Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 569: Lạc Thanh Chu đi tới chỗ gần.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Ba!               Một tiếng vang giòn.               Nam Cung Mỹ Kiêu lúc đầu nằm dưới đất đột nhiên nhảy dựng lên tại chỗ, roi da quấn quanh ở bên hông lại trong nháy mắt xuất hiện trong tay nàng, cơ hồ tại một nháy mắt khi Lạc Thanh Chu nhảy đi, roi da nặng nề mà quất vào địa phương hắn vừa mới đứng.               - Tiện nhân vô sỉ! Bản tiểu thư muốn ngươi chết ——               Nam Cung Mỹ Kiêu vừa thẹn vừa giận, vừa sợ vừa hận, lập tức quơ roi da, dùng hết thảy sức lực, cắn răng nghiến lợi đuổi theo.               Dung nhan vốn xinh đẹp, giờ phút này đã trở nên bắt đầu vặn vẹo.               - Ba! Ba! Ba!               Roi da đột nhiên dài ra, bắt đầu liên tục không ngừng vang lên tiếng quật ở trong rừng cây.                Tốc độ của nàng rất nhanh, tức giận rất đủ, ra roi bạo kích.               Nhánh cây bốn phía bị chà đạp thê thảm.               Nhánh cây cành lá bay loạn, có đại thụ hơi nhỏ trực tiếp bị một roi rút thành hai nửa.               Lạc Thanh Chu cảm nhận được nguy hiểm sau lưng càng ngày càng gần, không dám ở đi thẳng hướng về phía trước, lập tức chuyển biến chạy nhún nhảy.               Một đuổi một chạy, lại là nửa canh giờ.               Nam Cung Mỹ Kiêu rốt cục hao hết khí lực, ngừng lại, mồ hôi đầy người, thở gấp thở phì phò mà nói:                - Có... Ngươi nếu có gan thì đừng chạy! Ngươi... Ngươi không phải ngấp nghé sắc đẹp của ta sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính... Đánh thắng ta, ta... Ta liền...               Lạc Thanh Chu ngừng lại ở đại thụ phía trước, xoay người nhìn nàng nói:               - Ngươi liền như thế nào?               Nam Cung Mỹ Kiêu thấy chiêu này quả nhiên hữu hiệu, lập tức nói:               - Ta liền... Ta để cho ngươi muốn làm gì thì làm.               Vẻ mặt Lạc Thanh Chu vô c*̀ng nghi hoặc nói:               - Có ý tứ gì? Không hiểu nhiều.               Nam Cung Mỹ Kiêu xoa xoa mồ hôi trên mặt, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy đỏ ửng, b* ng*c cao vút kịch liệt chập trùng, một đôi chân dài đình đình ngọc lập* đứng đấy, cắn răng nói:               - Còn muốn giả bộ? Ngươi mỗi ngày theo dõi bản tiểu thư, không phải ngấp nghé sắc đẹp của bản tiểu thư sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính đánh thắng bản tiểu thư, bản tiểu thư lập tức nằm trên mặt đất bất động, mặc ngươi muốn làm gì thì làm, tuyệt không phản kháng.               *dáng đứng như ngọc, tả dáng người đẹp.               Lạc Thanh Chu nói:               - Nhưng ngươi là Luyện Cốt cảnh, ta là Luyện Gân cảnh, mà trong tay ngươi còn có pháp khí, ta hai tay trống trơn, ta làm sao có thể đánh thắng ngươi?               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhảy xuống đại thụ, đứng trên mặt đất, giơ tay lên, ném roi trong tay tới bên cạnh, cười lạnh nói:               - Tới đi! Bản tiểu thư không cần roi! Để ngươi xuất chiêu trước! Nam tử hán đại trượng phu, há có thể sợ một tiểu nữ tử tay không tấc sắt? Cứ như vậy, còn dám ngấp nghé thân thể bản tiểu thư?               Lạc Thanh Chu c*̃ng nhảy xuống từ trên đại thụ, cau mày, rất chân thành nghĩ nghĩ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm thân thể thướt tha gợi cảm của nàng một hồi, mới nói:               - Tuyết Thước cô nương giữ lời chứ?               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhấc tay phát thệ:               - Nếu như đổi ý, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành! Còn có, bản tiểu thư hôm nay gọi Tuyết Thước.               Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dấu vết ẩm ướt trên quần màu trắng của nàng, gật đầu nói:               - A, Tuyết Thước (xấu hổ) cô nương.               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nắm chặt nắm đấm, cắn răng nói:               - Có dám hay không?               Lạc Thanh Chu suy tư một chút, lại nói:               - Trước hết để cho ta ra chiêu?               - Được! Ngươi xuất chiêu trước! Bản tiểu thư chỉ tránh né, không đánh lại.               - Không có gạt người?               - Nếu như nói dối, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành.               - Tốt!               Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đi tới, nói:               - Vậy ta đến thử một chút đôi bàn tay trắng như phấn của Tuyết Thước cô nương đến cùng có cứng hay không! Vừa hay, ta tu luyện lâu như vậy, còn chưa hề tìm người đối luyện qua.               b* ng*c cao vút của Nam Cung Mỹ Kiêu nhô lên, thẳng tắp đứng vững, nói:               - Tới đi! Cứ việc ra chiêu, bản tiểu thư tuyệt không đánh lại.               - Tốt, vậy ta dùng quyền pháp vừa rồi, cô nương cẩn thận.               Lạc Thanh Chu đi tới chỗ gần.               Khóe miệng Nam Cung Mỹ Kiêu có chút động, nói:               - Tốt!               - Phốc ——               - Hoa ——               Khoảng cách của hai người vừa kéo vào đến ba mét, Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên giơ lên nắm đấm, “Phốc: tung tóe ra một đống lớn vôi phấn, thân thể lập tức đột nhiên xoay tròn một cái, giương lên đôi chân dài, miệng ha ha nói:               - Bản tiểu thư còn chân! A...               Khi nàng vừa rải ra túi vôi phấn, một nháy mắt nàng vừa xoay tròn nhảy lên giương chân đá ra, một thùng nước lớn đột nhiên nghiêng giội mà đến, trong nháy mắt làm ướt nhẹp vôi phấn nàng tung ra, toàn bộ lại hắt ngược lại ở trên người, trên mặt, trên đầu của nàng.               - Phốc! Phốc! Phốc!               Nàng tung một cước đá không khí, đồng thời ánh mắt bị ngăn cản.               Đúng vào lúc này, liên tiếp vôi phấn ném tới phía nàng, trong nháy mắt hỗn hợp lại cùng nước đọng trên người nàng, toàn bộ dính ở trên người nàng.

- Ba!  

             Một tiếng vang giòn.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lúc đầu nằm dưới đất đột nhiên nhảy dựng lên tại chỗ, roi da quấn quanh ở bên hông lại trong nháy mắt xuất hiện trong tay nàng, cơ hồ tại một nháy mắt khi Lạc Thanh Chu nhảy đi, roi da nặng nề mà quất vào địa phương hắn vừa mới đứng.  

             - Tiện nhân vô sỉ! Bản tiểu thư muốn ngươi chết ——  

             Nam Cung Mỹ Kiêu vừa thẹn vừa giận, vừa sợ vừa hận, lập tức quơ roi da, dùng hết thảy sức lực, cắn răng nghiến lợi đuổi theo.  

             Dung nhan vốn xinh đẹp, giờ phút này đã trở nên bắt đầu vặn vẹo.  

             - Ba! Ba! Ba!  

             Roi da đột nhiên dài ra, bắt đầu liên tục không ngừng vang lên tiếng quật ở trong rừng cây.  

 

             Tốc độ của nàng rất nhanh, tức giận rất đủ, ra roi bạo kích.  

             Nhánh cây bốn phía bị chà đạp thê thảm.  

             Nhánh cây cành lá bay loạn, có đại thụ hơi nhỏ trực tiếp bị một roi rút thành hai nửa.  

             Lạc Thanh Chu cảm nhận được nguy hiểm sau lưng càng ngày càng gần, không dám ở đi thẳng hướng về phía trước, lập tức chuyển biến chạy nhún nhảy.  

             Một đuổi một chạy, lại là nửa canh giờ.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu rốt cục hao hết khí lực, ngừng lại, mồ hôi đầy người, thở gấp thở phì phò mà nói:  

 

             - Có... Ngươi nếu có gan thì đừng chạy! Ngươi... Ngươi không phải ngấp nghé sắc đẹp của ta sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính... Đánh thắng ta, ta... Ta liền...  

             Lạc Thanh Chu ngừng lại ở đại thụ phía trước, xoay người nhìn nàng nói:  

             - Ngươi liền như thế nào?  

             Nam Cung Mỹ Kiêu thấy chiêu này quả nhiên hữu hiệu, lập tức nói:  

             - Ta liền... Ta để cho ngươi muốn làm gì thì làm.  

             Vẻ mặt Lạc Thanh Chu vô c*̀ng nghi hoặc nói:  

             - Có ý tứ gì? Không hiểu nhiều.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu xoa xoa mồ hôi trên mặt, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy đỏ ửng, b* ng*c cao vút kịch liệt chập trùng, một đôi chân dài đình đình ngọc lập* đứng đấy, cắn răng nói:  

             - Còn muốn giả bộ? Ngươi mỗi ngày theo dõi bản tiểu thư, không phải ngấp nghé sắc đẹp của bản tiểu thư sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính đánh thắng bản tiểu thư, bản tiểu thư lập tức nằm trên mặt đất bất động, mặc ngươi muốn làm gì thì làm, tuyệt không phản kháng.  

             *dáng đứng như ngọc, tả dáng người đẹp.  

             Lạc Thanh Chu nói:  

             - Nhưng ngươi là Luyện Cốt cảnh, ta là Luyện Gân cảnh, mà trong tay ngươi còn có pháp khí, ta hai tay trống trơn, ta làm sao có thể đánh thắng ngươi?  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhảy xuống đại thụ, đứng trên mặt đất, giơ tay lên, ném roi trong tay tới bên cạnh, cười lạnh nói:  

             - Tới đi! Bản tiểu thư không cần roi! Để ngươi xuất chiêu trước! Nam tử hán đại trượng phu, há có thể sợ một tiểu nữ tử tay không tấc sắt? Cứ như vậy, còn dám ngấp nghé thân thể bản tiểu thư?  

             Lạc Thanh Chu c*̃ng nhảy xuống từ trên đại thụ, cau mày, rất chân thành nghĩ nghĩ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm thân thể thướt tha gợi cảm của nàng một hồi, mới nói:  

             - Tuyết Thước cô nương giữ lời chứ?  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhấc tay phát thệ:  

             - Nếu như đổi ý, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành! Còn có, bản tiểu thư hôm nay gọi Tuyết Thước.  

             Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dấu vết ẩm ướt trên quần màu trắng của nàng, gật đầu nói:  

             - A, Tuyết Thước (xấu hổ) cô nương.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nắm chặt nắm đấm, cắn răng nói:  

             - Có dám hay không?  

             Lạc Thanh Chu suy tư một chút, lại nói:  

             - Trước hết để cho ta ra chiêu?  

             - Được! Ngươi xuất chiêu trước! Bản tiểu thư chỉ tránh né, không đánh lại.  

             - Không có gạt người?  

             - Nếu như nói dối, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành.  

             - Tốt!  

             Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đi tới, nói:  

             - Vậy ta đến thử một chút đôi bàn tay trắng như phấn của Tuyết Thước cô nương đến cùng có cứng hay không! Vừa hay, ta tu luyện lâu như vậy, còn chưa hề tìm người đối luyện qua.  

             b* ng*c cao vút của Nam Cung Mỹ Kiêu nhô lên, thẳng tắp đứng vững, nói:  

             - Tới đi! Cứ việc ra chiêu, bản tiểu thư tuyệt không đánh lại.  

             - Tốt, vậy ta dùng quyền pháp vừa rồi, cô nương cẩn thận.  

             Lạc Thanh Chu đi tới chỗ gần.  

             Khóe miệng Nam Cung Mỹ Kiêu có chút động, nói:  

             - Tốt!  

             - Phốc ——  

             - Hoa ——  

             Khoảng cách của hai người vừa kéo vào đến ba mét, Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên giơ lên nắm đấm, “Phốc: tung tóe ra một đống lớn vôi phấn, thân thể lập tức đột nhiên xoay tròn một cái, giương lên đôi chân dài, miệng ha ha nói:  

             - Bản tiểu thư còn chân! A...  

             Khi nàng vừa rải ra túi vôi phấn, một nháy mắt nàng vừa xoay tròn nhảy lên giương chân đá ra, một thùng nước lớn đột nhiên nghiêng giội mà đến, trong nháy mắt làm ướt nhẹp vôi phấn nàng tung ra, toàn bộ lại hắt ngược lại ở trên người, trên mặt, trên đầu của nàng.  

             - Phốc! Phốc! Phốc!  

             Nàng tung một cước đá không khí, đồng thời ánh mắt bị ngăn cản.  

             Đúng vào lúc này, liên tiếp vôi phấn ném tới phía nàng, trong nháy mắt hỗn hợp lại cùng nước đọng trên người nàng, toàn bộ dính ở trên người nàng.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Ba!               Một tiếng vang giòn.               Nam Cung Mỹ Kiêu lúc đầu nằm dưới đất đột nhiên nhảy dựng lên tại chỗ, roi da quấn quanh ở bên hông lại trong nháy mắt xuất hiện trong tay nàng, cơ hồ tại một nháy mắt khi Lạc Thanh Chu nhảy đi, roi da nặng nề mà quất vào địa phương hắn vừa mới đứng.               - Tiện nhân vô sỉ! Bản tiểu thư muốn ngươi chết ——               Nam Cung Mỹ Kiêu vừa thẹn vừa giận, vừa sợ vừa hận, lập tức quơ roi da, dùng hết thảy sức lực, cắn răng nghiến lợi đuổi theo.               Dung nhan vốn xinh đẹp, giờ phút này đã trở nên bắt đầu vặn vẹo.               - Ba! Ba! Ba!               Roi da đột nhiên dài ra, bắt đầu liên tục không ngừng vang lên tiếng quật ở trong rừng cây.                Tốc độ của nàng rất nhanh, tức giận rất đủ, ra roi bạo kích.               Nhánh cây bốn phía bị chà đạp thê thảm.               Nhánh cây cành lá bay loạn, có đại thụ hơi nhỏ trực tiếp bị một roi rút thành hai nửa.               Lạc Thanh Chu cảm nhận được nguy hiểm sau lưng càng ngày càng gần, không dám ở đi thẳng hướng về phía trước, lập tức chuyển biến chạy nhún nhảy.               Một đuổi một chạy, lại là nửa canh giờ.               Nam Cung Mỹ Kiêu rốt cục hao hết khí lực, ngừng lại, mồ hôi đầy người, thở gấp thở phì phò mà nói:                - Có... Ngươi nếu có gan thì đừng chạy! Ngươi... Ngươi không phải ngấp nghé sắc đẹp của ta sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính... Đánh thắng ta, ta... Ta liền...               Lạc Thanh Chu ngừng lại ở đại thụ phía trước, xoay người nhìn nàng nói:               - Ngươi liền như thế nào?               Nam Cung Mỹ Kiêu thấy chiêu này quả nhiên hữu hiệu, lập tức nói:               - Ta liền... Ta để cho ngươi muốn làm gì thì làm.               Vẻ mặt Lạc Thanh Chu vô c*̀ng nghi hoặc nói:               - Có ý tứ gì? Không hiểu nhiều.               Nam Cung Mỹ Kiêu xoa xoa mồ hôi trên mặt, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy đỏ ửng, b* ng*c cao vút kịch liệt chập trùng, một đôi chân dài đình đình ngọc lập* đứng đấy, cắn răng nói:               - Còn muốn giả bộ? Ngươi mỗi ngày theo dõi bản tiểu thư, không phải ngấp nghé sắc đẹp của bản tiểu thư sao? Chỉ cần ngươi đường đường chính chính đánh thắng bản tiểu thư, bản tiểu thư lập tức nằm trên mặt đất bất động, mặc ngươi muốn làm gì thì làm, tuyệt không phản kháng.               *dáng đứng như ngọc, tả dáng người đẹp.               Lạc Thanh Chu nói:               - Nhưng ngươi là Luyện Cốt cảnh, ta là Luyện Gân cảnh, mà trong tay ngươi còn có pháp khí, ta hai tay trống trơn, ta làm sao có thể đánh thắng ngươi?               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhảy xuống đại thụ, đứng trên mặt đất, giơ tay lên, ném roi trong tay tới bên cạnh, cười lạnh nói:               - Tới đi! Bản tiểu thư không cần roi! Để ngươi xuất chiêu trước! Nam tử hán đại trượng phu, há có thể sợ một tiểu nữ tử tay không tấc sắt? Cứ như vậy, còn dám ngấp nghé thân thể bản tiểu thư?               Lạc Thanh Chu c*̃ng nhảy xuống từ trên đại thụ, cau mày, rất chân thành nghĩ nghĩ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm thân thể thướt tha gợi cảm của nàng một hồi, mới nói:               - Tuyết Thước cô nương giữ lời chứ?               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nhấc tay phát thệ:               - Nếu như đổi ý, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành! Còn có, bản tiểu thư hôm nay gọi Tuyết Thước.               Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dấu vết ẩm ướt trên quần màu trắng của nàng, gật đầu nói:               - A, Tuyết Thước (xấu hổ) cô nương.               Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nắm chặt nắm đấm, cắn răng nói:               - Có dám hay không?               Lạc Thanh Chu suy tư một chút, lại nói:               - Trước hết để cho ta ra chiêu?               - Được! Ngươi xuất chiêu trước! Bản tiểu thư chỉ tránh né, không đánh lại.               - Không có gạt người?               - Nếu như nói dối, thiên lôi đánh xuống! Chết không yên lành.               - Tốt!               Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đi tới, nói:               - Vậy ta đến thử một chút đôi bàn tay trắng như phấn của Tuyết Thước cô nương đến cùng có cứng hay không! Vừa hay, ta tu luyện lâu như vậy, còn chưa hề tìm người đối luyện qua.               b* ng*c cao vút của Nam Cung Mỹ Kiêu nhô lên, thẳng tắp đứng vững, nói:               - Tới đi! Cứ việc ra chiêu, bản tiểu thư tuyệt không đánh lại.               - Tốt, vậy ta dùng quyền pháp vừa rồi, cô nương cẩn thận.               Lạc Thanh Chu đi tới chỗ gần.               Khóe miệng Nam Cung Mỹ Kiêu có chút động, nói:               - Tốt!               - Phốc ——               - Hoa ——               Khoảng cách của hai người vừa kéo vào đến ba mét, Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên giơ lên nắm đấm, “Phốc: tung tóe ra một đống lớn vôi phấn, thân thể lập tức đột nhiên xoay tròn một cái, giương lên đôi chân dài, miệng ha ha nói:               - Bản tiểu thư còn chân! A...               Khi nàng vừa rải ra túi vôi phấn, một nháy mắt nàng vừa xoay tròn nhảy lên giương chân đá ra, một thùng nước lớn đột nhiên nghiêng giội mà đến, trong nháy mắt làm ướt nhẹp vôi phấn nàng tung ra, toàn bộ lại hắt ngược lại ở trên người, trên mặt, trên đầu của nàng.               - Phốc! Phốc! Phốc!               Nàng tung một cước đá không khí, đồng thời ánh mắt bị ngăn cản.               Đúng vào lúc này, liên tiếp vôi phấn ném tới phía nàng, trong nháy mắt hỗn hợp lại cùng nước đọng trên người nàng, toàn bộ dính ở trên người nàng.

Chương 569: Lạc Thanh Chu đi tới chỗ gần.