Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 390: Hai tỷ đệ chết thảm.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đi vào Linh Thiền Nguyệt cung.    Cửa lớn khóa chặt, người ở bên trong đã không còn.     Bách Linh các nàng hẳn là đã nhận được tin tức, đang chạy tới đại sảnh.     Lạc Thanh Chu lập tức chạy trở về chỗ ở của mình.     Tiểu Điệp đang ở trong tiểu viện lo lắng chờ hắn, thấy hắn trở về, vội vàng nói:      - Công tử, Bách Linh tỷ tỷ vừa rồi tới tìm người, nói trong phủ có đại sự xảy ra, để người nhanh đến đại sảnh.     Lạc Thanh Chu gài lên cửa sân, lôi kéo nàng vào nhà, lại cài lên chốt cửa bên trong, trầm giọng nói:     - Tiểu Điệp, ngươi đợi trong phòng, chỗ nào đều không cần đi. Ta trở về phòng có một số việc, đại khái nửa canh giờ, nếu có người đến, ngươi nghĩ biện pháp ngăn chặn, dù sao đừng cho ai vào nhà, biết không?     Tiểu Điệp không dám hỏi nhiều, vội vàng gật đầu nói:      - Công tử yên tâm, nô tỳ nhất định ngăn chặn nàng.     Lạc Thanh Chu không có nói thêm nữa, lập tức vào phòng, khóa cửa phòng, lên giường.     Lập tức, nhắm mắt ngưng thần, thần hồn xuất khiếu.     Lúc này, có lẽ còn có thể nhìn thấy hồn phách người một nhà Tam thúc. Nghĩ đến chỗ này, trong lòng hắn lập tức nặng nề một hồi.     Đêm nay hắn ngồi bên trên bàn kia, theo Tần nhị tiểu thư giới thiệu, thiếu nữ tên Tần Thải, còn có một nam hài bảy tám tuổi, tựa hồ cũng là con của Tần Tam gia.     Không biết thảm án đêm nay, bọn hắn...     Lạc Thanh Chu không dám nghĩ nhiều, thần hồn xuyên qua phòng ốc, nổi lên giữa không trung.     Đầu tiên là từ trên cao nhìn xuống toàn bộ Tần phủ tìm tòi một vòng, thấy không có bất cứ dị thường nào, nhanh chóng đi theo sau lưng mấy tên người hầu Tần phủ trên đường phố bay về hướng trong phủ Tần Tam gia.     Còn chưa tiếp cận liền ngửi được mùi máu tươi cực kỳ nồng đậm trong không khí.     - Bạch!     Lạc Thanh Chu tăng tốc.     Không cần người dẫn đường, hắn biết phủ đệ Tần gia Tam gia ở chỗ nào.     Nhìn xa xa.     Trên tòa phủ đệ kia, rõ ràng lơ lửng một đoàn sương mù đỏ tươi.     Ánh trăng lạnh lẽo xuyên thấu qua huyết vụ, len lỏi chiếu xuống.     Cả tòa phủ đệ giống như đều bị bao phủ trong vầng sáng đỏ như máu, nhìn âm trầm đáng sợ.     Lạc Thanh Chu nhanh chóng bay đến gần.     Cửa phủ đệ, một đội binh lính Mạc Thành đang tuần tra.     Tần Văn Chính và những người khác Tần gia đều dẫn người vội vàng chạy đến, mặt mày trắng bệch nhìn thi thể trong phủ.     Lạc Thanh Chu bay tới giữa không trung phủ đệ, cúi đầu nhìn xuống.     Trên mặt đất tiền viện, mấy cỗ thi thể nằm ngổn ngang lộn xộn.     Phần lớn đều là người hầu và hộ vệ.     Ở giữa hành lang, cây cột đứt gãy, lan can vỡ vụn, rõ ràng có vết tích đánh nhau.     Mấy tên hộ vệ chết ở chỗ này.     Trong sân phía sau, thi thể càng nhiều, phần lớn đều là nha hoàn ma ma.     Trong hoa viên gần cửa sau, Lạc Thanh Chu thấy thi thể vị Tam thẩm và nữ nhi nàng, và rất nhiều thi thể hạ nhân.     Trong bụi hoa cách đó không xa, thiếu nữ tên Tần Thải đêm nay ngồi cùng bàn với hắn nằm rạp trên mặt đất, dưới thân ôm đệ đệ nhỏ tuổi, trên lưng đầy máu, đầu cơ hồ bị chém thành hai nửa.     Hai tỷ đệ chết thảm.   Trong đầu Lạc Thanh Chu không khỏi hiện cảnh trên tiệc tối đêm nay, thiếu nữ này vẻ mặt tràn đầy sùng bái nhắc đến tài tử viết « Thủy Điệu Ca Đầu », ở học viện các nàng được hoan nghênh như thế nào, còn nhiệt tình nói muốn Tần nhị tiểu thư giới thiệu vị tài tử kia.  

Đi vào Linh Thiền Nguyệt cung.   

 

Cửa lớn khóa chặt, người ở bên trong đã không còn.   

 

 

Bách Linh các nàng hẳn là đã nhận được tin tức, đang chạy tới đại sảnh.   

 

 

Lạc Thanh Chu lập tức chạy trở về chỗ ở của mình.   

 

 

Tiểu Điệp đang ở trong tiểu viện lo lắng chờ hắn, thấy hắn trở về, vội vàng nói:   

 

 

 

- Công tử, Bách Linh tỷ tỷ vừa rồi tới tìm người, nói trong phủ có đại sự xảy ra, để người nhanh đến đại sảnh.   

 

 

Lạc Thanh Chu gài lên cửa sân, lôi kéo nàng vào nhà, lại cài lên chốt cửa bên trong, trầm giọng nói:   

 

 

- Tiểu Điệp, ngươi đợi trong phòng, chỗ nào đều không cần đi. Ta trở về phòng có một số việc, đại khái nửa canh giờ, nếu có người đến, ngươi nghĩ biện pháp ngăn chặn, dù sao đừng cho ai vào nhà, biết không?   

 

 

Tiểu Điệp không dám hỏi nhiều, vội vàng gật đầu nói:   

 

 

 

- Công tử yên tâm, nô tỳ nhất định ngăn chặn nàng.   

 

 

Lạc Thanh Chu không có nói thêm nữa, lập tức vào phòng, khóa cửa phòng, lên giường.   

 

 

Lập tức, nhắm mắt ngưng thần, thần hồn xuất khiếu.   

 

 

Lúc này, có lẽ còn có thể nhìn thấy hồn phách người một nhà Tam thúc. Nghĩ đến chỗ này, trong lòng hắn lập tức nặng nề một hồi.   

 

 

Đêm nay hắn ngồi bên trên bàn kia, theo Tần nhị tiểu thư giới thiệu, thiếu nữ tên Tần Thải, còn có một nam hài bảy tám tuổi, tựa hồ cũng là con của Tần Tam gia.   

 

 

Không biết thảm án đêm nay, bọn hắn...   

 

 

Lạc Thanh Chu không dám nghĩ nhiều, thần hồn xuyên qua phòng ốc, nổi lên giữa không trung.   

 

 

Đầu tiên là từ trên cao nhìn xuống toàn bộ Tần phủ tìm tòi một vòng, thấy không có bất cứ dị thường nào, nhanh chóng đi theo sau lưng mấy tên người hầu Tần phủ trên đường phố bay về hướng trong phủ Tần Tam gia.   

 

 

Còn chưa tiếp cận liền ngửi được mùi máu tươi cực kỳ nồng đậm trong không khí.   

 

 

- Bạch!   

 

 

Lạc Thanh Chu tăng tốc.   

 

 

Không cần người dẫn đường, hắn biết phủ đệ Tần gia Tam gia ở chỗ nào.   

 

 

Nhìn xa xa.   

 

 

Trên tòa phủ đệ kia, rõ ràng lơ lửng một đoàn sương mù đỏ tươi.   

 

 

Ánh trăng lạnh lẽo xuyên thấu qua huyết vụ, len lỏi chiếu xuống.   

 

 

Cả tòa phủ đệ giống như đều bị bao phủ trong vầng sáng đỏ như máu, nhìn âm trầm đáng sợ.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhanh chóng bay đến gần.   

 

 

Cửa phủ đệ, một đội binh lính Mạc Thành đang tuần tra.   

 

 

Tần Văn Chính và những người khác Tần gia đều dẫn người vội vàng chạy đến, mặt mày trắng bệch nhìn thi thể trong phủ.   

 

 

Lạc Thanh Chu bay tới giữa không trung phủ đệ, cúi đầu nhìn xuống.   

 

 

Trên mặt đất tiền viện, mấy cỗ thi thể nằm ngổn ngang lộn xộn.   

 

 

Phần lớn đều là người hầu và hộ vệ.   

 

 

Ở giữa hành lang, cây cột đứt gãy, lan can vỡ vụn, rõ ràng có vết tích đánh nhau.   

 

 

Mấy tên hộ vệ chết ở chỗ này.   

 

 

Trong sân phía sau, thi thể càng nhiều, phần lớn đều là nha hoàn ma ma.   

 

 

Trong hoa viên gần cửa sau, Lạc Thanh Chu thấy thi thể vị Tam thẩm và nữ nhi nàng, và rất nhiều thi thể hạ nhân.   

 

 

Trong bụi hoa cách đó không xa, thiếu nữ tên Tần Thải đêm nay ngồi cùng bàn với hắn nằm rạp trên mặt đất, dưới thân ôm đệ đệ nhỏ tuổi, trên lưng đầy máu, đầu cơ hồ bị chém thành hai nửa.   

 

 

Hai tỷ đệ chết thảm.   

Trong đầu Lạc Thanh Chu không khỏi hiện cảnh trên tiệc tối đêm nay, thiếu nữ này vẻ mặt tràn đầy sùng bái nhắc đến tài tử viết « Thủy Điệu Ca Đầu », ở học viện các nàng được hoan nghênh như thế nào, còn nhiệt tình nói muốn Tần nhị tiểu thư giới thiệu vị tài tử kia.  

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đi vào Linh Thiền Nguyệt cung.    Cửa lớn khóa chặt, người ở bên trong đã không còn.     Bách Linh các nàng hẳn là đã nhận được tin tức, đang chạy tới đại sảnh.     Lạc Thanh Chu lập tức chạy trở về chỗ ở của mình.     Tiểu Điệp đang ở trong tiểu viện lo lắng chờ hắn, thấy hắn trở về, vội vàng nói:      - Công tử, Bách Linh tỷ tỷ vừa rồi tới tìm người, nói trong phủ có đại sự xảy ra, để người nhanh đến đại sảnh.     Lạc Thanh Chu gài lên cửa sân, lôi kéo nàng vào nhà, lại cài lên chốt cửa bên trong, trầm giọng nói:     - Tiểu Điệp, ngươi đợi trong phòng, chỗ nào đều không cần đi. Ta trở về phòng có một số việc, đại khái nửa canh giờ, nếu có người đến, ngươi nghĩ biện pháp ngăn chặn, dù sao đừng cho ai vào nhà, biết không?     Tiểu Điệp không dám hỏi nhiều, vội vàng gật đầu nói:      - Công tử yên tâm, nô tỳ nhất định ngăn chặn nàng.     Lạc Thanh Chu không có nói thêm nữa, lập tức vào phòng, khóa cửa phòng, lên giường.     Lập tức, nhắm mắt ngưng thần, thần hồn xuất khiếu.     Lúc này, có lẽ còn có thể nhìn thấy hồn phách người một nhà Tam thúc. Nghĩ đến chỗ này, trong lòng hắn lập tức nặng nề một hồi.     Đêm nay hắn ngồi bên trên bàn kia, theo Tần nhị tiểu thư giới thiệu, thiếu nữ tên Tần Thải, còn có một nam hài bảy tám tuổi, tựa hồ cũng là con của Tần Tam gia.     Không biết thảm án đêm nay, bọn hắn...     Lạc Thanh Chu không dám nghĩ nhiều, thần hồn xuyên qua phòng ốc, nổi lên giữa không trung.     Đầu tiên là từ trên cao nhìn xuống toàn bộ Tần phủ tìm tòi một vòng, thấy không có bất cứ dị thường nào, nhanh chóng đi theo sau lưng mấy tên người hầu Tần phủ trên đường phố bay về hướng trong phủ Tần Tam gia.     Còn chưa tiếp cận liền ngửi được mùi máu tươi cực kỳ nồng đậm trong không khí.     - Bạch!     Lạc Thanh Chu tăng tốc.     Không cần người dẫn đường, hắn biết phủ đệ Tần gia Tam gia ở chỗ nào.     Nhìn xa xa.     Trên tòa phủ đệ kia, rõ ràng lơ lửng một đoàn sương mù đỏ tươi.     Ánh trăng lạnh lẽo xuyên thấu qua huyết vụ, len lỏi chiếu xuống.     Cả tòa phủ đệ giống như đều bị bao phủ trong vầng sáng đỏ như máu, nhìn âm trầm đáng sợ.     Lạc Thanh Chu nhanh chóng bay đến gần.     Cửa phủ đệ, một đội binh lính Mạc Thành đang tuần tra.     Tần Văn Chính và những người khác Tần gia đều dẫn người vội vàng chạy đến, mặt mày trắng bệch nhìn thi thể trong phủ.     Lạc Thanh Chu bay tới giữa không trung phủ đệ, cúi đầu nhìn xuống.     Trên mặt đất tiền viện, mấy cỗ thi thể nằm ngổn ngang lộn xộn.     Phần lớn đều là người hầu và hộ vệ.     Ở giữa hành lang, cây cột đứt gãy, lan can vỡ vụn, rõ ràng có vết tích đánh nhau.     Mấy tên hộ vệ chết ở chỗ này.     Trong sân phía sau, thi thể càng nhiều, phần lớn đều là nha hoàn ma ma.     Trong hoa viên gần cửa sau, Lạc Thanh Chu thấy thi thể vị Tam thẩm và nữ nhi nàng, và rất nhiều thi thể hạ nhân.     Trong bụi hoa cách đó không xa, thiếu nữ tên Tần Thải đêm nay ngồi cùng bàn với hắn nằm rạp trên mặt đất, dưới thân ôm đệ đệ nhỏ tuổi, trên lưng đầy máu, đầu cơ hồ bị chém thành hai nửa.     Hai tỷ đệ chết thảm.   Trong đầu Lạc Thanh Chu không khỏi hiện cảnh trên tiệc tối đêm nay, thiếu nữ này vẻ mặt tràn đầy sùng bái nhắc đến tài tử viết « Thủy Điệu Ca Đầu », ở học viện các nàng được hoan nghênh như thế nào, còn nhiệt tình nói muốn Tần nhị tiểu thư giới thiệu vị tài tử kia.  

Chương 390: Hai tỷ đệ chết thảm.