Tác giả:

Đầu xuân, mái hiên đọng lại một lớp tuyết dày.Sắc mặt Lục Y lạnh lẽo, bước chân vội vã, tiếng chân đạp lên tuyết vang lên lệt xệt. Nàng ấy xuyên qua ô cửa hình vòng cung đi vào sân nhỏ, vừa đến cửa đã chạy lon ton vào trong."Tiểu thư, không xong rồi, người của hầu phủ đòi từ hôn."Chiếc chăn bông màu hồng vẫn nằm yên không nhúc nhích, tiếng thở vẫn lên xuống vững vàng."...!Đã là lúc nào rồi mà người vẫn còn ngủ được thế." Lục Y nhào lên giường kéo người dưới lớp chăn bông ra: "Tiểu thư, mau thức dậy đi."Giang Thanh Ba mở đôi mắt đang mê mang ra, liếc mắt nhìn Lục Y sau đó lại nhắm lại: "Không ăn điểm tâm, đến trưa cơm chín thì đến gọi ta.""...!Lửa xém lông mày rồi mà người còn nghĩ đến chuyện ăn hả?"Nàng ấy kéo Giang Thanh Ba đang chuẩn bị hợp làm một với chiếc giường lớn dậy, nắm lấy bả vai rồi lắc mạnh mấy cái: "Tiểu thư đừng ngủ nữa, Nhị phu nhân của hầu phủ đích thân đến từ hôn đấy.""Từ hôn? À, rất tốt!""...!Tiểu thư, nếu như bây giờ Hầu phủ đến từ hôn thì danh tiếng của người sẽ…

Chương 15: Chương 15

Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân ChưaTác giả: Thừa BắcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngĐầu xuân, mái hiên đọng lại một lớp tuyết dày.Sắc mặt Lục Y lạnh lẽo, bước chân vội vã, tiếng chân đạp lên tuyết vang lên lệt xệt. Nàng ấy xuyên qua ô cửa hình vòng cung đi vào sân nhỏ, vừa đến cửa đã chạy lon ton vào trong."Tiểu thư, không xong rồi, người của hầu phủ đòi từ hôn."Chiếc chăn bông màu hồng vẫn nằm yên không nhúc nhích, tiếng thở vẫn lên xuống vững vàng."...!Đã là lúc nào rồi mà người vẫn còn ngủ được thế." Lục Y nhào lên giường kéo người dưới lớp chăn bông ra: "Tiểu thư, mau thức dậy đi."Giang Thanh Ba mở đôi mắt đang mê mang ra, liếc mắt nhìn Lục Y sau đó lại nhắm lại: "Không ăn điểm tâm, đến trưa cơm chín thì đến gọi ta.""...!Lửa xém lông mày rồi mà người còn nghĩ đến chuyện ăn hả?"Nàng ấy kéo Giang Thanh Ba đang chuẩn bị hợp làm một với chiếc giường lớn dậy, nắm lấy bả vai rồi lắc mạnh mấy cái: "Tiểu thư đừng ngủ nữa, Nhị phu nhân của hầu phủ đích thân đến từ hôn đấy.""Từ hôn? À, rất tốt!""...!Tiểu thư, nếu như bây giờ Hầu phủ đến từ hôn thì danh tiếng của người sẽ… "Phu nhân, ngày vui mà rơi lệ là điềm xấu đó." Bên cạnh có nha hoàn nhỏ giọng nhắc nhở.Thẩm Kỳ Vân vội vàng lau đi giọt nước mắt trên khoé mắt, nặn ra một nụ cười: "Người Lục gia phức tạp, gặp phải chuyện gì thì đừng có tranh cãi làm mất hòa khí."Nàng thật sự không hề thấy bài xích với hôn sự này, dù sao gả cho ai mà không là gả? Nhưng hình như người trong nhà lại không nghĩ như vậy.Một đám người xếp hàng chia tay nàng.Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay của Thẩm Kỳ Vân, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc mở miệng: "Tẩu tẩu đừng lo lắng.Thái thượng hoàng đích thân tứ hôn, Lục Minh Châu không dám làm gì muội đâu."Đôi mắt ứa nước của Thẩm Kỳ Vân chợt trào ra nước mắt.Hai mắt của Giang Thanh Uyển ở bên cạnh cũng đã đỏ hoe.Giang Thanh Ba: “...”Tại sao lại khóc chứ?Nàng nói sai chỗ nào hả?Nàng định an ủi tiếp nhưng lại sợ nói gì khiến họ bật khóc.Được Thái thượng hoàng tứ hôn vốn nên vui vẻ, không nên khóc chứ.Giang Thanh Ba im lặng thở dài nhưng khi nàng nhìn thấy bóng dáng đang đến gần thì đôi mắt sáng ngời."Sắp đến giờ lành rồi, ca ca, chúng ta đi nhanh thôi."Giang Thanh Trạch đang định an ủi muội muội: “...”Giang Thanh Ba giữ chặt chiếc khăn voan bị gió vén lên, nàng ghé lên lưng ca ca, nhân lúc không ai chú ý tới thì ném vào miệng một viên mứt hoa quả.Vị chua chua ngọt ngọt dần tan ra, nàng thỏa mãn mà nheo mắt.Giang Thanh Trạch đang định mở miệng an ủi muội muội lần hai: “...”Muội muội đần này!Giang Thanh Trạch đi rất chậm, bà mối ở sau lưng còn giục vài lần nhưng y cứ như không nghe thấy, bước chân trước sau như một.Nhưng dù tốc độ có chậm đi chăng nữa thì cuối cùng cũng vẫn đi tới đích.Hai người huynh muội đi tới cửa phủ, tiếng động huyên náo xung quanh lại càng lớn hơn nữa.Giang Thanh Ba thấy một đôi giày đỏ đang tới gần, tay trái nàng vô thức nắm lấy quần lụa mỏng màu xanh biếc, tay kia của nàng thì được người nắm, lòng bàn tay ấm áp có vết chai dày, mang theo cảm giác thô ráp.Sau lễ bái biệt, nàng được Lục Minh Châu nắm tay dắt xuống bậc thềm.Một làn gió thổi qua, chiếc khăn voan màu đỏ bị vén lên.Giang Thanh Ba bị gió thổi nên nhắm mắt lại, nàng liên tục nghe thấy tiếng hít sâu vang lên quanh mình."Ôi vãi, tiểu thư Giang gia xấu thật đấy!""Thảo nào Lục Tử Ninh từ hôn, nếu đổi thành ta cũng không muốn lấy nàng ta.".

"Phu nhân, ngày vui mà rơi lệ là điềm xấu đó." Bên cạnh có nha hoàn nhỏ giọng nhắc nhở.Thẩm Kỳ Vân vội vàng lau đi giọt nước mắt trên khoé mắt, nặn ra một nụ cười: "Người Lục gia phức tạp, gặp phải chuyện gì thì đừng có tranh cãi làm mất hòa khí."Nàng thật sự không hề thấy bài xích với hôn sự này, dù sao gả cho ai mà không là gả? Nhưng hình như người trong nhà lại không nghĩ như vậy.

Một đám người xếp hàng chia tay nàng.

Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay của Thẩm Kỳ Vân, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc mở miệng: "Tẩu tẩu đừng lo lắng.

Thái thượng hoàng đích thân tứ hôn, Lục Minh Châu không dám làm gì muội đâu."Đôi mắt ứa nước của Thẩm Kỳ Vân chợt trào ra nước mắt.

Hai mắt của Giang Thanh Uyển ở bên cạnh cũng đã đỏ hoe.Giang Thanh Ba: “...”Tại sao lại khóc chứ?Nàng nói sai chỗ nào hả?Nàng định an ủi tiếp nhưng lại sợ nói gì khiến họ bật khóc.

Được Thái thượng hoàng tứ hôn vốn nên vui vẻ, không nên khóc chứ.

Giang Thanh Ba im lặng thở dài nhưng khi nàng nhìn thấy bóng dáng đang đến gần thì đôi mắt sáng ngời."Sắp đến giờ lành rồi, ca ca, chúng ta đi nhanh thôi."Giang Thanh Trạch đang định an ủi muội muội: “...”Giang Thanh Ba giữ chặt chiếc khăn voan bị gió vén lên, nàng ghé lên lưng ca ca, nhân lúc không ai chú ý tới thì ném vào miệng một viên mứt hoa quả.

Vị chua chua ngọt ngọt dần tan ra, nàng thỏa mãn mà nheo mắt.Giang Thanh Trạch đang định mở miệng an ủi muội muội lần hai: “...”Muội muội đần này!Giang Thanh Trạch đi rất chậm, bà mối ở sau lưng còn giục vài lần nhưng y cứ như không nghe thấy, bước chân trước sau như một.

Nhưng dù tốc độ có chậm đi chăng nữa thì cuối cùng cũng vẫn đi tới đích.Hai người huynh muội đi tới cửa phủ, tiếng động huyên náo xung quanh lại càng lớn hơn nữa.

Giang Thanh Ba thấy một đôi giày đỏ đang tới gần, tay trái nàng vô thức nắm lấy quần lụa mỏng màu xanh biếc, tay kia của nàng thì được người nắm, lòng bàn tay ấm áp có vết chai dày, mang theo cảm giác thô ráp.Sau lễ bái biệt, nàng được Lục Minh Châu nắm tay dắt xuống bậc thềm.

Một làn gió thổi qua, chiếc khăn voan màu đỏ bị vén lên.

Giang Thanh Ba bị gió thổi nên nhắm mắt lại, nàng liên tục nghe thấy tiếng hít sâu vang lên quanh mình."Ôi vãi, tiểu thư Giang gia xấu thật đấy!""Thảo nào Lục Tử Ninh từ hôn, nếu đổi thành ta cũng không muốn lấy nàng ta.".

Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân ChưaTác giả: Thừa BắcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngĐầu xuân, mái hiên đọng lại một lớp tuyết dày.Sắc mặt Lục Y lạnh lẽo, bước chân vội vã, tiếng chân đạp lên tuyết vang lên lệt xệt. Nàng ấy xuyên qua ô cửa hình vòng cung đi vào sân nhỏ, vừa đến cửa đã chạy lon ton vào trong."Tiểu thư, không xong rồi, người của hầu phủ đòi từ hôn."Chiếc chăn bông màu hồng vẫn nằm yên không nhúc nhích, tiếng thở vẫn lên xuống vững vàng."...!Đã là lúc nào rồi mà người vẫn còn ngủ được thế." Lục Y nhào lên giường kéo người dưới lớp chăn bông ra: "Tiểu thư, mau thức dậy đi."Giang Thanh Ba mở đôi mắt đang mê mang ra, liếc mắt nhìn Lục Y sau đó lại nhắm lại: "Không ăn điểm tâm, đến trưa cơm chín thì đến gọi ta.""...!Lửa xém lông mày rồi mà người còn nghĩ đến chuyện ăn hả?"Nàng ấy kéo Giang Thanh Ba đang chuẩn bị hợp làm một với chiếc giường lớn dậy, nắm lấy bả vai rồi lắc mạnh mấy cái: "Tiểu thư đừng ngủ nữa, Nhị phu nhân của hầu phủ đích thân đến từ hôn đấy.""Từ hôn? À, rất tốt!""...!Tiểu thư, nếu như bây giờ Hầu phủ đến từ hôn thì danh tiếng của người sẽ… "Phu nhân, ngày vui mà rơi lệ là điềm xấu đó." Bên cạnh có nha hoàn nhỏ giọng nhắc nhở.Thẩm Kỳ Vân vội vàng lau đi giọt nước mắt trên khoé mắt, nặn ra một nụ cười: "Người Lục gia phức tạp, gặp phải chuyện gì thì đừng có tranh cãi làm mất hòa khí."Nàng thật sự không hề thấy bài xích với hôn sự này, dù sao gả cho ai mà không là gả? Nhưng hình như người trong nhà lại không nghĩ như vậy.Một đám người xếp hàng chia tay nàng.Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay của Thẩm Kỳ Vân, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc mở miệng: "Tẩu tẩu đừng lo lắng.Thái thượng hoàng đích thân tứ hôn, Lục Minh Châu không dám làm gì muội đâu."Đôi mắt ứa nước của Thẩm Kỳ Vân chợt trào ra nước mắt.Hai mắt của Giang Thanh Uyển ở bên cạnh cũng đã đỏ hoe.Giang Thanh Ba: “...”Tại sao lại khóc chứ?Nàng nói sai chỗ nào hả?Nàng định an ủi tiếp nhưng lại sợ nói gì khiến họ bật khóc.Được Thái thượng hoàng tứ hôn vốn nên vui vẻ, không nên khóc chứ.Giang Thanh Ba im lặng thở dài nhưng khi nàng nhìn thấy bóng dáng đang đến gần thì đôi mắt sáng ngời."Sắp đến giờ lành rồi, ca ca, chúng ta đi nhanh thôi."Giang Thanh Trạch đang định an ủi muội muội: “...”Giang Thanh Ba giữ chặt chiếc khăn voan bị gió vén lên, nàng ghé lên lưng ca ca, nhân lúc không ai chú ý tới thì ném vào miệng một viên mứt hoa quả.Vị chua chua ngọt ngọt dần tan ra, nàng thỏa mãn mà nheo mắt.Giang Thanh Trạch đang định mở miệng an ủi muội muội lần hai: “...”Muội muội đần này!Giang Thanh Trạch đi rất chậm, bà mối ở sau lưng còn giục vài lần nhưng y cứ như không nghe thấy, bước chân trước sau như một.Nhưng dù tốc độ có chậm đi chăng nữa thì cuối cùng cũng vẫn đi tới đích.Hai người huynh muội đi tới cửa phủ, tiếng động huyên náo xung quanh lại càng lớn hơn nữa.Giang Thanh Ba thấy một đôi giày đỏ đang tới gần, tay trái nàng vô thức nắm lấy quần lụa mỏng màu xanh biếc, tay kia của nàng thì được người nắm, lòng bàn tay ấm áp có vết chai dày, mang theo cảm giác thô ráp.Sau lễ bái biệt, nàng được Lục Minh Châu nắm tay dắt xuống bậc thềm.Một làn gió thổi qua, chiếc khăn voan màu đỏ bị vén lên.Giang Thanh Ba bị gió thổi nên nhắm mắt lại, nàng liên tục nghe thấy tiếng hít sâu vang lên quanh mình."Ôi vãi, tiểu thư Giang gia xấu thật đấy!""Thảo nào Lục Tử Ninh từ hôn, nếu đổi thành ta cũng không muốn lấy nàng ta.".

Chương 15: Chương 15