Ôn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó…

Chương 4: 4: Thật Ác Liệt

Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc ThiếuTác giả: Đường Quả Diểu DiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÔn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó… Hoắc Hàn Niên nhìn cô khi cô rời đi, trong lòng tràn đầy tức giận và ảm đạm.Ôn Nguyễn đứng tại chỗ, mím chặt má.Ôi dữ dội quá!Ngay lập tức nghĩ đến những gì cô đã làm với anh ta từ khi anh ta được chuyển đến lớp mười, khuôn mặt nhỏ của cô nhăn lại.Tự chuốc lấy tội lỗi, sống không nổi!Cô ấy đã làm tất cả một mình!Khi chuông báo vào lớp vang lên, Ôn Nguyễn không quay lại lớp học mà đến văn phòng của giáo viên.Tổng cộng có năm tầng, muốn lau hết kính thì phải mất cả buổi chiều.Ôn Nguyễn bắt đầu lau kính ở tầng năm, đến tầng ba thì gặp Hoắc Cảnh Tử thay mặt trường trở về từ cuộc thi sơ khảo trí tuệ nhân tạo AI.Hoắc Cảnh Tử tao nhã ôn nhu, ưu nhã như ngọc, khuôn mặt tuấn tú luôn nở nụ cười như gió xuân.So với Hoắc Hàn Niên lông mày hung tợn, anh ta giống như Thiên Sứ trong nhân gian.Ôn Nguyễn đã bị lừa dối bởi bộ mặt đạo đức giả của Hoắc Cảnh Tử trong kiếp trước của mình.Anh ta dường như có tình cảm với cô nhưng lại là người tàn nhẫn và nhẫn tâm nhất, anh ta tốt với cô nhưng vì trả thù và thèm muốn tài sản của nhà cô nên đã bất chấp thủ đoạn ra tay với cô.Cuối cùng, hợp tác với Diệp Uyển Uyển, gϊếŧ chết cha và bà ngoại cô, lấy đi tập đoàn, khiến gia tộc cô bị tiêu tan!Nhìn thấy người đàn ông này, Ôn Nguyễn run lên vì tức giận."Nguyễn Nguyễn, sao cậu lại ở đây?"Ôn Nguyễn nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, xoa xoa cổ tay trắng nõn gầy guộc, giọng nói tự nhiên rất ngọt ngào, "Tôi bị trưởng khoa phạt lau cửa sổ, đã hơn một giờ rồi, tay tôi rất đau!"“Có muốn tớ lau phụ không?” Vẻ mặt Hoắc Cảnh Tử bề ngoài là quan tâm, chu đáo nhất, nhưng trong lòng anh biết Ôn Nguyễn là kẻ ngốc, thà rằng kiệt sức còn hơn để anh mệt mỏi một chút.Ôn Nguyễn đưa khăn lau cho Hoắc Cảnh Tử, cười ngọt ngào nói: "Được."Hoắc Cảnh Tử nhìn chiếc giẻ bẩn trong tay mà nhíu mày, đè nén nghi hoặc và bất mãn trong lòng.Nhìn Ôn Nguyễn dời cái ghế đẩu nhỏ sang một bên, Hoắc Cảnh Tử nhẹ giọng nói: "Nguyễn Nguyễn, trong túi có sữa và chuối."Ôn Nguyễn cười gật đầu.Khi Hoắc Cảnh Tử lau cửa sổ xong chuẩn bị bước xuống ghế, Ôn Nguyễn chính xác bóc vỏ chuối rồi ném."Ow—"Hoắc Cảnh Tử trượt chân ngã mạnh.Ôn Nguyễn lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ, ngây ngô chạy về phía Hoắc Cảnh Tử, "Thực xin lỗi, tôi ném vào thùng rác, không ngờ ném vào! cậu không bị thương chứ?"Hoắc Cảnh Tử cảm thấy xương như sắp gãy.Đối diện với đôi mắt trong veo và ngây thơ như nai tơ của Ôn Nguyễn, anh không thể trách cô cái gì, chỉ lắc đầu nói: " tớ không sao.""Vậy được rồi, để tôi đỡ cậu lên!"Ôn Nguyễn đưa tay ra đỡ Hoắc Cảnh Tử nhưng cô chưa kịp nâng anh lên thì cô lại vấp ngã, khi Hoắc Cảnh Tử lại ngã xuống đất, cùi chỏ của Ôn Nguyễn đánh mạnh vào chỗ hiểm của anh."Cái gì --"Nhìn Hoắc Cảnh Tử khuôn mặt méo mó đau đớn, Ôn Nguyễn nước mắt lưng tròng, vẻ mặt áy náy hỏi: “Cảnh Tử, tôi không cố ý, tôi chỉ trượt dưới chân thôi, cậu có sao không? Tôi sẽ giúp cậu một lần nữa? "Hoắc Cảnh Tử làm sao dám nhờ Ôn Nguyễn đỡ dậy, hắn đau đến mức muốn bóp cổ Ôn Nguyễn, nhưng không nỡ xúc phạm đến đại tiểu thư, nên chỉ có thể chịu đựng đau đớn mà đứng lên.nghiến răng.Ôn Nguyễn ngồi xổm trên mặt đất, mặt vùi vào trong cánh tay của hắn, đôi vai gầy co giật.Hoắc Cảnh Tử nghĩ đến Ôn Nguyễn đang khóc, chống lại cơn đau cùng lửa giận toàn thân, vươn tay vỗ vỗ bả vai cô, “Nguyễn Nguyễn, tớ biết cậu không cố ý, tớ sẽ không trách đâu."“Cảnh Tử, tôi hại cậu rồi, thương quá, cậu thật sự không sao chứ?” Ôn Nguyễn nhướng đôi mắt trong veo ướŧ áŧ nhìn Hoắc Cảnh Tử."Thực sự không sao.""Thật tuyệt, cậu tiếp tục giúp tôi lau cửa sổ, tôi sẽ mua trà chanh mà cậu thích."Không đợi Hoắc Cảnh Tu nói gì, Ôn Nguyễn rời đi với vẻ mặt xấu hổ.Nhưng vừa đi đến góc cầu thang, liền nhìn thấy Hoắc Hàn Niên đang đi lên lầu, hai tay đút túi quần, trên mặt lộ ra vẻ u ám..

Hoắc Hàn Niên nhìn cô khi cô rời đi, trong lòng tràn đầy tức giận và ảm đạm.

Ôn Nguyễn đứng tại chỗ, mím chặt má.

Ôi dữ dội quá!

Ngay lập tức nghĩ đến những gì cô đã làm với anh ta từ khi anh ta được chuyển đến lớp mười, khuôn mặt nhỏ của cô nhăn lại.

Tự chuốc lấy tội lỗi, sống không nổi!

Cô ấy đã làm tất cả một mình!

Khi chuông báo vào lớp vang lên, Ôn Nguyễn không quay lại lớp học mà đến văn phòng của giáo viên.

Tổng cộng có năm tầng, muốn lau hết kính thì phải mất cả buổi chiều.

Ôn Nguyễn bắt đầu lau kính ở tầng năm, đến tầng ba thì gặp Hoắc Cảnh Tử thay mặt trường trở về từ cuộc thi sơ khảo trí tuệ nhân tạo AI.

Hoắc Cảnh Tử tao nhã ôn nhu, ưu nhã như ngọc, khuôn mặt tuấn tú luôn nở nụ cười như gió xuân.

So với Hoắc Hàn Niên lông mày hung tợn, anh ta giống như Thiên Sứ trong nhân gian.

Ôn Nguyễn đã bị lừa dối bởi bộ mặt đạo đức giả của Hoắc Cảnh Tử trong kiếp trước của mình.

Anh ta dường như có tình cảm với cô nhưng lại là người tàn nhẫn và nhẫn tâm nhất, anh ta tốt với cô nhưng vì trả thù và thèm muốn tài sản của nhà cô nên đã bất chấp thủ đoạn ra tay với cô.

Cuối cùng, hợp tác với Diệp Uyển Uyển, gϊếŧ chết cha và bà ngoại cô, lấy đi tập đoàn, khiến gia tộc cô bị tiêu tan!

Nhìn thấy người đàn ông này, Ôn Nguyễn run lên vì tức giận.

"Nguyễn Nguyễn, sao cậu lại ở đây?"

Ôn Nguyễn nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, xoa xoa cổ tay trắng nõn gầy guộc, giọng nói tự nhiên rất ngọt ngào, "Tôi bị trưởng khoa phạt lau cửa sổ, đã hơn một giờ rồi, tay tôi rất đau!"

“Có muốn tớ lau phụ không?” Vẻ mặt Hoắc Cảnh Tử bề ngoài là quan tâm, chu đáo nhất, nhưng trong lòng anh biết Ôn Nguyễn là kẻ ngốc, thà rằng kiệt sức còn hơn để anh mệt mỏi một chút.

Ôn Nguyễn đưa khăn lau cho Hoắc Cảnh Tử, cười ngọt ngào nói: "Được.

"

Hoắc Cảnh Tử nhìn chiếc giẻ bẩn trong tay mà nhíu mày, đè nén nghi hoặc và bất mãn trong lòng.

Nhìn Ôn Nguyễn dời cái ghế đẩu nhỏ sang một bên, Hoắc Cảnh Tử nhẹ giọng nói: "Nguyễn Nguyễn, trong túi có sữa và chuối.

"

Ôn Nguyễn cười gật đầu.

Khi Hoắc Cảnh Tử lau cửa sổ xong chuẩn bị bước xuống ghế, Ôn Nguyễn chính xác bóc vỏ chuối rồi ném.

"Ow—"

Hoắc Cảnh Tử trượt chân ngã mạnh.

Ôn Nguyễn lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ, ngây ngô chạy về phía Hoắc Cảnh Tử, "Thực xin lỗi, tôi ném vào thùng rác, không ngờ ném vào! cậu không bị thương chứ?"

Hoắc Cảnh Tử cảm thấy xương như sắp gãy.

Đối diện với đôi mắt trong veo và ngây thơ như nai tơ của Ôn Nguyễn, anh không thể trách cô cái gì, chỉ lắc đầu nói: " tớ không sao.

"

"Vậy được rồi, để tôi đỡ cậu lên!"

Ôn Nguyễn đưa tay ra đỡ Hoắc Cảnh Tử nhưng cô chưa kịp nâng anh lên thì cô lại vấp ngã, khi Hoắc Cảnh Tử lại ngã xuống đất, cùi chỏ của Ôn Nguyễn đánh mạnh vào chỗ hiểm của anh.

"Cái gì --"

Nhìn Hoắc Cảnh Tử khuôn mặt méo mó đau đớn, Ôn Nguyễn nước mắt lưng tròng, vẻ mặt áy náy hỏi: “Cảnh Tử, tôi không cố ý, tôi chỉ trượt dưới chân thôi, cậu có sao không? Tôi sẽ giúp cậu một lần nữa? "

Hoắc Cảnh Tử làm sao dám nhờ Ôn Nguyễn đỡ dậy, hắn đau đến mức muốn bóp cổ Ôn Nguyễn, nhưng không nỡ xúc phạm đến đại tiểu thư, nên chỉ có thể chịu đựng đau đớn mà đứng lên.

nghiến răng.

Ôn Nguyễn ngồi xổm trên mặt đất, mặt vùi vào trong cánh tay của hắn, đôi vai gầy co giật.

Hoắc Cảnh Tử nghĩ đến Ôn Nguyễn đang khóc, chống lại cơn đau cùng lửa giận toàn thân, vươn tay vỗ vỗ bả vai cô, “Nguyễn Nguyễn, tớ biết cậu không cố ý, tớ sẽ không trách đâu.

"

“Cảnh Tử, tôi hại cậu rồi, thương quá, cậu thật sự không sao chứ?” Ôn Nguyễn nhướng đôi mắt trong veo ướŧ áŧ nhìn Hoắc Cảnh Tử.

"Thực sự không sao.

"

"Thật tuyệt, cậu tiếp tục giúp tôi lau cửa sổ, tôi sẽ mua trà chanh mà cậu thích.

"

Không đợi Hoắc Cảnh Tu nói gì, Ôn Nguyễn rời đi với vẻ mặt xấu hổ.

Nhưng vừa đi đến góc cầu thang, liền nhìn thấy Hoắc Hàn Niên đang đi lên lầu, hai tay đút túi quần, trên mặt lộ ra vẻ u ám.

.

Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc ThiếuTác giả: Đường Quả Diểu DiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÔn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó… Hoắc Hàn Niên nhìn cô khi cô rời đi, trong lòng tràn đầy tức giận và ảm đạm.Ôn Nguyễn đứng tại chỗ, mím chặt má.Ôi dữ dội quá!Ngay lập tức nghĩ đến những gì cô đã làm với anh ta từ khi anh ta được chuyển đến lớp mười, khuôn mặt nhỏ của cô nhăn lại.Tự chuốc lấy tội lỗi, sống không nổi!Cô ấy đã làm tất cả một mình!Khi chuông báo vào lớp vang lên, Ôn Nguyễn không quay lại lớp học mà đến văn phòng của giáo viên.Tổng cộng có năm tầng, muốn lau hết kính thì phải mất cả buổi chiều.Ôn Nguyễn bắt đầu lau kính ở tầng năm, đến tầng ba thì gặp Hoắc Cảnh Tử thay mặt trường trở về từ cuộc thi sơ khảo trí tuệ nhân tạo AI.Hoắc Cảnh Tử tao nhã ôn nhu, ưu nhã như ngọc, khuôn mặt tuấn tú luôn nở nụ cười như gió xuân.So với Hoắc Hàn Niên lông mày hung tợn, anh ta giống như Thiên Sứ trong nhân gian.Ôn Nguyễn đã bị lừa dối bởi bộ mặt đạo đức giả của Hoắc Cảnh Tử trong kiếp trước của mình.Anh ta dường như có tình cảm với cô nhưng lại là người tàn nhẫn và nhẫn tâm nhất, anh ta tốt với cô nhưng vì trả thù và thèm muốn tài sản của nhà cô nên đã bất chấp thủ đoạn ra tay với cô.Cuối cùng, hợp tác với Diệp Uyển Uyển, gϊếŧ chết cha và bà ngoại cô, lấy đi tập đoàn, khiến gia tộc cô bị tiêu tan!Nhìn thấy người đàn ông này, Ôn Nguyễn run lên vì tức giận."Nguyễn Nguyễn, sao cậu lại ở đây?"Ôn Nguyễn nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, xoa xoa cổ tay trắng nõn gầy guộc, giọng nói tự nhiên rất ngọt ngào, "Tôi bị trưởng khoa phạt lau cửa sổ, đã hơn một giờ rồi, tay tôi rất đau!"“Có muốn tớ lau phụ không?” Vẻ mặt Hoắc Cảnh Tử bề ngoài là quan tâm, chu đáo nhất, nhưng trong lòng anh biết Ôn Nguyễn là kẻ ngốc, thà rằng kiệt sức còn hơn để anh mệt mỏi một chút.Ôn Nguyễn đưa khăn lau cho Hoắc Cảnh Tử, cười ngọt ngào nói: "Được."Hoắc Cảnh Tử nhìn chiếc giẻ bẩn trong tay mà nhíu mày, đè nén nghi hoặc và bất mãn trong lòng.Nhìn Ôn Nguyễn dời cái ghế đẩu nhỏ sang một bên, Hoắc Cảnh Tử nhẹ giọng nói: "Nguyễn Nguyễn, trong túi có sữa và chuối."Ôn Nguyễn cười gật đầu.Khi Hoắc Cảnh Tử lau cửa sổ xong chuẩn bị bước xuống ghế, Ôn Nguyễn chính xác bóc vỏ chuối rồi ném."Ow—"Hoắc Cảnh Tử trượt chân ngã mạnh.Ôn Nguyễn lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ, ngây ngô chạy về phía Hoắc Cảnh Tử, "Thực xin lỗi, tôi ném vào thùng rác, không ngờ ném vào! cậu không bị thương chứ?"Hoắc Cảnh Tử cảm thấy xương như sắp gãy.Đối diện với đôi mắt trong veo và ngây thơ như nai tơ của Ôn Nguyễn, anh không thể trách cô cái gì, chỉ lắc đầu nói: " tớ không sao.""Vậy được rồi, để tôi đỡ cậu lên!"Ôn Nguyễn đưa tay ra đỡ Hoắc Cảnh Tử nhưng cô chưa kịp nâng anh lên thì cô lại vấp ngã, khi Hoắc Cảnh Tử lại ngã xuống đất, cùi chỏ của Ôn Nguyễn đánh mạnh vào chỗ hiểm của anh."Cái gì --"Nhìn Hoắc Cảnh Tử khuôn mặt méo mó đau đớn, Ôn Nguyễn nước mắt lưng tròng, vẻ mặt áy náy hỏi: “Cảnh Tử, tôi không cố ý, tôi chỉ trượt dưới chân thôi, cậu có sao không? Tôi sẽ giúp cậu một lần nữa? "Hoắc Cảnh Tử làm sao dám nhờ Ôn Nguyễn đỡ dậy, hắn đau đến mức muốn bóp cổ Ôn Nguyễn, nhưng không nỡ xúc phạm đến đại tiểu thư, nên chỉ có thể chịu đựng đau đớn mà đứng lên.nghiến răng.Ôn Nguyễn ngồi xổm trên mặt đất, mặt vùi vào trong cánh tay của hắn, đôi vai gầy co giật.Hoắc Cảnh Tử nghĩ đến Ôn Nguyễn đang khóc, chống lại cơn đau cùng lửa giận toàn thân, vươn tay vỗ vỗ bả vai cô, “Nguyễn Nguyễn, tớ biết cậu không cố ý, tớ sẽ không trách đâu."“Cảnh Tử, tôi hại cậu rồi, thương quá, cậu thật sự không sao chứ?” Ôn Nguyễn nhướng đôi mắt trong veo ướŧ áŧ nhìn Hoắc Cảnh Tử."Thực sự không sao.""Thật tuyệt, cậu tiếp tục giúp tôi lau cửa sổ, tôi sẽ mua trà chanh mà cậu thích."Không đợi Hoắc Cảnh Tu nói gì, Ôn Nguyễn rời đi với vẻ mặt xấu hổ.Nhưng vừa đi đến góc cầu thang, liền nhìn thấy Hoắc Hàn Niên đang đi lên lầu, hai tay đút túi quần, trên mặt lộ ra vẻ u ám..

Chương 4: 4: Thật Ác Liệt