“Keng keng keng...” Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào. Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả. Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả. Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái. “Mọi người yên lặng một chút.” Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ. Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn. (Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai) Trương Tiến nhìn thấy mọi…
Chương 163: 163: Chuẩn Bị Về Nhà 1
Cường Giả Đô ThịTác giả: Khuynh Tâm Nhĩ NhaTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn“Keng keng keng...” Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào. Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả. Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả. Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái. “Mọi người yên lặng một chút.” Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ. Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn. (Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai) Trương Tiến nhìn thấy mọi… “Cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại thần!” Vương Nhã Lộ không ngừng cảm ơn.“Lộ Lộ, có chuyện gì thế?” Lúc này mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ cũng nghe thấy lời cô nói, mọi người kinh ngạc vào xem.Khi nhìn thấy hai mươi quả tên lửa đang nổ bùm bùm trong phòng livestream của Vương Nhã Lộ, mọi người cũng hâm mộ vô cùng.Mọi người đều biết những quả tên lửa này có giá bao nhiêu, ai cũng ước đó là của mình.Gia cảnh của những người trong ký túc xá của Vương Nhã Lộ đều bình thường, mọi người đều cảm thấy mình xinh đẹp hơn Vương Nhã Lộ, thế mà không ngờ hôm nay Vương Nhã Lộ lại kiếm được tận hai mươi nghìn tệ.Dương Thiên gõ chữ: “Em hát tiếp đi! Hát hay lắm!”Vương Nhã Lộ vội vàng gật đầu: “Được, vậy bây giờ Lộ Lộ lại tiếp tục hát cho mọi người nghe!”Dương Thiên nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe cô hát.“Ôi! Cô gái này hát hay quá! Tôi phải theo dõi ngay mới được!”“Đúng vậy, lúc trước không phát hiện ra có một hoạt náo viên hát hay như thế này.”...!Vương Nhã Lộ thực sự hát rất hay.Sau khi cô kết thúc bài hát, lập tức có thêm không ít người ấn theo dõi cô.Dương Thiên còn bốn mươi nghìn tệ, hắn lại ấn chọn hai mươi quả tên lửa nữa, gửi tặng.“Ôi mẹ ơi! Lại thêm hai mươi quả tên lửa nữa!”“Duyên Hà Trường Lưu không hổ danh là đại gia số một của thế giới livestream!”“Đại gia, cầu bao nuôi!”...!“Cảm ơn! Thực sự vô cùng cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại đại đã tặng Lộ Lộ thêm hai mươi quả tên lửa nữa!” Vương Nhã Lộ cảm kích nói.“Oa! Lộ Lộ, cậu phát tài rồi! Không được, nhất định cậu phải mời chúng tớ ăn một bữa thịnh soạn!”“Đúng vậy, đúng vậy, chúng tớ muốn ăn một bữa tiệc lớn!”Mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ nhao nhao lên, giọng nói tràn đầy hâm mộ.Chỉ trong nháy mắt mà Vương Nhã Lộ lại kiếm được thêm hai mươi nghìn tệ nữa.Dương Thiên tặng quà xong thì không đi lang thang các phòng nữa mà thoát khỏi app livestream.Hai ngày thi trôi qua trong nháy mắt.Khi Trương Thiên quay trở lại ký túc xá thì nhóm Trịnh Vân Long, Phùng Thiếu Phong và Lý Kim Hâm đã đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà rồi.Bọn họ đã mua vé xong xuôi.Hai ngày nay Trịnh Vân Long cũng đã từ trong bể khổ đi ra, mặc dù cả người nhìn vẫn uể oải chán chường, nhưng tâm trạng cũng khôi phục được một chút.“Lão tam, chúng tôi về trước nhé! Nghỉ đông vui vẻ nha!” Nhóm người Trịnh Vân Long chào hỏi Dương Thiên.Bọn họ đã mua vé về đêm, chắc nửa đêm là có thể về tới nhà.Dương Thiên cũng cười: “Ừ, mọi người chú ý an toàn, về nhà vui vẻ!”...!Ký túc xá đột nhiên trở nên trống trải, Dương Thiên thu dọn một chút rồi cũng rời đi.Chuẩn bị về nhà rồi, Dương Thiên suy nghĩ một chút, hắn muốn mua một chiếc xe.Dương Thiên đã có bằng lái từ lâu rồi, hắn bỏ ra mấy trăm nghìn để có thể nhận được bằng lái trong thời gian ngắn.Thời gian trước bận rộn tu luyện nên hắn không có thời gian mua xe.Lần này Dương Thiên về nhà, hắn định mua ít đặc sản thành phố Hải mang về, những thứ này rất cồng kềnh, thế nên hắn muốn tự mình lái xe về nhà.Dương Thiên đi khắp các cửa hàng xe của thành phố Hải, sau đó đã chọn được một chiếc ô tô mà hắn ưng ý.Một chiếc BMW màu đen có giá gần hai triệu, kiểu dáng rất thời thượng và ngầu.Dương Thiên lái xe dạo một vòng thành phố Hải, nhìn thấy gì ngon đều vào mua một chút.“Ôi? Anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đồ sao?” Đột nhiên, một giọng nói thanh thúy vang lên bên tai Dương Thiên.Dương Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Vương Nhã Lộ.Lúc này, trong tay Vương Nhã Lộ cũng xách không ít đặc sản của thành phố Hải, cô cũng mua để mang về quê.Bên cạnh Vương Nhã Lộ còn mấy cô gái nữa, ai cũng tay xách nách mang, đây đều là những người bạn cùng phòng của cô.“Ai nha nha, Lộ Lộ, đây là ai thế? Ai mà cậu gọi anh Tiểu Thiên thân thiết như vậy?” Một cô gái cao gầy lập tức trêu chọc.“Đúng vậy, Lộ Lộ, anh chàng đẹp trai này là ai thế? Sao không chịu giới thiệu cho chúng tớ gì cả!” Một cô gái khác cũng cười nói.Vương Nhã Lộ không thèm để ý đến bọn họ.Tính cách của cô vốn thoải mái, tùy tiện giới thiệu: “Anh ấy là Dương Thiên, cũng là sinh viên đại học An chúng ta đấy! Nhưng mà anh ấy học khoa Kinh tế.”Sau đó, Vương Nhã Lộ lại tiếp tục giới thiệu bạn cùng phòng mình cho Dương Thiên.Cô gái cao gầy kia tên là Trương Doanh, một cô gái xinh đẹp khác tên là Lý Diễm, còn một cô gái có diện mạo bình thường, tên là Quách Hiểu Hiểu.“Chào anh đẹp trai Dương Thiên!” Mấy cô gái cười nói.Dương Thiên mỉm cười chào hỏi lại bọn họ, sau đó quay sang hỏi Vương Nhã Lộ: “Lộ Lộ, kỳ thi đã kết thúc rồi, em định khi nào thì về nhà?”Vương Nhã Lộ cười nói: “Mua xong đồ thì mai em về luôn.Đúng rồi, anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đặc sản để mang về nhà đúng không? Vậy chúng ta cùng nhau đi mua nhé!”Dương Thiên suy nghĩ một chút, nhìn thấy nhóm Trương Doanh không có ý phản đối thì cũng gật đầu.Dương Thiên có diện mạo thanh tú, khí chất trên người cũng rất độc đáo, da dẻ trắng nõn, nụ cười ôn hòa, giống như chàng thiếu niên nhà bên, khiến các cô gái rất có thiện cảm.
“Cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại thần!” Vương Nhã Lộ không ngừng cảm ơn.
“Lộ Lộ, có chuyện gì thế?” Lúc này mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ cũng nghe thấy lời cô nói, mọi người kinh ngạc vào xem.
Khi nhìn thấy hai mươi quả tên lửa đang nổ bùm bùm trong phòng livestream của Vương Nhã Lộ, mọi người cũng hâm mộ vô cùng.
Mọi người đều biết những quả tên lửa này có giá bao nhiêu, ai cũng ước đó là của mình.
Gia cảnh của những người trong ký túc xá của Vương Nhã Lộ đều bình thường, mọi người đều cảm thấy mình xinh đẹp hơn Vương Nhã Lộ, thế mà không ngờ hôm nay Vương Nhã Lộ lại kiếm được tận hai mươi nghìn tệ.
Dương Thiên gõ chữ: “Em hát tiếp đi! Hát hay lắm!”
Vương Nhã Lộ vội vàng gật đầu: “Được, vậy bây giờ Lộ Lộ lại tiếp tục hát cho mọi người nghe!”
Dương Thiên nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe cô hát.
“Ôi! Cô gái này hát hay quá! Tôi phải theo dõi ngay mới được!”
“Đúng vậy, lúc trước không phát hiện ra có một hoạt náo viên hát hay như thế này.”
...!
Vương Nhã Lộ thực sự hát rất hay.
Sau khi cô kết thúc bài hát, lập tức có thêm không ít người ấn theo dõi cô.
Dương Thiên còn bốn mươi nghìn tệ, hắn lại ấn chọn hai mươi quả tên lửa nữa, gửi tặng.
“Ôi mẹ ơi! Lại thêm hai mươi quả tên lửa nữa!”
“Duyên Hà Trường Lưu không hổ danh là đại gia số một của thế giới livestream!”
“Đại gia, cầu bao nuôi!”
...!
“Cảm ơn! Thực sự vô cùng cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại đại đã tặng Lộ Lộ thêm hai mươi quả tên lửa nữa!” Vương Nhã Lộ cảm kích nói.
“Oa! Lộ Lộ, cậu phát tài rồi! Không được, nhất định cậu phải mời chúng tớ ăn một bữa thịnh soạn!”
“Đúng vậy, đúng vậy, chúng tớ muốn ăn một bữa tiệc lớn!”
Mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ nhao nhao lên, giọng nói tràn đầy hâm mộ.
Chỉ trong nháy mắt mà Vương Nhã Lộ lại kiếm được thêm hai mươi nghìn tệ nữa.
Dương Thiên tặng quà xong thì không đi lang thang các phòng nữa mà thoát khỏi app livestream.
Hai ngày thi trôi qua trong nháy mắt.
Khi Trương Thiên quay trở lại ký túc xá thì nhóm Trịnh Vân Long, Phùng Thiếu Phong và Lý Kim Hâm đã đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà rồi.
Bọn họ đã mua vé xong xuôi.
Hai ngày nay Trịnh Vân Long cũng đã từ trong bể khổ đi ra, mặc dù cả người nhìn vẫn uể oải chán chường, nhưng tâm trạng cũng khôi phục được một chút.
“Lão tam, chúng tôi về trước nhé! Nghỉ đông vui vẻ nha!” Nhóm người Trịnh Vân Long chào hỏi Dương Thiên.
Bọn họ đã mua vé về đêm, chắc nửa đêm là có thể về tới nhà.
Dương Thiên cũng cười: “Ừ, mọi người chú ý an toàn, về nhà vui vẻ!”
...!
Ký túc xá đột nhiên trở nên trống trải, Dương Thiên thu dọn một chút rồi cũng rời đi.
Chuẩn bị về nhà rồi, Dương Thiên suy nghĩ một chút, hắn muốn mua một chiếc xe.
Dương Thiên đã có bằng lái từ lâu rồi, hắn bỏ ra mấy trăm nghìn để có thể nhận được bằng lái trong thời gian ngắn.
Thời gian trước bận rộn tu luyện nên hắn không có thời gian mua xe.
Lần này Dương Thiên về nhà, hắn định mua ít đặc sản thành phố Hải mang về, những thứ này rất cồng kềnh, thế nên hắn muốn tự mình lái xe về nhà.
Dương Thiên đi khắp các cửa hàng xe của thành phố Hải, sau đó đã chọn được một chiếc ô tô mà hắn ưng ý.
Một chiếc BMW màu đen có giá gần hai triệu, kiểu dáng rất thời thượng và ngầu.
Dương Thiên lái xe dạo một vòng thành phố Hải, nhìn thấy gì ngon đều vào mua một chút.
“Ôi? Anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đồ sao?” Đột nhiên, một giọng nói thanh thúy vang lên bên tai Dương Thiên.
Dương Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Vương Nhã Lộ.
Lúc này, trong tay Vương Nhã Lộ cũng xách không ít đặc sản của thành phố Hải, cô cũng mua để mang về quê.
Bên cạnh Vương Nhã Lộ còn mấy cô gái nữa, ai cũng tay xách nách mang, đây đều là những người bạn cùng phòng của cô.
“Ai nha nha, Lộ Lộ, đây là ai thế? Ai mà cậu gọi anh Tiểu Thiên thân thiết như vậy?” Một cô gái cao gầy lập tức trêu chọc.
“Đúng vậy, Lộ Lộ, anh chàng đẹp trai này là ai thế? Sao không chịu giới thiệu cho chúng tớ gì cả!” Một cô gái khác cũng cười nói.
Vương Nhã Lộ không thèm để ý đến bọn họ.
Tính cách của cô vốn thoải mái, tùy tiện giới thiệu: “Anh ấy là Dương Thiên, cũng là sinh viên đại học An chúng ta đấy! Nhưng mà anh ấy học khoa Kinh tế.”
Sau đó, Vương Nhã Lộ lại tiếp tục giới thiệu bạn cùng phòng mình cho Dương Thiên.
Cô gái cao gầy kia tên là Trương Doanh, một cô gái xinh đẹp khác tên là Lý Diễm, còn một cô gái có diện mạo bình thường, tên là Quách Hiểu Hiểu.
“Chào anh đẹp trai Dương Thiên!” Mấy cô gái cười nói.
Dương Thiên mỉm cười chào hỏi lại bọn họ, sau đó quay sang hỏi Vương Nhã Lộ: “Lộ Lộ, kỳ thi đã kết thúc rồi, em định khi nào thì về nhà?”
Vương Nhã Lộ cười nói: “Mua xong đồ thì mai em về luôn.
Đúng rồi, anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đặc sản để mang về nhà đúng không? Vậy chúng ta cùng nhau đi mua nhé!”
Dương Thiên suy nghĩ một chút, nhìn thấy nhóm Trương Doanh không có ý phản đối thì cũng gật đầu.
Dương Thiên có diện mạo thanh tú, khí chất trên người cũng rất độc đáo, da dẻ trắng nõn, nụ cười ôn hòa, giống như chàng thiếu niên nhà bên, khiến các cô gái rất có thiện cảm.
Cường Giả Đô ThịTác giả: Khuynh Tâm Nhĩ NhaTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn“Keng keng keng...” Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào. Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả. Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả. Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái. “Mọi người yên lặng một chút.” Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ. Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn. (Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai) Trương Tiến nhìn thấy mọi… “Cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại thần!” Vương Nhã Lộ không ngừng cảm ơn.“Lộ Lộ, có chuyện gì thế?” Lúc này mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ cũng nghe thấy lời cô nói, mọi người kinh ngạc vào xem.Khi nhìn thấy hai mươi quả tên lửa đang nổ bùm bùm trong phòng livestream của Vương Nhã Lộ, mọi người cũng hâm mộ vô cùng.Mọi người đều biết những quả tên lửa này có giá bao nhiêu, ai cũng ước đó là của mình.Gia cảnh của những người trong ký túc xá của Vương Nhã Lộ đều bình thường, mọi người đều cảm thấy mình xinh đẹp hơn Vương Nhã Lộ, thế mà không ngờ hôm nay Vương Nhã Lộ lại kiếm được tận hai mươi nghìn tệ.Dương Thiên gõ chữ: “Em hát tiếp đi! Hát hay lắm!”Vương Nhã Lộ vội vàng gật đầu: “Được, vậy bây giờ Lộ Lộ lại tiếp tục hát cho mọi người nghe!”Dương Thiên nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe cô hát.“Ôi! Cô gái này hát hay quá! Tôi phải theo dõi ngay mới được!”“Đúng vậy, lúc trước không phát hiện ra có một hoạt náo viên hát hay như thế này.”...!Vương Nhã Lộ thực sự hát rất hay.Sau khi cô kết thúc bài hát, lập tức có thêm không ít người ấn theo dõi cô.Dương Thiên còn bốn mươi nghìn tệ, hắn lại ấn chọn hai mươi quả tên lửa nữa, gửi tặng.“Ôi mẹ ơi! Lại thêm hai mươi quả tên lửa nữa!”“Duyên Hà Trường Lưu không hổ danh là đại gia số một của thế giới livestream!”“Đại gia, cầu bao nuôi!”...!“Cảm ơn! Thực sự vô cùng cảm ơn Duyên Hà Trường Lưu đại đại đã tặng Lộ Lộ thêm hai mươi quả tên lửa nữa!” Vương Nhã Lộ cảm kích nói.“Oa! Lộ Lộ, cậu phát tài rồi! Không được, nhất định cậu phải mời chúng tớ ăn một bữa thịnh soạn!”“Đúng vậy, đúng vậy, chúng tớ muốn ăn một bữa tiệc lớn!”Mấy người bạn cùng phòng của Vương Nhã Lộ nhao nhao lên, giọng nói tràn đầy hâm mộ.Chỉ trong nháy mắt mà Vương Nhã Lộ lại kiếm được thêm hai mươi nghìn tệ nữa.Dương Thiên tặng quà xong thì không đi lang thang các phòng nữa mà thoát khỏi app livestream.Hai ngày thi trôi qua trong nháy mắt.Khi Trương Thiên quay trở lại ký túc xá thì nhóm Trịnh Vân Long, Phùng Thiếu Phong và Lý Kim Hâm đã đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà rồi.Bọn họ đã mua vé xong xuôi.Hai ngày nay Trịnh Vân Long cũng đã từ trong bể khổ đi ra, mặc dù cả người nhìn vẫn uể oải chán chường, nhưng tâm trạng cũng khôi phục được một chút.“Lão tam, chúng tôi về trước nhé! Nghỉ đông vui vẻ nha!” Nhóm người Trịnh Vân Long chào hỏi Dương Thiên.Bọn họ đã mua vé về đêm, chắc nửa đêm là có thể về tới nhà.Dương Thiên cũng cười: “Ừ, mọi người chú ý an toàn, về nhà vui vẻ!”...!Ký túc xá đột nhiên trở nên trống trải, Dương Thiên thu dọn một chút rồi cũng rời đi.Chuẩn bị về nhà rồi, Dương Thiên suy nghĩ một chút, hắn muốn mua một chiếc xe.Dương Thiên đã có bằng lái từ lâu rồi, hắn bỏ ra mấy trăm nghìn để có thể nhận được bằng lái trong thời gian ngắn.Thời gian trước bận rộn tu luyện nên hắn không có thời gian mua xe.Lần này Dương Thiên về nhà, hắn định mua ít đặc sản thành phố Hải mang về, những thứ này rất cồng kềnh, thế nên hắn muốn tự mình lái xe về nhà.Dương Thiên đi khắp các cửa hàng xe của thành phố Hải, sau đó đã chọn được một chiếc ô tô mà hắn ưng ý.Một chiếc BMW màu đen có giá gần hai triệu, kiểu dáng rất thời thượng và ngầu.Dương Thiên lái xe dạo một vòng thành phố Hải, nhìn thấy gì ngon đều vào mua một chút.“Ôi? Anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đồ sao?” Đột nhiên, một giọng nói thanh thúy vang lên bên tai Dương Thiên.Dương Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Vương Nhã Lộ.Lúc này, trong tay Vương Nhã Lộ cũng xách không ít đặc sản của thành phố Hải, cô cũng mua để mang về quê.Bên cạnh Vương Nhã Lộ còn mấy cô gái nữa, ai cũng tay xách nách mang, đây đều là những người bạn cùng phòng của cô.“Ai nha nha, Lộ Lộ, đây là ai thế? Ai mà cậu gọi anh Tiểu Thiên thân thiết như vậy?” Một cô gái cao gầy lập tức trêu chọc.“Đúng vậy, Lộ Lộ, anh chàng đẹp trai này là ai thế? Sao không chịu giới thiệu cho chúng tớ gì cả!” Một cô gái khác cũng cười nói.Vương Nhã Lộ không thèm để ý đến bọn họ.Tính cách của cô vốn thoải mái, tùy tiện giới thiệu: “Anh ấy là Dương Thiên, cũng là sinh viên đại học An chúng ta đấy! Nhưng mà anh ấy học khoa Kinh tế.”Sau đó, Vương Nhã Lộ lại tiếp tục giới thiệu bạn cùng phòng mình cho Dương Thiên.Cô gái cao gầy kia tên là Trương Doanh, một cô gái xinh đẹp khác tên là Lý Diễm, còn một cô gái có diện mạo bình thường, tên là Quách Hiểu Hiểu.“Chào anh đẹp trai Dương Thiên!” Mấy cô gái cười nói.Dương Thiên mỉm cười chào hỏi lại bọn họ, sau đó quay sang hỏi Vương Nhã Lộ: “Lộ Lộ, kỳ thi đã kết thúc rồi, em định khi nào thì về nhà?”Vương Nhã Lộ cười nói: “Mua xong đồ thì mai em về luôn.Đúng rồi, anh Tiểu Thiên, anh cũng đi mua đặc sản để mang về nhà đúng không? Vậy chúng ta cùng nhau đi mua nhé!”Dương Thiên suy nghĩ một chút, nhìn thấy nhóm Trương Doanh không có ý phản đối thì cũng gật đầu.Dương Thiên có diện mạo thanh tú, khí chất trên người cũng rất độc đáo, da dẻ trắng nõn, nụ cười ôn hòa, giống như chàng thiếu niên nhà bên, khiến các cô gái rất có thiện cảm.