Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 392: Bách Linh cô nương vừa rồi đi tìm ta sao?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tống Như Nguyệt đang cau mày, vẻ mặt ngưng trọng đứng ở cửa, thấy hắn tới, mới âm thầm thở dài một hơi, trợn mắt lên, đang muốn quát lớn, lại nhịn xuống, trầm giọng nói:     - Nhà Tam thúc ngươi xảy ra chuyện lớn, hiện tại trong phủ không an toàn, các ngươi đều vào đại sảnh đợi, đêm nay cũng không cần trở về.     Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, đi lên bậc thang.     Tần Xuyên mặc y phục luyện công màu đen, vẻ mặt âm trầm đứng trong hành lang, thấy hắn đi lên, mặt chữ điền hơi thả lỏng nói:     - Thanh Chu, bên ngoài nguy hiểm, đi vào trong đợi. Có nhị ca đây, không có chuyện gì.      Lạc Thanh Chu đi vào đại sảnh.     Tần đại tiểu thư ngồi chỗ khuất, vẫn đang an tĩnh xem sách.     Bách Linh và Hạ Thiền đứng ở sau lưng nàng.     Tần nhị tiểu thư ngồi bên cạnh, trên người khoác áo lông chồn thật dày, chân mày hơi nhíu lại, hình như đang suy nghĩ.      Thu nhi và Châu nhi đứng hầu bên cạnh.     Nha hoàn ma ma Tần phủ đứng đầy trên hành lang ngoài đại sảnh, trong viện đứng đầy người hầu hộ vệ Tần gia vân vân.     Bầu không khí ngưng trọng đè nén.     Tất cả mọi người vẻ mặt thấp thỏm sợ hãi, đều không nói gì.     Lạc Thanh Chu đi đến chỗ hai vị thiên kim Tần gia, trong đầu nghĩ đến cảnh thê thảm vừa rồi trong phủ Tam thúc.     Nếu như cảnh đó xảy ra ở đây, thi thể nằm dưới đất kia sẽ biến thành những người trước mắt, hắn có thể tiếp thu được sao?     Toàn thân hắn không khỏi khẽ run.     Không, hắn tuyệt không cho phép chuyện như vậy xảy ra!     - Tỷ phu, ngồi...     Tần nhị tiểu thư nhìn thấy hắn tới, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh Tần đại tiểu thư, gương mặt ửng đỏ:     - Ngồi chỗ tỷ tỷ.     Lạc Thanh Chu ngừng bên cạnh, cũng không ngồi, hỏi:     - Nhị tiểu thư sức khỏe vẫn tốt chứ?     Tần nhị tiểu thư nhẹ gật đầu:     - Tốt hơn nhiều rồi, tạ ơn tỷ phu quan tâm.     Đối với chuyện trong phòng trước đó, hai người đều không dám nhắc tới, coi như bây giờ mới gặp mặt.     Lạc Thanh Chu không tiếp tục nói chuyện với nàng, đi qua chắp tay thỉnh an Tần đại tiểu thư, lại nhìn về phía Bách Linh bên cạnh, đang muốn tới gần nói chuyện với nàng, Bách Linh đột nhiên lui ra sau một bước, nháy mắt với hắn.     Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ lạnh lẽo bên cạnh một chút, kịp phản ứng, chỉ đành phải nói:     - Bách Linh cô nương vừa rồi đi tìm ta sao?     Bách Linh lắc đầu phủ nhận:     - Không có!     Lạc Thanh Chu không nói thêm nữa, đi qua một bên, quét mắt nhìn trong phòng một hồi, nha hoàn, ma ma đều lo sợ bất an, sau đó, vừa nhìn về phía những hộ vệ chỗ tiểu viện ngoài phòng.     Trong đại sảnh, không có ai nói chuyện gì.     Chạng vạng tối, tại toà đại sảnh này, một nhà năm người Tam gia Tần gia, đều ở chỗ này ăn cơm, trên mặt toàn là tươi cười.     Nhưng bây giờ, vừa rạng sáng, cả nhà bọn họ đã chết thảm.     Thế sự vô thường, ai có thể nghĩ tới đâu?     Tần nhị tiểu thư nhíu mày, thấp giọng thì thào:     - Không biết Thải tỷ tỷ thế nào.     Lạc Thanh Chu nhìn ra ngoài, không dám nhìn nàng, càng không dám trả lời.   Thiếu nữ kia đã chết, mà còn đang ôm đệ đệ mình, tử trạng cực thảm, đầu cơ hồ bị hung thủ bổ ra.

Tống Như Nguyệt đang cau mày, vẻ mặt ngưng trọng đứng ở cửa, thấy hắn tới, mới âm thầm thở dài một hơi, trợn mắt lên, đang muốn quát lớn, lại nhịn xuống, trầm giọng nói:   

 

 

- Nhà Tam thúc ngươi xảy ra chuyện lớn, hiện tại trong phủ không an toàn, các ngươi đều vào đại sảnh đợi, đêm nay cũng không cần trở về.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, đi lên bậc thang.   

 

 

Tần Xuyên mặc y phục luyện công màu đen, vẻ mặt âm trầm đứng trong hành lang, thấy hắn đi lên, mặt chữ điền hơi thả lỏng nói:   

 

 

- Thanh Chu, bên ngoài nguy hiểm, đi vào trong đợi. Có nhị ca đây, không có chuyện gì.   

 

 

 

Lạc Thanh Chu đi vào đại sảnh.   

 

 

Tần đại tiểu thư ngồi chỗ khuất, vẫn đang an tĩnh xem sách.   

 

 

Bách Linh và Hạ Thiền đứng ở sau lưng nàng.   

 

 

Tần nhị tiểu thư ngồi bên cạnh, trên người khoác áo lông chồn thật dày, chân mày hơi nhíu lại, hình như đang suy nghĩ.   

 

 

 

Thu nhi và Châu nhi đứng hầu bên cạnh.   

 

 

Nha hoàn ma ma Tần phủ đứng đầy trên hành lang ngoài đại sảnh, trong viện đứng đầy người hầu hộ vệ Tần gia vân vân.   

 

 

Bầu không khí ngưng trọng đè nén.   

 

 

Tất cả mọi người vẻ mặt thấp thỏm sợ hãi, đều không nói gì.   

 

 

Lạc Thanh Chu đi đến chỗ hai vị thiên kim Tần gia, trong đầu nghĩ đến cảnh thê thảm vừa rồi trong phủ Tam thúc.   

 

 

Nếu như cảnh đó xảy ra ở đây, thi thể nằm dưới đất kia sẽ biến thành những người trước mắt, hắn có thể tiếp thu được sao?   

 

 

Toàn thân hắn không khỏi khẽ run.   

 

 

Không, hắn tuyệt không cho phép chuyện như vậy xảy ra!   

 

 

- Tỷ phu, ngồi...   

 

 

Tần nhị tiểu thư nhìn thấy hắn tới, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh Tần đại tiểu thư, gương mặt ửng đỏ:   

 

 

- Ngồi chỗ tỷ tỷ.   

 

 

Lạc Thanh Chu ngừng bên cạnh, cũng không ngồi, hỏi:   

 

 

- Nhị tiểu thư sức khỏe vẫn tốt chứ?   

 

 

Tần nhị tiểu thư nhẹ gật đầu:   

 

 

- Tốt hơn nhiều rồi, tạ ơn tỷ phu quan tâm.   

 

 

Đối với chuyện trong phòng trước đó, hai người đều không dám nhắc tới, coi như bây giờ mới gặp mặt.   

 

 

Lạc Thanh Chu không tiếp tục nói chuyện với nàng, đi qua chắp tay thỉnh an Tần đại tiểu thư, lại nhìn về phía Bách Linh bên cạnh, đang muốn tới gần nói chuyện với nàng, Bách Linh đột nhiên lui ra sau một bước, nháy mắt với hắn.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ lạnh lẽo bên cạnh một chút, kịp phản ứng, chỉ đành phải nói:   

 

 

- Bách Linh cô nương vừa rồi đi tìm ta sao?   

 

 

Bách Linh lắc đầu phủ nhận:   

 

 

- Không có!   

 

 

Lạc Thanh Chu không nói thêm nữa, đi qua một bên, quét mắt nhìn trong phòng một hồi, nha hoàn, ma ma đều lo sợ bất an, sau đó, vừa nhìn về phía những hộ vệ chỗ tiểu viện ngoài phòng.   

 

 

Trong đại sảnh, không có ai nói chuyện gì.   

 

 

Chạng vạng tối, tại toà đại sảnh này, một nhà năm người Tam gia Tần gia, đều ở chỗ này ăn cơm, trên mặt toàn là tươi cười.   

 

 

Nhưng bây giờ, vừa rạng sáng, cả nhà bọn họ đã chết thảm.   

 

 

Thế sự vô thường, ai có thể nghĩ tới đâu?   

 

 

Tần nhị tiểu thư nhíu mày, thấp giọng thì thào:   

 

 

- Không biết Thải tỷ tỷ thế nào.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhìn ra ngoài, không dám nhìn nàng, càng không dám trả lời.   

Thiếu nữ kia đã chết, mà còn đang ôm đệ đệ mình, tử trạng cực thảm, đầu cơ hồ bị hung thủ bổ ra.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tống Như Nguyệt đang cau mày, vẻ mặt ngưng trọng đứng ở cửa, thấy hắn tới, mới âm thầm thở dài một hơi, trợn mắt lên, đang muốn quát lớn, lại nhịn xuống, trầm giọng nói:     - Nhà Tam thúc ngươi xảy ra chuyện lớn, hiện tại trong phủ không an toàn, các ngươi đều vào đại sảnh đợi, đêm nay cũng không cần trở về.     Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, đi lên bậc thang.     Tần Xuyên mặc y phục luyện công màu đen, vẻ mặt âm trầm đứng trong hành lang, thấy hắn đi lên, mặt chữ điền hơi thả lỏng nói:     - Thanh Chu, bên ngoài nguy hiểm, đi vào trong đợi. Có nhị ca đây, không có chuyện gì.      Lạc Thanh Chu đi vào đại sảnh.     Tần đại tiểu thư ngồi chỗ khuất, vẫn đang an tĩnh xem sách.     Bách Linh và Hạ Thiền đứng ở sau lưng nàng.     Tần nhị tiểu thư ngồi bên cạnh, trên người khoác áo lông chồn thật dày, chân mày hơi nhíu lại, hình như đang suy nghĩ.      Thu nhi và Châu nhi đứng hầu bên cạnh.     Nha hoàn ma ma Tần phủ đứng đầy trên hành lang ngoài đại sảnh, trong viện đứng đầy người hầu hộ vệ Tần gia vân vân.     Bầu không khí ngưng trọng đè nén.     Tất cả mọi người vẻ mặt thấp thỏm sợ hãi, đều không nói gì.     Lạc Thanh Chu đi đến chỗ hai vị thiên kim Tần gia, trong đầu nghĩ đến cảnh thê thảm vừa rồi trong phủ Tam thúc.     Nếu như cảnh đó xảy ra ở đây, thi thể nằm dưới đất kia sẽ biến thành những người trước mắt, hắn có thể tiếp thu được sao?     Toàn thân hắn không khỏi khẽ run.     Không, hắn tuyệt không cho phép chuyện như vậy xảy ra!     - Tỷ phu, ngồi...     Tần nhị tiểu thư nhìn thấy hắn tới, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, vội vàng chỉ chỉ cái ghế bên cạnh Tần đại tiểu thư, gương mặt ửng đỏ:     - Ngồi chỗ tỷ tỷ.     Lạc Thanh Chu ngừng bên cạnh, cũng không ngồi, hỏi:     - Nhị tiểu thư sức khỏe vẫn tốt chứ?     Tần nhị tiểu thư nhẹ gật đầu:     - Tốt hơn nhiều rồi, tạ ơn tỷ phu quan tâm.     Đối với chuyện trong phòng trước đó, hai người đều không dám nhắc tới, coi như bây giờ mới gặp mặt.     Lạc Thanh Chu không tiếp tục nói chuyện với nàng, đi qua chắp tay thỉnh an Tần đại tiểu thư, lại nhìn về phía Bách Linh bên cạnh, đang muốn tới gần nói chuyện với nàng, Bách Linh đột nhiên lui ra sau một bước, nháy mắt với hắn.     Lạc Thanh Chu nhìn thiếu nữ lạnh lẽo bên cạnh một chút, kịp phản ứng, chỉ đành phải nói:     - Bách Linh cô nương vừa rồi đi tìm ta sao?     Bách Linh lắc đầu phủ nhận:     - Không có!     Lạc Thanh Chu không nói thêm nữa, đi qua một bên, quét mắt nhìn trong phòng một hồi, nha hoàn, ma ma đều lo sợ bất an, sau đó, vừa nhìn về phía những hộ vệ chỗ tiểu viện ngoài phòng.     Trong đại sảnh, không có ai nói chuyện gì.     Chạng vạng tối, tại toà đại sảnh này, một nhà năm người Tam gia Tần gia, đều ở chỗ này ăn cơm, trên mặt toàn là tươi cười.     Nhưng bây giờ, vừa rạng sáng, cả nhà bọn họ đã chết thảm.     Thế sự vô thường, ai có thể nghĩ tới đâu?     Tần nhị tiểu thư nhíu mày, thấp giọng thì thào:     - Không biết Thải tỷ tỷ thế nào.     Lạc Thanh Chu nhìn ra ngoài, không dám nhìn nàng, càng không dám trả lời.   Thiếu nữ kia đã chết, mà còn đang ôm đệ đệ mình, tử trạng cực thảm, đầu cơ hồ bị hung thủ bổ ra.

Chương 392: Bách Linh cô nương vừa rồi đi tìm ta sao?