cửa đều bị hù sắc mặt trắng bệch, không biết nên trả lời như thế nào. Tống Như Nguyệt nhìn hai người một chút, nhíu nhíu mày lại, đang muốn nói chuyện, ánh mắt đột nhiên thấy được đôi giày quen thuộc trước cửa, sắc mặt lập tức biến đổi. Hai tên nha hoàn mềm nhũn, quỳ xuống, cúi đầu, run lẩy bẩy. Tống Như Nguyệt cứng người ở tại chỗ, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên đi qua bắt lấy một chiếc giày trong đó, bước nhanh ra khỏi phòng, đi tới trước bồn hoa trong đình viện, hung hăng ném ra ngoài, nổi giận mắng: - Ngoài miệng nói không muốn, lúc này ngược lại lén lén lút lút chạy tới! Quả nhiên là muốn trong nồi, trong chén cũng không muốn từ bỏ đúng không? Nàng đứng ở trong tiểu viện thấp giọng giận mắng trong chốc lát, sau khi phát tiết xong lại từ từ tỉnh táo. - Mai nhi, nhặt giày thối của hắn về đi, cất kỹ! Nói xong, nàng lại chịu đựng tức giận, vào phòng. Mai nhi lập tức tiến vào bồn hoa, nhặt chiếc giày kia trở về, đặt ở vị trí cũ. Tống Như Nguyệt đứng trước cửa, mặt âm trầm nói: - Vi Mặc, thân thể ngươi yếu, nghỉ ngơi thật tốt. Có một số việc có thể làm, có một số việc hiện tại còn không thể làm. Ngươi phải yêu quý thân thể của mình, đừng làm cho mẫu thân lo lắng, biết không? Sau một lúc lâu. Trong phòng truyền đến âm thanh của Tần nhị tiểu thư: - Mẫu thân, Vi Mặc biết, người mau trở về đi thôi. - ... Tống Như Nguyệt tức giận trợn mắt trắng, thân thể uốn éo, muốn rời khỏi. Nhưng trong lòng vẫn có chút tức giận khó chịu, nghĩ nghĩ, lại đột nhiên đi tới cửa, một cước giẫm lên trên đôi giày kia, dùng lực đạp mấy phát, mới đi ra ngoài. Đúng vào lúc này, một tên nha hoàn vội vã từ cửa chính chạy vào trong viện, mặt mũi tràn đầy kinh hoảng nói: - Phu nhân, không xong! Bên ngoài truyền đến tin tức, trong phủ Tam gia... Trong phủ xảy ra chuyện! Tống Như Nguyệt dừng bước lại, mặt âm trầm nói: - Đã xảy ra chuyện gì? Vội vàng hấp tấp còn ra thể thống gì, nói rõ ràng! Nha hoàn kia đột nhiên hai chân mềm nhũn, quỳ xuống, hoảng sợ run giọng nói: - Phu nhân, Tam gia bọn hắn... Người một nhà bọn hắn, toàn bộ bị người gi ết chết, lão gia đã mang người đi qua...