Tác giả:

Trong lúc mơ hồ tỉnh dậy, đầu rất đau, Hiểu Linh không kiềm chết khẽ rên một tiếng, thầm nghĩ: “chết tiệt, chỉ một cơn sốt thôi mà, có cần đau đầu đến vậy không?” -     Thê chủ… ngài tỉnh rồi sao? -     Tỷ tỷ…. người tỉnh? Trong âm thanh của những người đó pha lẫn giữa sợ hãi và vui mừng. Hiểu Linh nhíu mày: “cái gì mà thê chủ, tỷ tỷ…”. Cố chống đỡ cảm giác mí mắt nặng trịch, Hiểu Linh chậm rãi mở mắt ra. Đập vào mắt cô lúc này là mái nhà bằng vài cây gỗ thô và phủ bằng rơm rạ, đôi chỗ có thể nhìn thấy cả ánh nắng chiếu xuống. Đầu óc chưa kịp định thần xem bản thân đang tỉnh hay đang mơ thì tiếng quỳ gối bùm bùm vang ngay bên cạnh khiến Hiểu Linh nghiêng mặt về phía tiếng động. -     Cầu thê chủ tha ta một lần… ta thực không phải cố ý...  cố ý lấy vật đánh ngài… cầu ngài… tha ta… đừng đánh chết ta…” -     Tỷ tỷ, cầu người đừng bán huynh đệ chúng ta, chúng ta có thể làm nông, chúng ta sẽ chăm chỉ giúp người kiếm tiền… cầu người… đừng bán chúng ta a… Hiểu Linh hai mắt mở lớn. Chuyện gì…

Chương 199

Xuyên Đến Nữ Tôn QuốcTác giả: Lãnh ThiếuTruyện Điền Văn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lúc mơ hồ tỉnh dậy, đầu rất đau, Hiểu Linh không kiềm chết khẽ rên một tiếng, thầm nghĩ: “chết tiệt, chỉ một cơn sốt thôi mà, có cần đau đầu đến vậy không?” -     Thê chủ… ngài tỉnh rồi sao? -     Tỷ tỷ…. người tỉnh? Trong âm thanh của những người đó pha lẫn giữa sợ hãi và vui mừng. Hiểu Linh nhíu mày: “cái gì mà thê chủ, tỷ tỷ…”. Cố chống đỡ cảm giác mí mắt nặng trịch, Hiểu Linh chậm rãi mở mắt ra. Đập vào mắt cô lúc này là mái nhà bằng vài cây gỗ thô và phủ bằng rơm rạ, đôi chỗ có thể nhìn thấy cả ánh nắng chiếu xuống. Đầu óc chưa kịp định thần xem bản thân đang tỉnh hay đang mơ thì tiếng quỳ gối bùm bùm vang ngay bên cạnh khiến Hiểu Linh nghiêng mặt về phía tiếng động. -     Cầu thê chủ tha ta một lần… ta thực không phải cố ý...  cố ý lấy vật đánh ngài… cầu ngài… tha ta… đừng đánh chết ta…” -     Tỷ tỷ, cầu người đừng bán huynh đệ chúng ta, chúng ta có thể làm nông, chúng ta sẽ chăm chỉ giúp người kiếm tiền… cầu người… đừng bán chúng ta a… Hiểu Linh hai mắt mở lớn. Chuyện gì… Hiểu Linh ngẩn người nhìn vị viện trưởng già. Bà ấy rốt cuộc đã tuyệt vọng đến mức nào khi chính mắt mình nhìn thấy tâm huyết bao năm dần lụi bại để rồi có thể quyết định trao thư viện vào tay người mà bà mới tiếp xúc được ít ngày là cô chứ. Cô giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng của bà ấy vậy. Nắm chặt không buông.Nhìn Hiểu Linh ngẩn người, Phan Sư Khương hỏi lại:- Sao? Quyết định làm nghĩa nữ của bà già này khó đến vậy ư?Hiểu Linh hoàn hồn lắc đầu:- Dạ không phải. Chỉ là con được nhận quá nhiều trong khi vẫn chưa thể làm gì cho ngài. Con… cảm thấy không dám nhận. Viện trưởng… sao ngài có thể tin tưởng con như vậy khi mới chỉ tiêp xúc ít ngày ngắn ngủi?Phan Sư Khương có chút dịu lại khi nghe Hiểu Linh nói chuyện. Hóa ra là con bé không dám nhận chứ không phải không muốn. Chỉ là tính cách bà chính là như vậy, đã yêu quý ai thì muốn cho người đó tốt hết thảy. Hiểu Linh lại còn là người đem lại hi vọng phục sinh Lam Kinh thư viện, niềm trăn trở lớn nhất của bà nữa thì đương nhiên bà cũng phải nghĩ điều tốt nhất cho con bé. Nghĩ đi nghĩ lại Phan Sư Khương nói:- Nếu không như vậy đi. Giấy tờ này ta tạm giữ lại chưa làm. Ta sẽ nhìn con cải tạo Lam Kinh trong nửa năm. Nửa năm đó nếu thật sự đạt hiệu quả, ta sẽ chính thức sang tên lại học viện cho con và công bố nhận con làm nghĩa nữ. Hiện giờ cần bao nhiêu tiền để cải tạo, con lên kế hoạch rồi báo ta một tiếng, ta xuất từ quỹ riêng cho con. Cái này con đừng chối. Ta biết Phạm gia không giàu có, muốn cải tạo mọi thứ theo ý con cần số tiền rất lớn. Ta muốn nhìn thấy Lam Kinh sớm thay da đổi thịt ngày nào hay ngày đó. Bà già này già rồi, còn không biết được bao ngày nữa. Thấy Lam kinh thay đổi, ta mới an lòng.Hiểu Linh ngẩng đầu nhìn Phan viện trưởng thấy nụ cười cùng ánh mắt thoáng chút buồn của bà thì trong lòng dấy lên một chút bất an lo lắng. Cô mím môi ngẫm nghĩ rồi đáp:- Vậy… vậy coi như con vay trước của viện trưởng để cải tạo Lam Kinh đi. Dần dà con sẽ trả đủ. Dù sao đó cũng là vốn dưỡng già của ngài.Phan Sư Khương trong lòng thầm mắng đứa nhỏ cứng đầu này nhưng trên mặt lại chỉ thể hiện sự ghét bỏ. Bà từng này tuổi rồi còn có thể nhìn sai người sao. Người thừa kế này bà định rồi.

Hiểu Linh ngẩn người nhìn vị viện trưởng già. Bà ấy rốt cuộc đã tuyệt vọng đến mức nào khi chính mắt mình nhìn thấy tâm huyết bao năm dần lụi bại để rồi có thể quyết định trao thư viện vào tay người mà bà mới tiếp xúc được ít ngày là cô chứ. Cô giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng của bà ấy vậy. Nắm chặt không buông.

Nhìn Hiểu Linh ngẩn người, Phan Sư Khương hỏi lại:

- Sao? Quyết định làm nghĩa nữ của bà già này khó đến vậy ư?

Hiểu Linh hoàn hồn lắc đầu:

- Dạ không phải. Chỉ là con được nhận quá nhiều trong khi vẫn chưa thể làm gì cho ngài. Con… cảm thấy không dám nhận. Viện trưởng… sao ngài có thể tin tưởng con như vậy khi mới chỉ tiêp xúc ít ngày ngắn ngủi?

Phan Sư Khương có chút dịu lại khi nghe Hiểu Linh nói chuyện. Hóa ra là con bé không dám nhận chứ không phải không muốn. Chỉ là tính cách bà chính là như vậy, đã yêu quý ai thì muốn cho người đó tốt hết thảy. Hiểu Linh lại còn là người đem lại hi vọng phục sinh Lam Kinh thư viện, niềm trăn trở lớn nhất của bà nữa thì đương nhiên bà cũng phải nghĩ điều tốt nhất cho con bé. Nghĩ đi nghĩ lại Phan Sư Khương nói:

- Nếu không như vậy đi. Giấy tờ này ta tạm giữ lại chưa làm. Ta sẽ nhìn con cải tạo Lam Kinh trong nửa năm. Nửa năm đó nếu thật sự đạt hiệu quả, ta sẽ chính thức sang tên lại học viện cho con và công bố nhận con làm nghĩa nữ. Hiện giờ cần bao nhiêu tiền để cải tạo, con lên kế hoạch rồi báo ta một tiếng, ta xuất từ quỹ riêng cho con. Cái này con đừng chối. Ta biết Phạm gia không giàu có, muốn cải tạo mọi thứ theo ý con cần số tiền rất lớn. Ta muốn nhìn thấy Lam Kinh sớm thay da đổi thịt ngày nào hay ngày đó. Bà già này già rồi, còn không biết được bao ngày nữa. Thấy Lam kinh thay đổi, ta mới an lòng.

Hiểu Linh ngẩng đầu nhìn Phan viện trưởng thấy nụ cười cùng ánh mắt thoáng chút buồn của bà thì trong lòng dấy lên một chút bất an lo lắng. Cô mím môi ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Vậy… vậy coi như con vay trước của viện trưởng để cải tạo Lam Kinh đi. Dần dà con sẽ trả đủ. Dù sao đó cũng là vốn dưỡng già của ngài.

Phan Sư Khương trong lòng thầm mắng đứa nhỏ cứng đầu này nhưng trên mặt lại chỉ thể hiện sự ghét bỏ. Bà từng này tuổi rồi còn có thể nhìn sai người sao. Người thừa kế này bà định rồi.

Xuyên Đến Nữ Tôn QuốcTác giả: Lãnh ThiếuTruyện Điền Văn, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngTrong lúc mơ hồ tỉnh dậy, đầu rất đau, Hiểu Linh không kiềm chết khẽ rên một tiếng, thầm nghĩ: “chết tiệt, chỉ một cơn sốt thôi mà, có cần đau đầu đến vậy không?” -     Thê chủ… ngài tỉnh rồi sao? -     Tỷ tỷ…. người tỉnh? Trong âm thanh của những người đó pha lẫn giữa sợ hãi và vui mừng. Hiểu Linh nhíu mày: “cái gì mà thê chủ, tỷ tỷ…”. Cố chống đỡ cảm giác mí mắt nặng trịch, Hiểu Linh chậm rãi mở mắt ra. Đập vào mắt cô lúc này là mái nhà bằng vài cây gỗ thô và phủ bằng rơm rạ, đôi chỗ có thể nhìn thấy cả ánh nắng chiếu xuống. Đầu óc chưa kịp định thần xem bản thân đang tỉnh hay đang mơ thì tiếng quỳ gối bùm bùm vang ngay bên cạnh khiến Hiểu Linh nghiêng mặt về phía tiếng động. -     Cầu thê chủ tha ta một lần… ta thực không phải cố ý...  cố ý lấy vật đánh ngài… cầu ngài… tha ta… đừng đánh chết ta…” -     Tỷ tỷ, cầu người đừng bán huynh đệ chúng ta, chúng ta có thể làm nông, chúng ta sẽ chăm chỉ giúp người kiếm tiền… cầu người… đừng bán chúng ta a… Hiểu Linh hai mắt mở lớn. Chuyện gì… Hiểu Linh ngẩn người nhìn vị viện trưởng già. Bà ấy rốt cuộc đã tuyệt vọng đến mức nào khi chính mắt mình nhìn thấy tâm huyết bao năm dần lụi bại để rồi có thể quyết định trao thư viện vào tay người mà bà mới tiếp xúc được ít ngày là cô chứ. Cô giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng của bà ấy vậy. Nắm chặt không buông.Nhìn Hiểu Linh ngẩn người, Phan Sư Khương hỏi lại:- Sao? Quyết định làm nghĩa nữ của bà già này khó đến vậy ư?Hiểu Linh hoàn hồn lắc đầu:- Dạ không phải. Chỉ là con được nhận quá nhiều trong khi vẫn chưa thể làm gì cho ngài. Con… cảm thấy không dám nhận. Viện trưởng… sao ngài có thể tin tưởng con như vậy khi mới chỉ tiêp xúc ít ngày ngắn ngủi?Phan Sư Khương có chút dịu lại khi nghe Hiểu Linh nói chuyện. Hóa ra là con bé không dám nhận chứ không phải không muốn. Chỉ là tính cách bà chính là như vậy, đã yêu quý ai thì muốn cho người đó tốt hết thảy. Hiểu Linh lại còn là người đem lại hi vọng phục sinh Lam Kinh thư viện, niềm trăn trở lớn nhất của bà nữa thì đương nhiên bà cũng phải nghĩ điều tốt nhất cho con bé. Nghĩ đi nghĩ lại Phan Sư Khương nói:- Nếu không như vậy đi. Giấy tờ này ta tạm giữ lại chưa làm. Ta sẽ nhìn con cải tạo Lam Kinh trong nửa năm. Nửa năm đó nếu thật sự đạt hiệu quả, ta sẽ chính thức sang tên lại học viện cho con và công bố nhận con làm nghĩa nữ. Hiện giờ cần bao nhiêu tiền để cải tạo, con lên kế hoạch rồi báo ta một tiếng, ta xuất từ quỹ riêng cho con. Cái này con đừng chối. Ta biết Phạm gia không giàu có, muốn cải tạo mọi thứ theo ý con cần số tiền rất lớn. Ta muốn nhìn thấy Lam Kinh sớm thay da đổi thịt ngày nào hay ngày đó. Bà già này già rồi, còn không biết được bao ngày nữa. Thấy Lam kinh thay đổi, ta mới an lòng.Hiểu Linh ngẩng đầu nhìn Phan viện trưởng thấy nụ cười cùng ánh mắt thoáng chút buồn của bà thì trong lòng dấy lên một chút bất an lo lắng. Cô mím môi ngẫm nghĩ rồi đáp:- Vậy… vậy coi như con vay trước của viện trưởng để cải tạo Lam Kinh đi. Dần dà con sẽ trả đủ. Dù sao đó cũng là vốn dưỡng già của ngài.Phan Sư Khương trong lòng thầm mắng đứa nhỏ cứng đầu này nhưng trên mặt lại chỉ thể hiện sự ghét bỏ. Bà từng này tuổi rồi còn có thể nhìn sai người sao. Người thừa kế này bà định rồi.

Chương 199