Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 535

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đã cầm khăn tay của người ta, vậy ít nhất cần giảng một lần cố sự cho nàng.                Đợi đến khi hắn đi vào Uyên Ương lâu, một trắng một đỏ hai thân ảnh vẫn như cũ đứng bên trên mái cong, không biết đang nói chuyện, hay đang suy nghĩ chuyện gì, thân thể không nhúc nhích, giống như hai pho tượng dưới ánh trăng.                - Đêm nay kể từ đầu, hay là giảng tiếp phần trước?                Lạc Thanh Chu bay xuống trên nóc nhà, hỏi thăm hai người.                Không đợi thân ảnh xanh nhạt trả lời, thân ảnh màu đỏ lập tức nói:                - Giảng phần kế tiếp. Đêm nay ngươi cầm khăn tay của ta, nên hỏi ta, mà không phải hỏi nàng.                Lạc Thanh Chu nhìn thân ảnh xanh nhạt một chút, gặp nàng không nói gì, trực tiếp nói:                - Ngươi gọi ta là ca ca, ta gọi nàng tỷ tỷ. Cho nên, chúng ta hẳn là nghe nàng, không phải sao?                Thân ảnh màu đỏ: - ...                 - Đúng rồi, ta về sau làm như thế nào xưng hô ngươi? Ít nhất phải nói danh tự, hoặc là dòng họ?                Lạc Thanh Chu thấy nàng tựa hồ lại muốn nổi giận, vội vàng dời đi chủ đề.                b* ng*c thân ảnh màu đỏ cao vút chập trùng trong chốc lát, bình phục một chút tâm tình sôi động, lạnh lùng nhìn hắn nói:                - Ta giống như nàng, đều gọi nguyệt. Ngươi gọi nàng ra sao, cứ gọi ta như thế ấy, gọi ta Nguyệt tỷ tỷ.                Lạc Thanh Chu nói:                - À, Nguyệt muội muội.                - ...                 Lạc Thanh Chu thấy vị Nguyệt tiền bối kia không nói gì, thế nên kể tiếp phần truyện đêm trước đó ngừng giữa chừng.                [Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ, sai thiên thần đến hỏi:                - Vì cớ gì lúc này nơi trần gian lại có hào quang chói sáng?                Thiên thần không ai biết.                Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.                Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo:                - Tâu Thiên Hoàng! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá!                Ngọc hoàng ngạc nhiên nói:                - Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường?                Hai thần tâu:                - Nơi Ðông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ, đôi mắt sáng quắc. Mỗi khi hắn ngó lên trời là hào quang chói lọi.                Ngọc Hoàng hỏi:                - Thế thì phải làm cách nào để tiêu diệt luồng nhãn khí đó?]                Một lần kể xong, lại giảng hồi 2.                Đang chuẩn bị giảng hồi 3, thân ảnh màu đỏ vội vàng mở miệng nói:                - Chậm đã, ta có mấy cái vấn đề...                Lạc Thanh Chu nói:                - Ngươi có thể hỏi Nguyệt tỷ tỷ, ta chỉ phụ trách kể chuyện xưa, không chịu trách nhiệm giảng giải.                Thật ra hắn chỉ biết cố sự, căn bản nhìn không thấu pháp môn tu luyện bên trong.                Mà hắn đêm nay còn có chuyện.                Hai người giám thị phía ngoài Tần phủ, mặc kệ là Tống gia thuê tới, hay là Thành Quốc phủ Đại phu nhân phái tới, hắn đều tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình.                Nhìn sắc trời, đã canh ba sáng.                Là thời điểm nguyệt hắc phong cao, xách đao giết người.                - Hai vị, ta cần phải trở về.                Hắn chắp tay cáo từ.                Thân ảnh xanh nhạt vẫn như cũ không nhúc nhích đứng ở bên trên mái cong, sau khi hắn trở về, liền không có phát ra một lời, c*̃ng không tiếp tục quay đầu liếc hắn một cái, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.                Thân ảnh màu đỏ lập tức nhăn đầu lông mày:                - Sớm trở về như vậy làm gì?                Lạc Thanh Chu nói:                - Về bồi nương tử nhà ta.                Thân ảnh màu đỏ hừ lạnh một tiếng:                - Nương tử ngươi có cái gì tốt? Không ngán sao? Ngươi nếu thích mỹ nhân, bản...                - Trở về đi.                Thân ảnh xanh nhạt rốt cục mở miệng, âm thanh vẫn thanh lãnh linh hoạt kỳ ảo như cũ.                - Nguyệt tỷ tỷ...                Lạc Thanh Chu nhìn nàng chắp tay, do dự một chút, chắp tay nói với thân ảnh màu đỏ bên cạnh:                - Nguyệt muội muội, cáo từ.                Nói xong, thân hình lóe lên, bay ra ngoài.                Thân ảnh màu đỏ lập tức nhìn bóng lưng của hắn cả giận nói:                - Không cho phép gọi ta Nguyệt muội muội!                Lạc Thanh Chu giả bộ như không nghe thấy, thuận gió mà đi, nhanh chóng rời khỏi.                - Ghê tởm.                Thân ảnh màu đỏ quay đầu nhìn về phía thân ảnh xanh nhạt bên cạnh, mặt mũi tràn đầy xấu hổ nói:                - Đều là ngươi! Tại sao muốn buộc ta gọi hắn là ca ca? Hắn xứng sao?                Thân ảnh xanh nhạt rốt cục xoay đầu lại, hai con ngươi thanh lãnh mà nhìn nàng:                - Hắn nếu không xứng, ngươi sẽ không kêu. Cho dù là trưởng lão truyền pháp cho ngươi khi đó, chỉ sợ cũng không thể truyền pháp như vậy cho ngươi, để ngươi đột phá? Coi như ngươi gọi hắn một tiếng sư tôn, cũng là nên.                Thân ảnh màu đỏ chậm rãi buông ra nắm đấm nắm chặt trong tay áo rộng lớn, trầm mặc một hồi, đột nhiên nhìn nàng nói:                - Hắn đã giúp ngươi đột phá, còn đối xử với ngươi tốt như vậy, không chỉ có mỗi ngày đều truyền pháp cho ngươi, còn ôn nhu đối với ngươi như vậy. Sư tỷ, ta cảm thấy ngươi phải gọi hắn một tiếng sư tôn. Ngươi nếu chịu mở miệng gọi, ta c*̃ng lập tức gọi, về sau chúng ta vẫn là sư tỷ muội, ngươi nhìn có thể chứ?

Đã cầm khăn tay của người ta, vậy ít nhất cần giảng một lần cố sự cho nàng.   

             Đợi đến khi hắn đi vào Uyên Ương lâu, một trắng một đỏ hai thân ảnh vẫn như cũ đứng bên trên mái cong, không biết đang nói chuyện, hay đang suy nghĩ chuyện gì, thân thể không nhúc nhích, giống như hai pho tượng dưới ánh trăng.   

             - Đêm nay kể từ đầu, hay là giảng tiếp phần trước?   

             Lạc Thanh Chu bay xuống trên nóc nhà, hỏi thăm hai người.   

             Không đợi thân ảnh xanh nhạt trả lời, thân ảnh màu đỏ lập tức nói:   

             - Giảng phần kế tiếp. Đêm nay ngươi cầm khăn tay của ta, nên hỏi ta, mà không phải hỏi nàng.   

             Lạc Thanh Chu nhìn thân ảnh xanh nhạt một chút, gặp nàng không nói gì, trực tiếp nói:   

             - Ngươi gọi ta là ca ca, ta gọi nàng tỷ tỷ. Cho nên, chúng ta hẳn là nghe nàng, không phải sao?   

             Thân ảnh màu đỏ: - ...   

 

             - Đúng rồi, ta về sau làm như thế nào xưng hô ngươi? Ít nhất phải nói danh tự, hoặc là dòng họ?   

             Lạc Thanh Chu thấy nàng tựa hồ lại muốn nổi giận, vội vàng dời đi chủ đề.   

             b* ng*c thân ảnh màu đỏ cao vút chập trùng trong chốc lát, bình phục một chút tâm tình sôi động, lạnh lùng nhìn hắn nói:   

             - Ta giống như nàng, đều gọi nguyệt. Ngươi gọi nàng ra sao, cứ gọi ta như thế ấy, gọi ta Nguyệt tỷ tỷ.   

             Lạc Thanh Chu nói:   

             - À, Nguyệt muội muội.   

             - ...   

 

             Lạc Thanh Chu thấy vị Nguyệt tiền bối kia không nói gì, thế nên kể tiếp phần truyện đêm trước đó ngừng giữa chừng.   

             [Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ, sai thiên thần đến hỏi:   

             - Vì cớ gì lúc này nơi trần gian lại có hào quang chói sáng?   

             Thiên thần không ai biết.   

             Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.   

             Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo:   

             - Tâu Thiên Hoàng! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá!   

             Ngọc hoàng ngạc nhiên nói:   

             - Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường?   

             Hai thần tâu:   

             - Nơi Ðông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ, đôi mắt sáng quắc. Mỗi khi hắn ngó lên trời là hào quang chói lọi.   

             Ngọc Hoàng hỏi:   

             - Thế thì phải làm cách nào để tiêu diệt luồng nhãn khí đó?]   

             Một lần kể xong, lại giảng hồi 2.   

             Đang chuẩn bị giảng hồi 3, thân ảnh màu đỏ vội vàng mở miệng nói:   

             - Chậm đã, ta có mấy cái vấn đề...   

             Lạc Thanh Chu nói:   

             - Ngươi có thể hỏi Nguyệt tỷ tỷ, ta chỉ phụ trách kể chuyện xưa, không chịu trách nhiệm giảng giải.   

             Thật ra hắn chỉ biết cố sự, căn bản nhìn không thấu pháp môn tu luyện bên trong.   

             Mà hắn đêm nay còn có chuyện.   

             Hai người giám thị phía ngoài Tần phủ, mặc kệ là Tống gia thuê tới, hay là Thành Quốc phủ Đại phu nhân phái tới, hắn đều tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình.   

             Nhìn sắc trời, đã canh ba sáng.   

             Là thời điểm nguyệt hắc phong cao, xách đao giết người.   

             - Hai vị, ta cần phải trở về.   

             Hắn chắp tay cáo từ.   

             Thân ảnh xanh nhạt vẫn như cũ không nhúc nhích đứng ở bên trên mái cong, sau khi hắn trở về, liền không có phát ra một lời, c*̃ng không tiếp tục quay đầu liếc hắn một cái, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.   

             Thân ảnh màu đỏ lập tức nhăn đầu lông mày:   

             - Sớm trở về như vậy làm gì?   

             Lạc Thanh Chu nói:   

             - Về bồi nương tử nhà ta.   

             Thân ảnh màu đỏ hừ lạnh một tiếng:   

             - Nương tử ngươi có cái gì tốt? Không ngán sao? Ngươi nếu thích mỹ nhân, bản...   

             - Trở về đi.   

             Thân ảnh xanh nhạt rốt cục mở miệng, âm thanh vẫn thanh lãnh linh hoạt kỳ ảo như cũ.   

             - Nguyệt tỷ tỷ...   

             Lạc Thanh Chu nhìn nàng chắp tay, do dự một chút, chắp tay nói với thân ảnh màu đỏ bên cạnh:   

             - Nguyệt muội muội, cáo từ.   

             Nói xong, thân hình lóe lên, bay ra ngoài.   

             Thân ảnh màu đỏ lập tức nhìn bóng lưng của hắn cả giận nói:   

             - Không cho phép gọi ta Nguyệt muội muội!   

             Lạc Thanh Chu giả bộ như không nghe thấy, thuận gió mà đi, nhanh chóng rời khỏi.   

             - Ghê tởm.   

             Thân ảnh màu đỏ quay đầu nhìn về phía thân ảnh xanh nhạt bên cạnh, mặt mũi tràn đầy xấu hổ nói:   

             - Đều là ngươi! Tại sao muốn buộc ta gọi hắn là ca ca? Hắn xứng sao?   

             Thân ảnh xanh nhạt rốt cục xoay đầu lại, hai con ngươi thanh lãnh mà nhìn nàng:   

             - Hắn nếu không xứng, ngươi sẽ không kêu. Cho dù là trưởng lão truyền pháp cho ngươi khi đó, chỉ sợ cũng không thể truyền pháp như vậy cho ngươi, để ngươi đột phá? Coi như ngươi gọi hắn một tiếng sư tôn, cũng là nên.   

             Thân ảnh màu đỏ chậm rãi buông ra nắm đấm nắm chặt trong tay áo rộng lớn, trầm mặc một hồi, đột nhiên nhìn nàng nói:   

             - Hắn đã giúp ngươi đột phá, còn đối xử với ngươi tốt như vậy, không chỉ có mỗi ngày đều truyền pháp cho ngươi, còn ôn nhu đối với ngươi như vậy. Sư tỷ, ta cảm thấy ngươi phải gọi hắn một tiếng sư tôn. Ngươi nếu chịu mở miệng gọi, ta c*̃ng lập tức gọi, về sau chúng ta vẫn là sư tỷ muội, ngươi nhìn có thể chứ?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Đã cầm khăn tay của người ta, vậy ít nhất cần giảng một lần cố sự cho nàng.                Đợi đến khi hắn đi vào Uyên Ương lâu, một trắng một đỏ hai thân ảnh vẫn như cũ đứng bên trên mái cong, không biết đang nói chuyện, hay đang suy nghĩ chuyện gì, thân thể không nhúc nhích, giống như hai pho tượng dưới ánh trăng.                - Đêm nay kể từ đầu, hay là giảng tiếp phần trước?                Lạc Thanh Chu bay xuống trên nóc nhà, hỏi thăm hai người.                Không đợi thân ảnh xanh nhạt trả lời, thân ảnh màu đỏ lập tức nói:                - Giảng phần kế tiếp. Đêm nay ngươi cầm khăn tay của ta, nên hỏi ta, mà không phải hỏi nàng.                Lạc Thanh Chu nhìn thân ảnh xanh nhạt một chút, gặp nàng không nói gì, trực tiếp nói:                - Ngươi gọi ta là ca ca, ta gọi nàng tỷ tỷ. Cho nên, chúng ta hẳn là nghe nàng, không phải sao?                Thân ảnh màu đỏ: - ...                 - Đúng rồi, ta về sau làm như thế nào xưng hô ngươi? Ít nhất phải nói danh tự, hoặc là dòng họ?                Lạc Thanh Chu thấy nàng tựa hồ lại muốn nổi giận, vội vàng dời đi chủ đề.                b* ng*c thân ảnh màu đỏ cao vút chập trùng trong chốc lát, bình phục một chút tâm tình sôi động, lạnh lùng nhìn hắn nói:                - Ta giống như nàng, đều gọi nguyệt. Ngươi gọi nàng ra sao, cứ gọi ta như thế ấy, gọi ta Nguyệt tỷ tỷ.                Lạc Thanh Chu nói:                - À, Nguyệt muội muội.                - ...                 Lạc Thanh Chu thấy vị Nguyệt tiền bối kia không nói gì, thế nên kể tiếp phần truyện đêm trước đó ngừng giữa chừng.                [Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ, sai thiên thần đến hỏi:                - Vì cớ gì lúc này nơi trần gian lại có hào quang chói sáng?                Thiên thần không ai biết.                Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.                Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo:                - Tâu Thiên Hoàng! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá!                Ngọc hoàng ngạc nhiên nói:                - Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường?                Hai thần tâu:                - Nơi Ðông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ, đôi mắt sáng quắc. Mỗi khi hắn ngó lên trời là hào quang chói lọi.                Ngọc Hoàng hỏi:                - Thế thì phải làm cách nào để tiêu diệt luồng nhãn khí đó?]                Một lần kể xong, lại giảng hồi 2.                Đang chuẩn bị giảng hồi 3, thân ảnh màu đỏ vội vàng mở miệng nói:                - Chậm đã, ta có mấy cái vấn đề...                Lạc Thanh Chu nói:                - Ngươi có thể hỏi Nguyệt tỷ tỷ, ta chỉ phụ trách kể chuyện xưa, không chịu trách nhiệm giảng giải.                Thật ra hắn chỉ biết cố sự, căn bản nhìn không thấu pháp môn tu luyện bên trong.                Mà hắn đêm nay còn có chuyện.                Hai người giám thị phía ngoài Tần phủ, mặc kệ là Tống gia thuê tới, hay là Thành Quốc phủ Đại phu nhân phái tới, hắn đều tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình.                Nhìn sắc trời, đã canh ba sáng.                Là thời điểm nguyệt hắc phong cao, xách đao giết người.                - Hai vị, ta cần phải trở về.                Hắn chắp tay cáo từ.                Thân ảnh xanh nhạt vẫn như cũ không nhúc nhích đứng ở bên trên mái cong, sau khi hắn trở về, liền không có phát ra một lời, c*̃ng không tiếp tục quay đầu liếc hắn một cái, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.                Thân ảnh màu đỏ lập tức nhăn đầu lông mày:                - Sớm trở về như vậy làm gì?                Lạc Thanh Chu nói:                - Về bồi nương tử nhà ta.                Thân ảnh màu đỏ hừ lạnh một tiếng:                - Nương tử ngươi có cái gì tốt? Không ngán sao? Ngươi nếu thích mỹ nhân, bản...                - Trở về đi.                Thân ảnh xanh nhạt rốt cục mở miệng, âm thanh vẫn thanh lãnh linh hoạt kỳ ảo như cũ.                - Nguyệt tỷ tỷ...                Lạc Thanh Chu nhìn nàng chắp tay, do dự một chút, chắp tay nói với thân ảnh màu đỏ bên cạnh:                - Nguyệt muội muội, cáo từ.                Nói xong, thân hình lóe lên, bay ra ngoài.                Thân ảnh màu đỏ lập tức nhìn bóng lưng của hắn cả giận nói:                - Không cho phép gọi ta Nguyệt muội muội!                Lạc Thanh Chu giả bộ như không nghe thấy, thuận gió mà đi, nhanh chóng rời khỏi.                - Ghê tởm.                Thân ảnh màu đỏ quay đầu nhìn về phía thân ảnh xanh nhạt bên cạnh, mặt mũi tràn đầy xấu hổ nói:                - Đều là ngươi! Tại sao muốn buộc ta gọi hắn là ca ca? Hắn xứng sao?                Thân ảnh xanh nhạt rốt cục xoay đầu lại, hai con ngươi thanh lãnh mà nhìn nàng:                - Hắn nếu không xứng, ngươi sẽ không kêu. Cho dù là trưởng lão truyền pháp cho ngươi khi đó, chỉ sợ cũng không thể truyền pháp như vậy cho ngươi, để ngươi đột phá? Coi như ngươi gọi hắn một tiếng sư tôn, cũng là nên.                Thân ảnh màu đỏ chậm rãi buông ra nắm đấm nắm chặt trong tay áo rộng lớn, trầm mặc một hồi, đột nhiên nhìn nàng nói:                - Hắn đã giúp ngươi đột phá, còn đối xử với ngươi tốt như vậy, không chỉ có mỗi ngày đều truyền pháp cho ngươi, còn ôn nhu đối với ngươi như vậy. Sư tỷ, ta cảm thấy ngươi phải gọi hắn một tiếng sư tôn. Ngươi nếu chịu mở miệng gọi, ta c*̃ng lập tức gọi, về sau chúng ta vẫn là sư tỷ muội, ngươi nhìn có thể chứ?

Chương 535