Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 522

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Không cần thiết lại bịt tai mà đi trộm chuông, lừa mình dối người.                - Tiểu Điệp, tối hôm qua... Ngươi ở đâu?                Ra khỏi phòng, Lạc Thanh Chu hiếu kỳ hỏi.                Tối hôm qua tiểu nha đầu này sẽ không ngủ ở bên cạnh đó chứ?                Tiểu Điệp phơi xong một bộ y phục cuối cùng, xoay người nhìn hắn, vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc đáp:                - Tối hôm qua nô tỳ ngủ trên giường, không phải ngủ cùng công tử ở một chỗ à? Thế nào?                Lạc Thanh Chu nhìn nàng bày ra vẻ mặt mờ mịt, muốn nói lại thôi, nghĩ nghĩ, nói:                - Không sao đâu, dọn cơm đi.                Đoán chừng hỏi cũng như không hỏi, tiểu nha đầu này không phải bị khiêng đi, chính là bị làm choáng.                 - Nha.                Tiểu Điệp đáp ứng một tiếng, lập tức ra khỏi tiểu viện, đi tới phòng bếp bưng bữa sáng.                Lạc Thanh Chu rửa mặt xong, ăn bữa sáng, bàn giao tiểu nha đầu một tiếng liền đi ra cửa.                Vẫn như cũ là nhảy ra ngoài từ tường viện cửa sau.                Trong hẻm nhỏ yên lặng không người.                Hắn mang lên trên mặt nạ, lấy ra một kiện áo bào đen từ trong túi trữ vật mặc vào, lập tức đi ra hẻm nhỏ, đến tụ bảo các.                 Trên lầu tụ bảo các, Đao tỷ, Ngô Khuê, thanh niên nam tử gọi Chu Bá Ước và Nam Cung Mỹ Kiêu đều tới.                Còn nhiều thêm một thiếu nữ khả ái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, buộc tóc đuôi ngựa, mặc giáp da váy ngắn.                - Chào Sở ca ca, ta gọi Sở Tiểu Tiểu, chúng ta cùng họ nha. Bây giờ ta và Sở ca ca cũng là tu vi Luyện gân, về sau còn xin Sở ca ca chỉ giáo nhiều hơn.                Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn thấy hắn đi lên, chủ động bày ra vẻ mặt tươi cười tự giới thiệu mình, nhìn có chút như quen thuộc.                Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, một lần nữa tự giới thiệu.                - Tốt, xuất phát!                Đao tỷ khiêng đao bản rộng đứng dậy, dẫn đầu đi xuống cầu thang.                Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay vậy mà c*̃ng mặc một thân váy đen, trên chân đẹp thon dài gợi cảm mang tất đen, vậy mà có chút phối hợp cùng thân áo đen của Lạc Thanh Chu.                - Bản tiểu thư hôm nay gọi Thu Điệp, cũng đừng gọi sai.                Lúc xuống lầu, nàng lãnh ngạo liếc mắt nhìn hắn, lắc lắc b* m*ng eo nhỏ, đi phía trước hắn, chủ động mở miệng lạnh lùng thốt.                - Nha.                Lạc Thanh Chu căn bản không có muốn gọi tên nàng.                Thu Điệp?                Thu nhi và Tiểu Điệp sao?                Chỉ sợ đến lúc đó toàn bộ danh tự Tần phủ đều bị nàng chắp vá lung tung dùng tới một lần.                Mấy người lên xe ngựa.                Ngoại trừ thiếu nữ Sở Tiểu Tiểu một đường ríu ra ríu rít nói không ngừng ra, những người khác rất ít khi mở miệng nói chuyện.                Rất nhanh đi tới Hắc Mộc lâm.                Sau khi xuống xe, Đao tỷ lặp lại lời trước đó lần nữa.                Nhưng vẫn không có ai bỏ tiền ra thuê nàng.                Bất quá Sở Tiểu Tiểu chủ động nói muốn tổ đội cùng mọi người.                Nàng đầu tiên hỏi Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay gọi Thu Điệp, trực tiếp bị không để ý tới, sau đó lại hỏi Ngô Khuê và Chu Bá Ước, đều bị vô tình từ chối.                Cuối cùng, ánh mắt nàng điềm đạm đáng yêu nhìn về phía Lạc Thanh Chu.                Nhưng lúc này, ánh mắt và lực chú ý của Lạc Thanh Chu lại nhìn về phía một chiếc xe ngựa khác cách đó không xa vừa tới.                Một thân ảnh đi xuống xe ngựa, hết sức quen thuộc.                Nhìn kỹ lại là Nhị công tử Thành Quốc phủ, Lạc Ngọc.                Con ngươi Lạc Thanh Chu hơi co lại.                Trong lòng đang có chút ngo ngoe muốn động, trên xe ngựa đột nhiên lại có hai người đi xuống.                Một người trong đó là một lão giả áo xám.                Hắn ta mặt trắng không râu, dáng người nhỏ gầy, hai tay dài nhỏ qua gối, trong mắt b*n r* tinh quang bốn phía.                Lạc Thanh Chu từng gặp qua hắn ta bên trong Thành Quốc phủ.                Tựa hồ họ Mai.                Một người khác là một nha hoàn.                Nhưng thân hình nàng ta cao lớn, ngũ quan thô kệch, làn da hơi đen, hai cánh tay nhìn rất lớn, bàn chân cũng rất lớn.                Giữa trưa hôm qua Lạc Ngọc đi Tần phủ, trong số người mang theo có nàng.                Lạc Thanh Chu có chút ấn tượng.                Hai người này nhìn qua đều không phải người bình thường, hiển nhiên đều là võ giả, là hộ vệ của Lạc Ngọc.                Đao tỷ theo ánh mắt của mấy người nhìn sang.                - Công tử Thành Quốc phủ, thường xuyên đi chỗ sâu Hắc Mộc lâm lịch luyện, hắn là ứng cử viên sáng giá nhất của Mạc Thành chúng ta cho việc chiêu sinh Long Hổ học viện.                Đao tỷ thấp giọng giới thiệu một câu.                Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, nhìn về phía nàng hỏi:                - Đao tỷ, biết được hắn ta tu vi hiện tại là gì không?                Đao tỷ lắc đầu:                - Chưa có nhìn thấy hắn động thủ, đoán chừng đã đến cảnh giới sau cùng của Võ sinh, thậm chí cảnh giới sẽ cao hơn một chút. Hai người bên cạnh hắn ta đều rất lợi hại, đều là Võ sư, lúc trước động thủ giết qua mấy võ giả không có mắt trong Hắc Mộc lâm.

Không cần thiết lại bịt tai mà đi trộm chuông, lừa mình dối người.   

             - Tiểu Điệp, tối hôm qua... Ngươi ở đâu?   

             Ra khỏi phòng, Lạc Thanh Chu hiếu kỳ hỏi.   

             Tối hôm qua tiểu nha đầu này sẽ không ngủ ở bên cạnh đó chứ?   

             Tiểu Điệp phơi xong một bộ y phục cuối cùng, xoay người nhìn hắn, vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc đáp:   

             - Tối hôm qua nô tỳ ngủ trên giường, không phải ngủ cùng công tử ở một chỗ à? Thế nào?   

             Lạc Thanh Chu nhìn nàng bày ra vẻ mặt mờ mịt, muốn nói lại thôi, nghĩ nghĩ, nói:   

             - Không sao đâu, dọn cơm đi.   

             Đoán chừng hỏi cũng như không hỏi, tiểu nha đầu này không phải bị khiêng đi, chính là bị làm choáng.   

 

             - Nha.   

             Tiểu Điệp đáp ứng một tiếng, lập tức ra khỏi tiểu viện, đi tới phòng bếp bưng bữa sáng.   

             Lạc Thanh Chu rửa mặt xong, ăn bữa sáng, bàn giao tiểu nha đầu một tiếng liền đi ra cửa.   

             Vẫn như cũ là nhảy ra ngoài từ tường viện cửa sau.   

             Trong hẻm nhỏ yên lặng không người.   

             Hắn mang lên trên mặt nạ, lấy ra một kiện áo bào đen từ trong túi trữ vật mặc vào, lập tức đi ra hẻm nhỏ, đến tụ bảo các.   

 

             Trên lầu tụ bảo các, Đao tỷ, Ngô Khuê, thanh niên nam tử gọi Chu Bá Ước và Nam Cung Mỹ Kiêu đều tới.   

             Còn nhiều thêm một thiếu nữ khả ái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, buộc tóc đuôi ngựa, mặc giáp da váy ngắn.   

             - Chào Sở ca ca, ta gọi Sở Tiểu Tiểu, chúng ta cùng họ nha. Bây giờ ta và Sở ca ca cũng là tu vi Luyện gân, về sau còn xin Sở ca ca chỉ giáo nhiều hơn.   

             Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn thấy hắn đi lên, chủ động bày ra vẻ mặt tươi cười tự giới thiệu mình, nhìn có chút như quen thuộc.   

             Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, một lần nữa tự giới thiệu.   

             - Tốt, xuất phát!   

             Đao tỷ khiêng đao bản rộng đứng dậy, dẫn đầu đi xuống cầu thang.   

             Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay vậy mà c*̃ng mặc một thân váy đen, trên chân đẹp thon dài gợi cảm mang tất đen, vậy mà có chút phối hợp cùng thân áo đen của Lạc Thanh Chu.   

             - Bản tiểu thư hôm nay gọi Thu Điệp, cũng đừng gọi sai.   

             Lúc xuống lầu, nàng lãnh ngạo liếc mắt nhìn hắn, lắc lắc b* m*ng eo nhỏ, đi phía trước hắn, chủ động mở miệng lạnh lùng thốt.   

             - Nha.   

             Lạc Thanh Chu căn bản không có muốn gọi tên nàng.   

             Thu Điệp?   

             Thu nhi và Tiểu Điệp sao?   

             Chỉ sợ đến lúc đó toàn bộ danh tự Tần phủ đều bị nàng chắp vá lung tung dùng tới một lần.   

             Mấy người lên xe ngựa.   

             Ngoại trừ thiếu nữ Sở Tiểu Tiểu một đường ríu ra ríu rít nói không ngừng ra, những người khác rất ít khi mở miệng nói chuyện.   

             Rất nhanh đi tới Hắc Mộc lâm.   

             Sau khi xuống xe, Đao tỷ lặp lại lời trước đó lần nữa.   

             Nhưng vẫn không có ai bỏ tiền ra thuê nàng.   

             Bất quá Sở Tiểu Tiểu chủ động nói muốn tổ đội cùng mọi người.   

             Nàng đầu tiên hỏi Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay gọi Thu Điệp, trực tiếp bị không để ý tới, sau đó lại hỏi Ngô Khuê và Chu Bá Ước, đều bị vô tình từ chối.   

             Cuối cùng, ánh mắt nàng điềm đạm đáng yêu nhìn về phía Lạc Thanh Chu.   

             Nhưng lúc này, ánh mắt và lực chú ý của Lạc Thanh Chu lại nhìn về phía một chiếc xe ngựa khác cách đó không xa vừa tới.   

             Một thân ảnh đi xuống xe ngựa, hết sức quen thuộc.   

             Nhìn kỹ lại là Nhị công tử Thành Quốc phủ, Lạc Ngọc.   

             Con ngươi Lạc Thanh Chu hơi co lại.   

             Trong lòng đang có chút ngo ngoe muốn động, trên xe ngựa đột nhiên lại có hai người đi xuống.   

             Một người trong đó là một lão giả áo xám.   

             Hắn ta mặt trắng không râu, dáng người nhỏ gầy, hai tay dài nhỏ qua gối, trong mắt b*n r* tinh quang bốn phía.   

             Lạc Thanh Chu từng gặp qua hắn ta bên trong Thành Quốc phủ.   

             Tựa hồ họ Mai.   

             Một người khác là một nha hoàn.   

             Nhưng thân hình nàng ta cao lớn, ngũ quan thô kệch, làn da hơi đen, hai cánh tay nhìn rất lớn, bàn chân cũng rất lớn.   

             Giữa trưa hôm qua Lạc Ngọc đi Tần phủ, trong số người mang theo có nàng.   

             Lạc Thanh Chu có chút ấn tượng.   

             Hai người này nhìn qua đều không phải người bình thường, hiển nhiên đều là võ giả, là hộ vệ của Lạc Ngọc.   

             Đao tỷ theo ánh mắt của mấy người nhìn sang.   

             - Công tử Thành Quốc phủ, thường xuyên đi chỗ sâu Hắc Mộc lâm lịch luyện, hắn là ứng cử viên sáng giá nhất của Mạc Thành chúng ta cho việc chiêu sinh Long Hổ học viện.   

             Đao tỷ thấp giọng giới thiệu một câu.   

             Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, nhìn về phía nàng hỏi:   

             - Đao tỷ, biết được hắn ta tu vi hiện tại là gì không?   

             Đao tỷ lắc đầu:   

             - Chưa có nhìn thấy hắn động thủ, đoán chừng đã đến cảnh giới sau cùng của Võ sinh, thậm chí cảnh giới sẽ cao hơn một chút. Hai người bên cạnh hắn ta đều rất lợi hại, đều là Võ sư, lúc trước động thủ giết qua mấy võ giả không có mắt trong Hắc Mộc lâm.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Không cần thiết lại bịt tai mà đi trộm chuông, lừa mình dối người.                - Tiểu Điệp, tối hôm qua... Ngươi ở đâu?                Ra khỏi phòng, Lạc Thanh Chu hiếu kỳ hỏi.                Tối hôm qua tiểu nha đầu này sẽ không ngủ ở bên cạnh đó chứ?                Tiểu Điệp phơi xong một bộ y phục cuối cùng, xoay người nhìn hắn, vẻ mặt vô c*̀ng nghi hoặc đáp:                - Tối hôm qua nô tỳ ngủ trên giường, không phải ngủ cùng công tử ở một chỗ à? Thế nào?                Lạc Thanh Chu nhìn nàng bày ra vẻ mặt mờ mịt, muốn nói lại thôi, nghĩ nghĩ, nói:                - Không sao đâu, dọn cơm đi.                Đoán chừng hỏi cũng như không hỏi, tiểu nha đầu này không phải bị khiêng đi, chính là bị làm choáng.                 - Nha.                Tiểu Điệp đáp ứng một tiếng, lập tức ra khỏi tiểu viện, đi tới phòng bếp bưng bữa sáng.                Lạc Thanh Chu rửa mặt xong, ăn bữa sáng, bàn giao tiểu nha đầu một tiếng liền đi ra cửa.                Vẫn như cũ là nhảy ra ngoài từ tường viện cửa sau.                Trong hẻm nhỏ yên lặng không người.                Hắn mang lên trên mặt nạ, lấy ra một kiện áo bào đen từ trong túi trữ vật mặc vào, lập tức đi ra hẻm nhỏ, đến tụ bảo các.                 Trên lầu tụ bảo các, Đao tỷ, Ngô Khuê, thanh niên nam tử gọi Chu Bá Ước và Nam Cung Mỹ Kiêu đều tới.                Còn nhiều thêm một thiếu nữ khả ái dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, buộc tóc đuôi ngựa, mặc giáp da váy ngắn.                - Chào Sở ca ca, ta gọi Sở Tiểu Tiểu, chúng ta cùng họ nha. Bây giờ ta và Sở ca ca cũng là tu vi Luyện gân, về sau còn xin Sở ca ca chỉ giáo nhiều hơn.                Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn thấy hắn đi lên, chủ động bày ra vẻ mặt tươi cười tự giới thiệu mình, nhìn có chút như quen thuộc.                Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, một lần nữa tự giới thiệu.                - Tốt, xuất phát!                Đao tỷ khiêng đao bản rộng đứng dậy, dẫn đầu đi xuống cầu thang.                Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay vậy mà c*̃ng mặc một thân váy đen, trên chân đẹp thon dài gợi cảm mang tất đen, vậy mà có chút phối hợp cùng thân áo đen của Lạc Thanh Chu.                - Bản tiểu thư hôm nay gọi Thu Điệp, cũng đừng gọi sai.                Lúc xuống lầu, nàng lãnh ngạo liếc mắt nhìn hắn, lắc lắc b* m*ng eo nhỏ, đi phía trước hắn, chủ động mở miệng lạnh lùng thốt.                - Nha.                Lạc Thanh Chu căn bản không có muốn gọi tên nàng.                Thu Điệp?                Thu nhi và Tiểu Điệp sao?                Chỉ sợ đến lúc đó toàn bộ danh tự Tần phủ đều bị nàng chắp vá lung tung dùng tới một lần.                Mấy người lên xe ngựa.                Ngoại trừ thiếu nữ Sở Tiểu Tiểu một đường ríu ra ríu rít nói không ngừng ra, những người khác rất ít khi mở miệng nói chuyện.                Rất nhanh đi tới Hắc Mộc lâm.                Sau khi xuống xe, Đao tỷ lặp lại lời trước đó lần nữa.                Nhưng vẫn không có ai bỏ tiền ra thuê nàng.                Bất quá Sở Tiểu Tiểu chủ động nói muốn tổ đội cùng mọi người.                Nàng đầu tiên hỏi Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay gọi Thu Điệp, trực tiếp bị không để ý tới, sau đó lại hỏi Ngô Khuê và Chu Bá Ước, đều bị vô tình từ chối.                Cuối cùng, ánh mắt nàng điềm đạm đáng yêu nhìn về phía Lạc Thanh Chu.                Nhưng lúc này, ánh mắt và lực chú ý của Lạc Thanh Chu lại nhìn về phía một chiếc xe ngựa khác cách đó không xa vừa tới.                Một thân ảnh đi xuống xe ngựa, hết sức quen thuộc.                Nhìn kỹ lại là Nhị công tử Thành Quốc phủ, Lạc Ngọc.                Con ngươi Lạc Thanh Chu hơi co lại.                Trong lòng đang có chút ngo ngoe muốn động, trên xe ngựa đột nhiên lại có hai người đi xuống.                Một người trong đó là một lão giả áo xám.                Hắn ta mặt trắng không râu, dáng người nhỏ gầy, hai tay dài nhỏ qua gối, trong mắt b*n r* tinh quang bốn phía.                Lạc Thanh Chu từng gặp qua hắn ta bên trong Thành Quốc phủ.                Tựa hồ họ Mai.                Một người khác là một nha hoàn.                Nhưng thân hình nàng ta cao lớn, ngũ quan thô kệch, làn da hơi đen, hai cánh tay nhìn rất lớn, bàn chân cũng rất lớn.                Giữa trưa hôm qua Lạc Ngọc đi Tần phủ, trong số người mang theo có nàng.                Lạc Thanh Chu có chút ấn tượng.                Hai người này nhìn qua đều không phải người bình thường, hiển nhiên đều là võ giả, là hộ vệ của Lạc Ngọc.                Đao tỷ theo ánh mắt của mấy người nhìn sang.                - Công tử Thành Quốc phủ, thường xuyên đi chỗ sâu Hắc Mộc lâm lịch luyện, hắn là ứng cử viên sáng giá nhất của Mạc Thành chúng ta cho việc chiêu sinh Long Hổ học viện.                Đao tỷ thấp giọng giới thiệu một câu.                Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, nhìn về phía nàng hỏi:                - Đao tỷ, biết được hắn ta tu vi hiện tại là gì không?                Đao tỷ lắc đầu:                - Chưa có nhìn thấy hắn động thủ, đoán chừng đã đến cảnh giới sau cùng của Võ sinh, thậm chí cảnh giới sẽ cao hơn một chút. Hai người bên cạnh hắn ta đều rất lợi hại, đều là Võ sư, lúc trước động thủ giết qua mấy võ giả không có mắt trong Hắc Mộc lâm.

Chương 522