Ôn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó…
Chương 24: 24: Có Người Theo Đuổi Tiểu Tiên Nữ
Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc ThiếuTác giả: Đường Quả Diểu DiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÔn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó… Trường trung học Isa, ai không mù cũng biết Ôn Nguyễn thích Hoắc Cảnh Tử!Một tiểu tiên nữ hiển nhiên rất xinh đẹp, đối với Hoắc Cảnh Tử mà nói, cô luôn phải tỏ ra th* t*c khó chịu.Tuy rằng không đáng yêu, nhưng hiện tại đã trở lại như cũ, vẫn là vừa mắt."Đừng nói nữa, Ôn Nguyễn thật sự rất đẹp, trắng nõn mềm mại, nếu không phải là thú cưng của Hoắc Cảnh Tử, tớ sẽ đuổi theo cậu ấy."Thẩm Lạc Nhi, "Tớ thấy Lăng Phỉ Nhi đẹp hơn.Ngày Tết năm ngoái xem cậu ấy múa, nói chung là khẩu vị của tớ."Minh Khải quá lười tranh luận với cậu ta nên hỏi Hoắc Hàn Niên, "Niên ca, cậu nghĩ ai trông đẹp hơn?"Hoắc Hàn Niên dùng ánh mắt thâm thúy liếc nhìn đội nữ.Lăng Phỉ Nhi vốn đang chú ý tới Hoắc Hàn Niên, nhìn thấy hắn đang nhìn về phía mình, eo thon cùng hai chân thon dài thẳng tắp hơi xếp vào nhau.Vì sợ không chú ý sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô trong lòng Hoắc Hàn Niên.Ôn Nguyễn nhận thấy cử chỉ tinh xảo của Lăng Phỉ Nhi, cô liếc mắt nhìn đám nam sinh ở hàng ghế sau.Chắc chắn, cô đã thấy vài người cùng Hoắc Hàn Niên đang nhìn sang đây.Đôi mắt nai trong veo của Ôn Nguyễn vừa chạm với đôi mắt híp vừa tối vừa lạnh của Hoắc Hàn Niên.Nghĩ đến vừa rồi có thể là anh nhìn Lăng Phỉ Nhi trước mặt, Ôn Nguyễn ánh mắt tức giận nhìn anh.Con chó đáng ghét!Nhận sôcôla của Diệp Uyển Uyển còn chưa đủ, còn nhìn bạn học của lớp cô như vậy, sao trước đây mình không thấy anh ta âu yếm như vậy?Sau lễ chào cờ, Văn Nhân khoác tay Ôn Nguyễn."Cuối tuần tớ đến bệnh viện khám cho Hoắc Cảnh Tử, Nguyễn tỷ, cậu sao lại bất cẩn như vậy, làm gãy xương cụt của cậu ấy, bác sĩ nói cậu ấy phải nằm viện ít nhất một tháng!"Ôn Nguyễn trong nội tâm giễu cợt.Nếu có thể, cô vẫn muốn mạng của hắn!"Nguyễn Tỷ, trước khi Hoắc Cảnh Tử quay lại trường học, chúng ta phải giúp cậu ấy giành lại ngôi vị học đường và đuổi Hoắc Hàn Niên ra khỏi học viện Isa của chúng ta!""Tớ nghe nói Diệp Uyển Uyển từ hồi cấp 1 có quan hệ tình cảm với Hoắc Hàn Niên.Khi nào có bằng chứng hẹn hò của bọn họ, tớ sẽ báo -"Ôn Nguyễn ngắt lời Văn Nhân chưa từng ngừng nói, "Đủ rồi, sau này đừng lo lắng cho Hoắc Hàn Niên!""Nguyễn Tỷ, cậu thật sự không muốn tiến hành thủ đoạn tiếp theo sao?"Ôn Nguyễn lờ đi lời Văn Nhân, đi vào lớp.Có lẽ bị ảnh hưởng bởi sự việc buổi sáng, Ôn Nguyên cả buổi sáng không chủ động nói một lời với Hoắc Hàn Niên.Đương nhiên, tính tình u ám lạnh lùng của Hoắc Hàn Niên sẽ không chủ động nói với cô.Bầu không khí giữa hai người cô đặc và cứng như băng.Ngay cả Thẩm Xuyên và Văn Nhân ở hàng ghế đầu cũng có thể cảm nhận được giữa họ có gì đó không ổn.Kỳ thi tháng sẽ đến vào thứ sáu, Ôn Nguyễn dành toàn bộ thời gian để đọc sách và viết các câu hỏi.Những kiếnthức ngắn hạn này không khó đối với cô nhưng đã khá lâu, cần ôn tập lại.Chiến tranh lạnh kéo dài trong ba ngày.Tức giận trong lòng của Ôn Nguyễn cũng bị tiêu tán rất nhiều trong lúc chiến tranh lạnh.Nghĩ đến kiếp trước anh làm gì cho cô, anh chỉ "ngược" cô một chút, sao cô phải quan tâm đến anh?Ngay lúc Ôn Nguyễn sắp phá được thế bế tắc thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra với cô.Học sinh năng khiếu thể dục, ban 9 là Tần Phóng học bá trường Isa, thế mà vào buổi sáng hôm thứ Tư, đi vào phòng học ban 10.Hắn đưa cho Ôn Nguyễn một bình sữa và một hộp bánh quy sô cô la.Nhìn thấy cảnh này, nhiều học sinh bắt đầu la ó.Ôn Nguyễn đang đọc câu hỏi thì thấy Tần Phóng đưa bánh quy và sữa, cô chớp chớp đôi mắt nai trong veo, trong mắt có chút khó hiểu."Ôn Nguyễn, tớ biết trong lòng cậu chỉ có Hoắc Cảnh Tử, tớ không có ý gì khác, tớ chỉ muốn làm bạn của cậu!".
Trường trung học Isa, ai không mù cũng biết Ôn Nguyễn thích Hoắc Cảnh Tử!
Một tiểu tiên nữ hiển nhiên rất xinh đẹp, đối với Hoắc Cảnh Tử mà nói, cô luôn phải tỏ ra th* t*c khó chịu.
Tuy rằng không đáng yêu, nhưng hiện tại đã trở lại như cũ, vẫn là vừa mắt.
"Đừng nói nữa, Ôn Nguyễn thật sự rất đẹp, trắng nõn mềm mại, nếu không phải là thú cưng của Hoắc Cảnh Tử, tớ sẽ đuổi theo cậu ấy.
"
Thẩm Lạc Nhi, "Tớ thấy Lăng Phỉ Nhi đẹp hơn.
Ngày Tết năm ngoái xem cậu ấy múa, nói chung là khẩu vị của tớ.
"
Minh Khải quá lười tranh luận với cậu ta nên hỏi Hoắc Hàn Niên, "Niên ca, cậu nghĩ ai trông đẹp hơn?"
Hoắc Hàn Niên dùng ánh mắt thâm thúy liếc nhìn đội nữ.
Lăng Phỉ Nhi vốn đang chú ý tới Hoắc Hàn Niên, nhìn thấy hắn đang nhìn về phía mình, eo thon cùng hai chân thon dài thẳng tắp hơi xếp vào nhau.
Vì sợ không chú ý sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô trong lòng Hoắc Hàn Niên.
Ôn Nguyễn nhận thấy cử chỉ tinh xảo của Lăng Phỉ Nhi, cô liếc mắt nhìn đám nam sinh ở hàng ghế sau.
Chắc chắn, cô đã thấy vài người cùng Hoắc Hàn Niên đang nhìn sang đây.
Đôi mắt nai trong veo của Ôn Nguyễn vừa chạm với đôi mắt híp vừa tối vừa lạnh của Hoắc Hàn Niên.
Nghĩ đến vừa rồi có thể là anh nhìn Lăng Phỉ Nhi trước mặt, Ôn Nguyễn ánh mắt tức giận nhìn anh.
Con chó đáng ghét!
Nhận sôcôla của Diệp Uyển Uyển còn chưa đủ, còn nhìn bạn học của lớp cô như vậy, sao trước đây mình không thấy anh ta âu yếm như vậy?
Sau lễ chào cờ, Văn Nhân khoác tay Ôn Nguyễn.
"Cuối tuần tớ đến bệnh viện khám cho Hoắc Cảnh Tử, Nguyễn tỷ, cậu sao lại bất cẩn như vậy, làm gãy xương cụt của cậu ấy, bác sĩ nói cậu ấy phải nằm viện ít nhất một tháng!"
Ôn Nguyễn trong nội tâm giễu cợt.
Nếu có thể, cô vẫn muốn mạng của hắn!
"Nguyễn Tỷ, trước khi Hoắc Cảnh Tử quay lại trường học, chúng ta phải giúp cậu ấy giành lại ngôi vị học đường và đuổi Hoắc Hàn Niên ra khỏi học viện Isa của chúng ta!"
"Tớ nghe nói Diệp Uyển Uyển từ hồi cấp 1 có quan hệ tình cảm với Hoắc Hàn Niên.
Khi nào có bằng chứng hẹn hò của bọn họ, tớ sẽ báo -"
Ôn Nguyễn ngắt lời Văn Nhân chưa từng ngừng nói, "Đủ rồi, sau này đừng lo lắng cho Hoắc Hàn Niên!"
"Nguyễn Tỷ, cậu thật sự không muốn tiến hành thủ đoạn tiếp theo sao?"
Ôn Nguyễn lờ đi lời Văn Nhân, đi vào lớp.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi sự việc buổi sáng, Ôn Nguyên cả buổi sáng không chủ động nói một lời với Hoắc Hàn Niên.
Đương nhiên, tính tình u ám lạnh lùng của Hoắc Hàn Niên sẽ không chủ động nói với cô.
Bầu không khí giữa hai người cô đặc và cứng như băng.
Ngay cả Thẩm Xuyên và Văn Nhân ở hàng ghế đầu cũng có thể cảm nhận được giữa họ có gì đó không ổn.
Kỳ thi tháng sẽ đến vào thứ sáu, Ôn Nguyễn dành toàn bộ thời gian để đọc sách và viết các câu hỏi.
Những kiến
thức ngắn hạn này không khó đối với cô nhưng đã khá lâu, cần ôn tập lại.
Chiến tranh lạnh kéo dài trong ba ngày.
Tức giận trong lòng của Ôn Nguyễn cũng bị tiêu tán rất nhiều trong lúc chiến tranh lạnh.
Nghĩ đến kiếp trước anh làm gì cho cô, anh chỉ "ngược" cô một chút, sao cô phải quan tâm đến anh?
Ngay lúc Ôn Nguyễn sắp phá được thế bế tắc thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra với cô.
Học sinh năng khiếu thể dục, ban 9 là Tần Phóng học bá trường Isa, thế mà vào buổi sáng hôm thứ Tư, đi vào phòng học ban 10.
Hắn đưa cho Ôn Nguyễn một bình sữa và một hộp bánh quy sô cô la.
Nhìn thấy cảnh này, nhiều học sinh bắt đầu la ó.
Ôn Nguyễn đang đọc câu hỏi thì thấy Tần Phóng đưa bánh quy và sữa, cô chớp chớp đôi mắt nai trong veo, trong mắt có chút khó hiểu.
"Ôn Nguyễn, tớ biết trong lòng cậu chỉ có Hoắc Cảnh Tử, tớ không có ý gì khác, tớ chỉ muốn làm bạn của cậu!".
Trọng Sinh Thành Tiểu Tiên Nữ Bên Cạnh Hoắc ThiếuTác giả: Đường Quả Diểu DiểuTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÔn Nguyễn chết rồi, mới hai mươi hai tuổi. Cô bị người ta hủy dung mạo, gãy hai chân, cầm tù ở tầng hầm đến một năm. Ngày ngày bị ngược đãi, tra tấn, lúc chết gầy trơ cả xương. Cô bị ném đến rừng núi hoang dã, chết không nhắm mắt, mãi đến khi có người ngày đêm không thôi đi tìm cô. Một người mặc áo khoác nam màu đen, bước đi như sao băng u ám, âm trầm bước đi trong rừng rậm. Khuôn mặt của hắn ẩn nấp trong bóng đêm đen, Ôn Nguyễn thấy không rõ mặt của hắn, nhưng trên người hắn phát ra khí lạnh, khiến người ta nhìn mà phát khiếp. Hắn cong eo, một chân thon dài khom gối xuống. Hắn quỳ gối trước thi thể sắp bốc mùi trước mặt, xương ngón tay thon dài rõ ràng, từng tấc từng tấc m*n tr*n khuôn mặt đã nhìn không rõ dung mạo. Linh hồn Ôn Nguyễn tới gần nam nhân, ánh mắt từ hầu kết của hắn chậm rãi nhìn lên. Là một nam nhân anh tuấn làm cho người khác không nhìn ra bất kỳ tì vết trên mặt, ngũ quan anh tuấn, bất phàm. Ôn Nguyễn không thể tin nhìn nam nhân. Hoắc Hàn Niên! Lớp mười hai năm đó… Trường trung học Isa, ai không mù cũng biết Ôn Nguyễn thích Hoắc Cảnh Tử!Một tiểu tiên nữ hiển nhiên rất xinh đẹp, đối với Hoắc Cảnh Tử mà nói, cô luôn phải tỏ ra th* t*c khó chịu.Tuy rằng không đáng yêu, nhưng hiện tại đã trở lại như cũ, vẫn là vừa mắt."Đừng nói nữa, Ôn Nguyễn thật sự rất đẹp, trắng nõn mềm mại, nếu không phải là thú cưng của Hoắc Cảnh Tử, tớ sẽ đuổi theo cậu ấy."Thẩm Lạc Nhi, "Tớ thấy Lăng Phỉ Nhi đẹp hơn.Ngày Tết năm ngoái xem cậu ấy múa, nói chung là khẩu vị của tớ."Minh Khải quá lười tranh luận với cậu ta nên hỏi Hoắc Hàn Niên, "Niên ca, cậu nghĩ ai trông đẹp hơn?"Hoắc Hàn Niên dùng ánh mắt thâm thúy liếc nhìn đội nữ.Lăng Phỉ Nhi vốn đang chú ý tới Hoắc Hàn Niên, nhìn thấy hắn đang nhìn về phía mình, eo thon cùng hai chân thon dài thẳng tắp hơi xếp vào nhau.Vì sợ không chú ý sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô trong lòng Hoắc Hàn Niên.Ôn Nguyễn nhận thấy cử chỉ tinh xảo của Lăng Phỉ Nhi, cô liếc mắt nhìn đám nam sinh ở hàng ghế sau.Chắc chắn, cô đã thấy vài người cùng Hoắc Hàn Niên đang nhìn sang đây.Đôi mắt nai trong veo của Ôn Nguyễn vừa chạm với đôi mắt híp vừa tối vừa lạnh của Hoắc Hàn Niên.Nghĩ đến vừa rồi có thể là anh nhìn Lăng Phỉ Nhi trước mặt, Ôn Nguyễn ánh mắt tức giận nhìn anh.Con chó đáng ghét!Nhận sôcôla của Diệp Uyển Uyển còn chưa đủ, còn nhìn bạn học của lớp cô như vậy, sao trước đây mình không thấy anh ta âu yếm như vậy?Sau lễ chào cờ, Văn Nhân khoác tay Ôn Nguyễn."Cuối tuần tớ đến bệnh viện khám cho Hoắc Cảnh Tử, Nguyễn tỷ, cậu sao lại bất cẩn như vậy, làm gãy xương cụt của cậu ấy, bác sĩ nói cậu ấy phải nằm viện ít nhất một tháng!"Ôn Nguyễn trong nội tâm giễu cợt.Nếu có thể, cô vẫn muốn mạng của hắn!"Nguyễn Tỷ, trước khi Hoắc Cảnh Tử quay lại trường học, chúng ta phải giúp cậu ấy giành lại ngôi vị học đường và đuổi Hoắc Hàn Niên ra khỏi học viện Isa của chúng ta!""Tớ nghe nói Diệp Uyển Uyển từ hồi cấp 1 có quan hệ tình cảm với Hoắc Hàn Niên.Khi nào có bằng chứng hẹn hò của bọn họ, tớ sẽ báo -"Ôn Nguyễn ngắt lời Văn Nhân chưa từng ngừng nói, "Đủ rồi, sau này đừng lo lắng cho Hoắc Hàn Niên!""Nguyễn Tỷ, cậu thật sự không muốn tiến hành thủ đoạn tiếp theo sao?"Ôn Nguyễn lờ đi lời Văn Nhân, đi vào lớp.Có lẽ bị ảnh hưởng bởi sự việc buổi sáng, Ôn Nguyên cả buổi sáng không chủ động nói một lời với Hoắc Hàn Niên.Đương nhiên, tính tình u ám lạnh lùng của Hoắc Hàn Niên sẽ không chủ động nói với cô.Bầu không khí giữa hai người cô đặc và cứng như băng.Ngay cả Thẩm Xuyên và Văn Nhân ở hàng ghế đầu cũng có thể cảm nhận được giữa họ có gì đó không ổn.Kỳ thi tháng sẽ đến vào thứ sáu, Ôn Nguyễn dành toàn bộ thời gian để đọc sách và viết các câu hỏi.Những kiếnthức ngắn hạn này không khó đối với cô nhưng đã khá lâu, cần ôn tập lại.Chiến tranh lạnh kéo dài trong ba ngày.Tức giận trong lòng của Ôn Nguyễn cũng bị tiêu tán rất nhiều trong lúc chiến tranh lạnh.Nghĩ đến kiếp trước anh làm gì cho cô, anh chỉ "ngược" cô một chút, sao cô phải quan tâm đến anh?Ngay lúc Ôn Nguyễn sắp phá được thế bế tắc thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra với cô.Học sinh năng khiếu thể dục, ban 9 là Tần Phóng học bá trường Isa, thế mà vào buổi sáng hôm thứ Tư, đi vào phòng học ban 10.Hắn đưa cho Ôn Nguyễn một bình sữa và một hộp bánh quy sô cô la.Nhìn thấy cảnh này, nhiều học sinh bắt đầu la ó.Ôn Nguyễn đang đọc câu hỏi thì thấy Tần Phóng đưa bánh quy và sữa, cô chớp chớp đôi mắt nai trong veo, trong mắt có chút khó hiểu."Ôn Nguyễn, tớ biết trong lòng cậu chỉ có Hoắc Cảnh Tử, tớ không có ý gì khác, tớ chỉ muốn làm bạn của cậu!".