Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 412: Bản tiểu thư sẽ sợ hắn chắc?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Nam tử trung niên thu thi thể yêu thú vào túi trữ vật, lập tức động tác nhanh nhẹn nhảy lên xe ngựa, cười nói:     - Sở tiểu huynh đệ, hôm nay võ giả đi vào Hắc Mộc lâm, vận khí của ngươi tốt nhất. Lúc này mới buổi trưa, ngươi cũng săn giết một đầu yêu thú, kiếm lời 800 kim tệ.     Đao tỷ bên cạnh khóe mắt co quắp một chút, nhịn không được trong lòng âm thầm bổ sung: Cũng không chỉ 800 kim tệ, còn có một cái túi trữ vật, bên trong không biết còn có bao nhiêu kim tệ và thứ tốt.     Lạc Thanh Chu cười cười, không có trả lời, lên xe ngựa.     Đi vào toa xe, hắn vén màn cửa lên, nhìn về thiếu nữ chân dài đứng phía ngoài cách đó không xa, đột nhiên hô:      - Bách Linh Điểu cô nương, muốn cùng trở về hay không, ta mời ngươi ăn kẹo hồ lô?     Nam Cung Mỹ Kiêu đứng dưới một cây đại thụ, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng:     - Ngươi cho rằng ta sẽ mắc bẫy của ngươi?      Lạc Thanh Chu không lại để ý đến nàng, buông rèm xuống.     - Đao tỷ, đi thôi!     Nam tử trung niên tên là A Ngưu, đánh xe ngựa chậm rãi rời khỏi.     Đợi xe ngựa bắt đầu chạy xa xa, Đao tỷ mới khiêng đao bản rộng của nàng, xoay người, nhìn về phía thiếu nữ vẫn còn đứng dưới tán cây nói:     - Sao thế, bị cảnh vừa nãy hù dọa, không dám đi cùng?     Nam Cung Mỹ Kiêu cười nhạo một tiếng:     - Ngươi cho rằng bản tiểu thư nhát gan giống như ngươi, ngay cả cái tiểu tử luyện gân cảnh cũng sợ?     Đao tỷ nhíu mày nói:     - Ngươi vừa rồi hình như nhìn qua còn không bằng ta. Nhưng mà... Tiểu tử kia hình như quen biết ngươi, quan hệ các ngươi rất không tệ sao? Nam Cung Mỹ Kiêu nhếch miệng, vẻ mặt khinh thường:    - Loại muốn cướp tiền cướp sắc cuồng theo dõi, ta sẽ quan hệ không tệ với hắn?     Đao tỷ nghe vậy sửng sốt một chút, ngắm b* ng*c cao vút và chân dài vớ đen gợi cảm của nàng một chút, nhún vai nói:     - Có lẽ, vấn đề ở chỗ ngươi.     Nói xong, không nói nhảm với nàng nữa, khiêng đao, đi vào trong rừng.     Nam Cung Mỹ Kiêu đứng tại chỗ một hồi, mới nắm chặt roi da bên hông, c*̃ng đi vào, lẩm bẩm trong miệng:     - Bản tiểu thư sẽ sợ hắn chắc?     Xe ngựa rất nhanh vào thành.     Lạc Thanh Chu xuống xe ở cửa tụ bảo các, lại đi vào lầu một lật vài quyển sách, mới đi ra ngoài rời khỏi.     Trên đường phố mua mấy xâu mứt quả, từ hẻm nhỏ phía sau Tần phủ nhảy tường vào trong phủ.     Tháo mặt nạ xuống, hắn cảm giác dễ chịu không ít.     Trên đường đi không gặp được mấy người.     Nhìn thấy một hai hạ nhân, đều tìm cách né tránh, rất nhanh trở lại tiểu viện.     Vào phòng, khóa cửa lại.     Lập tức lấy túi trữ vật “nhặt được” trong Hắc Mộc lâm ra, bắt đầu cẩn thận xem xét thu hoạch hôm nay.     Ngoại trừ săn giết yêu thú kiếm được 800 kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có 550 kim tệ, tất cả có 1350 kim tệ.     Đối với một kẻ vừa tiếp xúc kim tệ không lâu như hắn mà nói, đây tuyệt đối là một khoản tiền lớn.     Có những kim tệ này, mua dược thủy luyện gân hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì.     Ngoại trừ kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có đồ dùng hàng ngày, chăn mền đồ ăn dược phẩm và nước sạch các thứ, còn có hơn năm trăm lượng bạc.     Còn có hai bình dược thủy luyện gân và một bình dược thủy luyện cốt nữa!   Những thứ tốt này, hắn lập tức cất hết vào trong túi trữ vật của mình.  

Nam tử trung niên thu thi thể yêu thú vào túi trữ vật, lập tức động tác nhanh nhẹn nhảy lên xe ngựa, cười nói:   

 

 

- Sở tiểu huynh đệ, hôm nay võ giả đi vào Hắc Mộc lâm, vận khí của ngươi tốt nhất. Lúc này mới buổi trưa, ngươi cũng săn giết một đầu yêu thú, kiếm lời 800 kim tệ.   

 

 

Đao tỷ bên cạnh khóe mắt co quắp một chút, nhịn không được trong lòng âm thầm bổ sung: Cũng không chỉ 800 kim tệ, còn có một cái túi trữ vật, bên trong không biết còn có bao nhiêu kim tệ và thứ tốt.   

 

 

Lạc Thanh Chu cười cười, không có trả lời, lên xe ngựa.   

 

 

Đi vào toa xe, hắn vén màn cửa lên, nhìn về thiếu nữ chân dài đứng phía ngoài cách đó không xa, đột nhiên hô:   

 

 

 

- Bách Linh Điểu cô nương, muốn cùng trở về hay không, ta mời ngươi ăn kẹo hồ lô?   

 

 

Nam Cung Mỹ Kiêu đứng dưới một cây đại thụ, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng:   

 

 

- Ngươi cho rằng ta sẽ mắc bẫy của ngươi?   

 

 

 

Lạc Thanh Chu không lại để ý đến nàng, buông rèm xuống.   

 

 

- Đao tỷ, đi thôi!   

 

 

Nam tử trung niên tên là A Ngưu, đánh xe ngựa chậm rãi rời khỏi.   

 

 

Đợi xe ngựa bắt đầu chạy xa xa, Đao tỷ mới khiêng đao bản rộng của nàng, xoay người, nhìn về phía thiếu nữ vẫn còn đứng dưới tán cây nói:   

 

 

- Sao thế, bị cảnh vừa nãy hù dọa, không dám đi cùng?   

 

 

Nam Cung Mỹ Kiêu cười nhạo một tiếng:   

 

 

- Ngươi cho rằng bản tiểu thư nhát gan giống như ngươi, ngay cả cái tiểu tử luyện gân cảnh cũng sợ?   

 

 

Đao tỷ nhíu mày nói:   

 

 

- Ngươi vừa rồi hình như nhìn qua còn không bằng ta. Nhưng mà... Tiểu tử kia hình như quen biết ngươi, quan hệ các ngươi rất không tệ sao?

 

Nam Cung Mỹ Kiêu nhếch miệng, vẻ mặt khinh thường:   

 

- Loại muốn cướp tiền cướp sắc cuồng theo dõi, ta sẽ quan hệ không tệ với hắn?   

 

 

Đao tỷ nghe vậy sửng sốt một chút, ngắm b* ng*c cao vút và chân dài vớ đen gợi cảm của nàng một chút, nhún vai nói:   

 

 

- Có lẽ, vấn đề ở chỗ ngươi.   

 

 

Nói xong, không nói nhảm với nàng nữa, khiêng đao, đi vào trong rừng.   

 

 

Nam Cung Mỹ Kiêu đứng tại chỗ một hồi, mới nắm chặt roi da bên hông, c*̃ng đi vào, lẩm bẩm trong miệng:   

 

 

- Bản tiểu thư sẽ sợ hắn chắc?   

 

 

Xe ngựa rất nhanh vào thành.   

 

 

Lạc Thanh Chu xuống xe ở cửa tụ bảo các, lại đi vào lầu một lật vài quyển sách, mới đi ra ngoài rời khỏi.   

 

 

Trên đường phố mua mấy xâu mứt quả, từ hẻm nhỏ phía sau Tần phủ nhảy tường vào trong phủ.   

 

 

Tháo mặt nạ xuống, hắn cảm giác dễ chịu không ít.   

 

 

Trên đường đi không gặp được mấy người.   

 

 

Nhìn thấy một hai hạ nhân, đều tìm cách né tránh, rất nhanh trở lại tiểu viện.   

 

 

Vào phòng, khóa cửa lại.   

 

 

Lập tức lấy túi trữ vật “nhặt được” trong Hắc Mộc lâm ra, bắt đầu cẩn thận xem xét thu hoạch hôm nay.   

 

 

Ngoại trừ săn giết yêu thú kiếm được 800 kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có 550 kim tệ, tất cả có 1350 kim tệ.   

 

 

Đối với một kẻ vừa tiếp xúc kim tệ không lâu như hắn mà nói, đây tuyệt đối là một khoản tiền lớn.   

 

 

Có những kim tệ này, mua dược thủy luyện gân hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì.   

 

 

Ngoại trừ kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có đồ dùng hàng ngày, chăn mền đồ ăn dược phẩm và nước sạch các thứ, còn có hơn năm trăm lượng bạc.   

 

 

Còn có hai bình dược thủy luyện gân và một bình dược thủy luyện cốt nữa!   

Những thứ tốt này, hắn lập tức cất hết vào trong túi trữ vật của mình.  

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Nam tử trung niên thu thi thể yêu thú vào túi trữ vật, lập tức động tác nhanh nhẹn nhảy lên xe ngựa, cười nói:     - Sở tiểu huynh đệ, hôm nay võ giả đi vào Hắc Mộc lâm, vận khí của ngươi tốt nhất. Lúc này mới buổi trưa, ngươi cũng săn giết một đầu yêu thú, kiếm lời 800 kim tệ.     Đao tỷ bên cạnh khóe mắt co quắp một chút, nhịn không được trong lòng âm thầm bổ sung: Cũng không chỉ 800 kim tệ, còn có một cái túi trữ vật, bên trong không biết còn có bao nhiêu kim tệ và thứ tốt.     Lạc Thanh Chu cười cười, không có trả lời, lên xe ngựa.     Đi vào toa xe, hắn vén màn cửa lên, nhìn về thiếu nữ chân dài đứng phía ngoài cách đó không xa, đột nhiên hô:      - Bách Linh Điểu cô nương, muốn cùng trở về hay không, ta mời ngươi ăn kẹo hồ lô?     Nam Cung Mỹ Kiêu đứng dưới một cây đại thụ, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng:     - Ngươi cho rằng ta sẽ mắc bẫy của ngươi?      Lạc Thanh Chu không lại để ý đến nàng, buông rèm xuống.     - Đao tỷ, đi thôi!     Nam tử trung niên tên là A Ngưu, đánh xe ngựa chậm rãi rời khỏi.     Đợi xe ngựa bắt đầu chạy xa xa, Đao tỷ mới khiêng đao bản rộng của nàng, xoay người, nhìn về phía thiếu nữ vẫn còn đứng dưới tán cây nói:     - Sao thế, bị cảnh vừa nãy hù dọa, không dám đi cùng?     Nam Cung Mỹ Kiêu cười nhạo một tiếng:     - Ngươi cho rằng bản tiểu thư nhát gan giống như ngươi, ngay cả cái tiểu tử luyện gân cảnh cũng sợ?     Đao tỷ nhíu mày nói:     - Ngươi vừa rồi hình như nhìn qua còn không bằng ta. Nhưng mà... Tiểu tử kia hình như quen biết ngươi, quan hệ các ngươi rất không tệ sao? Nam Cung Mỹ Kiêu nhếch miệng, vẻ mặt khinh thường:    - Loại muốn cướp tiền cướp sắc cuồng theo dõi, ta sẽ quan hệ không tệ với hắn?     Đao tỷ nghe vậy sửng sốt một chút, ngắm b* ng*c cao vút và chân dài vớ đen gợi cảm của nàng một chút, nhún vai nói:     - Có lẽ, vấn đề ở chỗ ngươi.     Nói xong, không nói nhảm với nàng nữa, khiêng đao, đi vào trong rừng.     Nam Cung Mỹ Kiêu đứng tại chỗ một hồi, mới nắm chặt roi da bên hông, c*̃ng đi vào, lẩm bẩm trong miệng:     - Bản tiểu thư sẽ sợ hắn chắc?     Xe ngựa rất nhanh vào thành.     Lạc Thanh Chu xuống xe ở cửa tụ bảo các, lại đi vào lầu một lật vài quyển sách, mới đi ra ngoài rời khỏi.     Trên đường phố mua mấy xâu mứt quả, từ hẻm nhỏ phía sau Tần phủ nhảy tường vào trong phủ.     Tháo mặt nạ xuống, hắn cảm giác dễ chịu không ít.     Trên đường đi không gặp được mấy người.     Nhìn thấy một hai hạ nhân, đều tìm cách né tránh, rất nhanh trở lại tiểu viện.     Vào phòng, khóa cửa lại.     Lập tức lấy túi trữ vật “nhặt được” trong Hắc Mộc lâm ra, bắt đầu cẩn thận xem xét thu hoạch hôm nay.     Ngoại trừ săn giết yêu thú kiếm được 800 kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có 550 kim tệ, tất cả có 1350 kim tệ.     Đối với một kẻ vừa tiếp xúc kim tệ không lâu như hắn mà nói, đây tuyệt đối là một khoản tiền lớn.     Có những kim tệ này, mua dược thủy luyện gân hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì.     Ngoại trừ kim tệ ra, trong túi trữ vật còn có đồ dùng hàng ngày, chăn mền đồ ăn dược phẩm và nước sạch các thứ, còn có hơn năm trăm lượng bạc.     Còn có hai bình dược thủy luyện gân và một bình dược thủy luyện cốt nữa!   Những thứ tốt này, hắn lập tức cất hết vào trong túi trữ vật của mình.  

Chương 412: Bản tiểu thư sẽ sợ hắn chắc?