Tác giả:

Hạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ…

Chương 96: Bị bắt cóc [ 3 ]

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, lập tức hừ lạnh một tiếng:“Cái này có khả năng nói lên điều gì?!”“Hồng chí liên tâm, tâm giao hà dĩ, song sinh tử liên, có tử vô tự.” Hắn mị hoặc lẩm bẩm bên tai nàng,“Trừ bỏ ta, không ai có thể khiến nàng mang đứa nhỏ, cho dù là Tư Đồ Hoàng Vũ cũng vĩnh viễn không có khả năng cùng nàng sanh con” (Editor hoàn tòan hok hiểu câu đầu nói gì, có ai giúp với !!!)Lãnh Diệu Liên ngẩng đầu lạnh lùng cười:“Nàng quên sao, nàng là vị hôn thê của ta a”Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, hắn lại tiếp tục kể rõ:“Từ lúc sinh ra, nàng đã định là tân nương của ta. Mà con của chúng ta sẽ là”“Chó má!” Hạ Ngữ Mạt hung hăng cắt lời của hắn:“Ai tin ngươi?! Cho dù là thật sự không sinh ra đứa nhỏ thì thế nào? Ta thương hắn! Người ta yêu là Tư Đồ Hoàng Vũ, cho dù cả đời đều sinh không ra đứa nhỏ, ta cũng sẽ không rời khỏi hắn!”“Nàng nói lại một lần?!”. Con ngươi Lãnh Diệu Liên hiện lên một chút âm u lạnh lẽo.“Cho dù nói bao nhiêu lần cũng giống nhau! Ta thương hắn! Ta thương hắn! Yêu thật sâu đậm! Cho nên ngươi, hắn, chó má ô”Hạ Ngữ Mạt đôi môi môi mỏng manh của hắn đoạt lấy, hung hăng hôn lên, mà không chỉ dừng lại trong giới hạn của đôi môi anh đào, hắn hôn lên cả cổ của nàng, một đường đi xuống.“Không muốn! Không cần! Chết tiệt!! Không cần!”Hạ Ngữ Mạt hoảng sợ, trừng to mắt, nước mắt chảy ra cũng không có thể ngăn cản động tác hắn bắt đầu xé rách quần áo nàng.“Không cần!”Nàng lớn tiếng thét lên.Đột nhiên, một trận gió lớn ập vào, không, rõ ràng là một đại điểu.Trên cánh cửa gỗ trực tiếp bị phá thành một cái lỗ, tuy không rõ ràng nhưng còn có thể nhìn ra được đó là hình dạng một con chim.Nó bay vào trong, sau đó trực tiếp đáp xuống bên giường.“Chẩm, tránh ra.”Lãnh Diệu Liên xé lấy tấm chăn, che lại Hạ Ngữ Mạt, không cho hai con mắt của đại điểu thấy dù là nửa phần.“Cạc cạc.”Rõ ràng đại điểu đảo cặp mắt trắng dã, cánh lại che lấy nữ tử đang run run hoảng ở phía trước.Hạ Ngữ Mạt có chút sửng sốt, nàng thật không ngờ này đại điểu hư hỏng thế nhưng lại giúp nàng, mà khiến cho người khác giật mình nhất chính là Lãnh Diệu Liên thế nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời.“Thực xin lỗi, là ta quá nóng vội .” Hắn mặc quần áo, liền bước về phía cửa, không hề liếc Hạ Ngữ Mạt một cái. Mái tóc đen dài chắn lấy mặt hắn nên không thấy rõ được biểu tình của hắn.“Nhưng ta sẽ không buông tay nàng, lại càng không để hắn có được nàng. Mà những gì nàng quên mất, ta sẽ từ từ để cho nàng nhớ lại từng thứ, từng thứ một. Kể cả sứ mệnh của nàng, ta cũng sẽ một chút một chút nói cho nàng biết”Hắn thản nhiên nói sau đó liền biến mất ở cửa.

Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, lập tức hừ lạnh một tiếng:“Cái này có khả năng nói lên điều gì?!”

“Hồng chí liên tâm, tâm giao hà dĩ, song sinh tử liên, có tử vô tự.” Hắn mị hoặc lẩm bẩm bên tai nàng,“Trừ bỏ ta, không ai có thể khiến nàng mang đứa nhỏ, cho dù là Tư Đồ Hoàng Vũ cũng vĩnh viễn không có khả năng cùng nàng sanh con” (Editor hoàn tòan hok hiểu câu đầu nói gì, có ai giúp với !!!)

Lãnh Diệu Liên ngẩng đầu lạnh lùng cười:“Nàng quên sao, nàng là vị hôn thê của ta a”

Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, hắn lại tiếp tục kể rõ:“Từ lúc sinh ra, nàng đã định là tân nương của ta. Mà con của chúng ta sẽ là”

“Chó má!” Hạ Ngữ Mạt hung hăng cắt lời của hắn:“Ai tin ngươi?! Cho dù là thật sự không sinh ra đứa nhỏ thì thế nào? Ta thương hắn! Người ta yêu là Tư Đồ Hoàng Vũ, cho dù cả đời đều sinh không ra đứa nhỏ, ta cũng sẽ không rời khỏi hắn!”

“Nàng nói lại một lần?!”. Con ngươi Lãnh Diệu Liên hiện lên một chút âm u lạnh lẽo.

“Cho dù nói bao nhiêu lần cũng giống nhau! Ta thương hắn! Ta thương hắn! Yêu thật sâu đậm! Cho nên ngươi, hắn, chó má ô”

Hạ Ngữ Mạt đôi môi môi mỏng manh của hắn đoạt lấy, hung hăng hôn lên, mà không chỉ dừng lại trong giới hạn của đôi môi anh đào, hắn hôn lên cả cổ của nàng, một đường đi xuống.

“Không muốn! Không cần! Chết tiệt!! Không cần!”

Hạ Ngữ Mạt hoảng sợ, trừng to mắt, nước mắt chảy ra cũng không có thể ngăn cản động tác hắn bắt đầu xé rách quần áo nàng.

“Không cần!”

Nàng lớn tiếng thét lên.

Đột nhiên, một trận gió lớn ập vào, không, rõ ràng là một đại điểu.

Trên cánh cửa gỗ trực tiếp bị phá thành một cái lỗ, tuy không rõ ràng nhưng còn có thể nhìn ra được đó là hình dạng một con chim.

Nó bay vào trong, sau đó trực tiếp đáp xuống bên giường.

“Chẩm, tránh ra.”

Lãnh Diệu Liên xé lấy tấm chăn, che lại Hạ Ngữ Mạt, không cho hai con mắt của đại điểu thấy dù là nửa phần.

“Cạc cạc.”

Rõ ràng đại điểu đảo cặp mắt trắng dã, cánh lại che lấy nữ tử đang run run hoảng ở phía trước.

Hạ Ngữ Mạt có chút sửng sốt, nàng thật không ngờ này đại điểu hư hỏng thế nhưng lại giúp nàng, mà khiến cho người khác giật mình nhất chính là Lãnh Diệu Liên thế nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời.

“Thực xin lỗi, là ta quá nóng vội .” Hắn mặc quần áo, liền bước về phía cửa, không hề liếc Hạ Ngữ Mạt một cái. Mái tóc đen dài chắn lấy mặt hắn nên không thấy rõ được biểu tình của hắn.

“Nhưng ta sẽ không buông tay nàng, lại càng không để hắn có được nàng. Mà những gì nàng quên mất, ta sẽ từ từ để cho nàng nhớ lại từng thứ, từng thứ một. Kể cả sứ mệnh của nàng, ta cũng sẽ một chút một chút nói cho nàng biết”

Hắn thản nhiên nói sau đó liền biến mất ở cửa.

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, lập tức hừ lạnh một tiếng:“Cái này có khả năng nói lên điều gì?!”“Hồng chí liên tâm, tâm giao hà dĩ, song sinh tử liên, có tử vô tự.” Hắn mị hoặc lẩm bẩm bên tai nàng,“Trừ bỏ ta, không ai có thể khiến nàng mang đứa nhỏ, cho dù là Tư Đồ Hoàng Vũ cũng vĩnh viễn không có khả năng cùng nàng sanh con” (Editor hoàn tòan hok hiểu câu đầu nói gì, có ai giúp với !!!)Lãnh Diệu Liên ngẩng đầu lạnh lùng cười:“Nàng quên sao, nàng là vị hôn thê của ta a”Hạ Ngữ Mạt ngây cả người, hắn lại tiếp tục kể rõ:“Từ lúc sinh ra, nàng đã định là tân nương của ta. Mà con của chúng ta sẽ là”“Chó má!” Hạ Ngữ Mạt hung hăng cắt lời của hắn:“Ai tin ngươi?! Cho dù là thật sự không sinh ra đứa nhỏ thì thế nào? Ta thương hắn! Người ta yêu là Tư Đồ Hoàng Vũ, cho dù cả đời đều sinh không ra đứa nhỏ, ta cũng sẽ không rời khỏi hắn!”“Nàng nói lại một lần?!”. Con ngươi Lãnh Diệu Liên hiện lên một chút âm u lạnh lẽo.“Cho dù nói bao nhiêu lần cũng giống nhau! Ta thương hắn! Ta thương hắn! Yêu thật sâu đậm! Cho nên ngươi, hắn, chó má ô”Hạ Ngữ Mạt đôi môi môi mỏng manh của hắn đoạt lấy, hung hăng hôn lên, mà không chỉ dừng lại trong giới hạn của đôi môi anh đào, hắn hôn lên cả cổ của nàng, một đường đi xuống.“Không muốn! Không cần! Chết tiệt!! Không cần!”Hạ Ngữ Mạt hoảng sợ, trừng to mắt, nước mắt chảy ra cũng không có thể ngăn cản động tác hắn bắt đầu xé rách quần áo nàng.“Không cần!”Nàng lớn tiếng thét lên.Đột nhiên, một trận gió lớn ập vào, không, rõ ràng là một đại điểu.Trên cánh cửa gỗ trực tiếp bị phá thành một cái lỗ, tuy không rõ ràng nhưng còn có thể nhìn ra được đó là hình dạng một con chim.Nó bay vào trong, sau đó trực tiếp đáp xuống bên giường.“Chẩm, tránh ra.”Lãnh Diệu Liên xé lấy tấm chăn, che lại Hạ Ngữ Mạt, không cho hai con mắt của đại điểu thấy dù là nửa phần.“Cạc cạc.”Rõ ràng đại điểu đảo cặp mắt trắng dã, cánh lại che lấy nữ tử đang run run hoảng ở phía trước.Hạ Ngữ Mạt có chút sửng sốt, nàng thật không ngờ này đại điểu hư hỏng thế nhưng lại giúp nàng, mà khiến cho người khác giật mình nhất chính là Lãnh Diệu Liên thế nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời.“Thực xin lỗi, là ta quá nóng vội .” Hắn mặc quần áo, liền bước về phía cửa, không hề liếc Hạ Ngữ Mạt một cái. Mái tóc đen dài chắn lấy mặt hắn nên không thấy rõ được biểu tình của hắn.“Nhưng ta sẽ không buông tay nàng, lại càng không để hắn có được nàng. Mà những gì nàng quên mất, ta sẽ từ từ để cho nàng nhớ lại từng thứ, từng thứ một. Kể cả sứ mệnh của nàng, ta cũng sẽ một chút một chút nói cho nàng biết”Hắn thản nhiên nói sau đó liền biến mất ở cửa.

Chương 96: Bị bắt cóc [ 3 ]