“Tin tức mới nhất từ đài chúng tôi, sau vụ nổ lớn ở đảo Tapa, cảnh sát quốc tế đã phát động chiến dịch truy quét tổ chức ‘Vực Sâu’.” “Thành viên chủ chốt của tổ chức, Ngôn Mặc, nghi ngờ đã tử vong tại hiện trường.” “Trước đó, Ngôn Mặc đã lẩn trốn khắp các quốc gia gây án, sát hại vô số người, là tội phạm quốc tế cấp độ một bị truy nã.” Trong căn phòng u ám, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ tivi phát ra. Trên màn hình đang chiếu phóng sự chuyên đề về sự sụp đổ của Vực Sâu, phóng viên đang hùng hồn kể về “ngón tay bị đứt lìa của Ngôn Mặc để lại hiện trường vụ nổ”. Khe cửa phòng tắm rò rỉ một vũng nước lớn, uốn lượn chảy đến cạnh giường. Mặt gương bị hơi nóng làm mờ ảo, Ngôn Mặc đưa tay lau sạch một vùng, nghi hoặc nhìn mình trong gương – một khuôn mặt xa lạ. Cơ thể này cao ráo, gầy gò, làn da trắng bệch có chút bệnh tật, mái tóc mái quá dài che khuất hoàn toàn đôi mắt, khiến cả người cô trông u ám và suy sụp. Tách. Giọt nước trên cằm trượt xuống xương quai xanh, ký ức về cơ thể này cũng như…
Chương 208
Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét LẹtTác giả: Lương TiêuTruyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh“Tin tức mới nhất từ đài chúng tôi, sau vụ nổ lớn ở đảo Tapa, cảnh sát quốc tế đã phát động chiến dịch truy quét tổ chức ‘Vực Sâu’.” “Thành viên chủ chốt của tổ chức, Ngôn Mặc, nghi ngờ đã tử vong tại hiện trường.” “Trước đó, Ngôn Mặc đã lẩn trốn khắp các quốc gia gây án, sát hại vô số người, là tội phạm quốc tế cấp độ một bị truy nã.” Trong căn phòng u ám, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ tivi phát ra. Trên màn hình đang chiếu phóng sự chuyên đề về sự sụp đổ của Vực Sâu, phóng viên đang hùng hồn kể về “ngón tay bị đứt lìa của Ngôn Mặc để lại hiện trường vụ nổ”. Khe cửa phòng tắm rò rỉ một vũng nước lớn, uốn lượn chảy đến cạnh giường. Mặt gương bị hơi nóng làm mờ ảo, Ngôn Mặc đưa tay lau sạch một vùng, nghi hoặc nhìn mình trong gương – một khuôn mặt xa lạ. Cơ thể này cao ráo, gầy gò, làn da trắng bệch có chút bệnh tật, mái tóc mái quá dài che khuất hoàn toàn đôi mắt, khiến cả người cô trông u ám và suy sụp. Tách. Giọt nước trên cằm trượt xuống xương quai xanh, ký ức về cơ thể này cũng như… Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen như mực. Ôn Thời Niệm ôm đầu gối ngồi trên bậu cửa sổ, khẽ thì thầm: “Ngôn Mặc...”Cô đã vô số lần lẩm nhẩm cái tên này.Mong chờ như cái ngày trên cây cầu đó.Ngôn Mặc có thể bất ngờ xuất hiện trước mắt cô.Năm năm trước, nước M.Những tia laser trong sàn nhảy xé toạc không khí mờ ảo, vầng sáng xanh tím bao trùm cả quán bar thành một không gian lỏng ảo diệu, những bản nhạc dance sôi động được phóng ra từ loa siêu trầm gần như muốn hất tung cả trần nhà.Nam nữ trên sàn nhảy điên cuồng lắc lư theo từng nhịp trống, mồ hôi và hormone trộn lẫn bốc hơi trong ánh đèn mờ ảo.Phía sau bàn DJ ở trên cao, một bóng hình thu hút vô số ánh mắt.DJ đeo một chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng, che đi đôi mắt và lông mày, đôi môi mỏng màu anh đào khẽ nở một nụ cười như có như không, nhìn xuống đám đông bên dưới.Những ngón tay thon dài của Ngôn Mặc lướt trên bàn DJ, tai nghe kiểm âm trên cổ cô khẽ đung đưa theo chuyển động.Cô một tay cởi một cúc áo sơ mi, những giọt mồ hôi trên xương quai xanh trượt dọc cổ rồi chìm vào trong cổ áo.Khoảnh khắc tiếng bass đột ngột bùng nổ, cô bỗng nhiên giơ tay phải búng một cái, tất cả đèn trong quán bar lập tức tắt ngúm.Ba giây sau, cô mạnh mẽ kéo đĩa than ra sau, cắt vào một đoạn kỹ thuật scratching điêu luyện khiến người ta sởn gai ốc, sóng âm cuộn trào như bão táp quét qua toàn bộ sàn nhảy.Tiếng scratching sắc nhọn, xé toạc và đầy nhịp điệu ngay lập tức xuyên thủng giai điệu ban đầu, truyền đi khắp các dây thần kinh của mỗi người như dòng điện.“Ahhhh!” Đám đông bùng nổ tiếng hò hét, vô số cánh tay điên cuồng vẫy theo nhịp điệu.Khi một bài nhạc sắp kết thúc, Ngôn Mặc tháo tai nghe, vứt lên bàn điều khiển, rồi gật đầu với DJ bên cạnh, ra hiệu giao ca.“Theo lệ cũ?” Người pha chế đưa đến một ly soda ướp lạnh.Ngôn Mặc ngửa cổ uống cạn. Khi đặt chiếc ly rỗng vào khay của người pha chế, vai cô bỗng nhiên bị ai đó vỗ nhẹ.“Hey!” Cô nàng tóc vàng mắt xanh nóng bỏng cùng bốn năm cô gái khác chặn lối đi, lắc lắc ly whiskey trong tay: “Uống một ly chứ?”“Tôi tan làm rồi, Kylie.” Ngôn Mặc một tay đút túi quần, tựa nghiêng vào ghế sofa. Chất vải áo sơ mi thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào eo cô.“Kỹ thuật của cậu lần nào cũng khiến cả sàn nhảy bùng cháy, nhưng...” Ngón tay Kylie sơn móng đỏ thẫm lướt trên vai cô, ly thủy tinh trong lòng bàn tay cô ta đè lên xương quai xanh của Ngôn Mặc: “Mỗi lần cuộc vui vừa bắt đầu là cậu biến mất, là sợ mặt nạ rơi ra làm lũ trẻ con sợ khóc à?”“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, đó là thỏa thuận của tôi với ông chủ.”“Vậy hôm nay ở lại trễ một chút nhé?” Ánh mắt Kylie dán chặt vào chiếc mặt nạ bạc của Ngôn Mặc, ngón tay cô ta đột nhiên móc vào thắt lưng đối phương, cười nhẹ rồi áp sát Ngôn Mặc: “Nể mặt uống với tôi một ly?”Ngôn Mặc khẽ cười khẩy trong cổ họng.Để trốn tránh sự truy bắt của cảnh sát, Ngôn Mặc thường xuyên giả trang nam giới, vì vậy cô không hề bất ngờ khi Kylie nhận nhầm mình là đàn ông.Ngôn Mặc cúi người ghé sát Kylie, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai cô ta: “Hôm qua cô vừa ‘đại chiến’ với đàn ông trong nhà vệ sinh, hôm nay đã muốn tới quyến rũ tôi rồi sao?”Kylie đột nhiên sững sờ.Ngôn Mặc khéo léo xoay người, thoát ra khỏi vòng vây của mấy cô gái.“Này!” Kylie quay người lại chỉ thấy bóng lưng Ngôn Mặc đang lùi dần ra xa.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen như mực. Ôn Thời Niệm ôm đầu gối ngồi trên bậu cửa sổ, khẽ thì thầm: “Ngôn Mặc...”
Cô đã vô số lần lẩm nhẩm cái tên này.
Mong chờ như cái ngày trên cây cầu đó.
Ngôn Mặc có thể bất ngờ xuất hiện trước mắt cô.
Năm năm trước, nước M.
Những tia laser trong sàn nhảy xé toạc không khí mờ ảo, vầng sáng xanh tím bao trùm cả quán bar thành một không gian lỏng ảo diệu, những bản nhạc dance sôi động được phóng ra từ loa siêu trầm gần như muốn hất tung cả trần nhà.
Nam nữ trên sàn nhảy điên cuồng lắc lư theo từng nhịp trống, mồ hôi và hormone trộn lẫn bốc hơi trong ánh đèn mờ ảo.
Phía sau bàn DJ ở trên cao, một bóng hình thu hút vô số ánh mắt.
DJ đeo một chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng, che đi đôi mắt và lông mày, đôi môi mỏng màu anh đào khẽ nở một nụ cười như có như không, nhìn xuống đám đông bên dưới.
Những ngón tay thon dài của Ngôn Mặc lướt trên bàn DJ, tai nghe kiểm âm trên cổ cô khẽ đung đưa theo chuyển động.
Cô một tay cởi một cúc áo sơ mi, những giọt mồ hôi trên xương quai xanh trượt dọc cổ rồi chìm vào trong cổ áo.
Khoảnh khắc tiếng bass đột ngột bùng nổ, cô bỗng nhiên giơ tay phải búng một cái, tất cả đèn trong quán bar lập tức tắt ngúm.
Ba giây sau, cô mạnh mẽ kéo đĩa than ra sau, cắt vào một đoạn kỹ thuật scratching điêu luyện khiến người ta sởn gai ốc, sóng âm cuộn trào như bão táp quét qua toàn bộ sàn nhảy.
Tiếng scratching sắc nhọn, xé toạc và đầy nhịp điệu ngay lập tức xuyên thủng giai điệu ban đầu, truyền đi khắp các dây thần kinh của mỗi người như dòng điện.
“Ahhhh!” Đám đông bùng nổ tiếng hò hét, vô số cánh tay điên cuồng vẫy theo nhịp điệu.
Khi một bài nhạc sắp kết thúc, Ngôn Mặc tháo tai nghe, vứt lên bàn điều khiển, rồi gật đầu với DJ bên cạnh, ra hiệu giao ca.
“Theo lệ cũ?” Người pha chế đưa đến một ly soda ướp lạnh.
Ngôn Mặc ngửa cổ uống cạn. Khi đặt chiếc ly rỗng vào khay của người pha chế, vai cô bỗng nhiên bị ai đó vỗ nhẹ.
“Hey!” Cô nàng tóc vàng mắt xanh nóng bỏng cùng bốn năm cô gái khác chặn lối đi, lắc lắc ly whiskey trong tay: “Uống một ly chứ?”
“Tôi tan làm rồi, Kylie.” Ngôn Mặc một tay đút túi quần, tựa nghiêng vào ghế sofa. Chất vải áo sơ mi thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào eo cô.
“Kỹ thuật của cậu lần nào cũng khiến cả sàn nhảy bùng cháy, nhưng...” Ngón tay Kylie sơn móng đỏ thẫm lướt trên vai cô, ly thủy tinh trong lòng bàn tay cô ta đè lên xương quai xanh của Ngôn Mặc: “Mỗi lần cuộc vui vừa bắt đầu là cậu biến mất, là sợ mặt nạ rơi ra làm lũ trẻ con sợ khóc à?”
“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, đó là thỏa thuận của tôi với ông chủ.”
“Vậy hôm nay ở lại trễ một chút nhé?” Ánh mắt Kylie dán chặt vào chiếc mặt nạ bạc của Ngôn Mặc, ngón tay cô ta đột nhiên móc vào thắt lưng đối phương, cười nhẹ rồi áp sát Ngôn Mặc: “Nể mặt uống với tôi một ly?”
Ngôn Mặc khẽ cười khẩy trong cổ họng.
Để trốn tránh sự truy bắt của cảnh sát, Ngôn Mặc thường xuyên giả trang nam giới, vì vậy cô không hề bất ngờ khi Kylie nhận nhầm mình là đàn ông.
Ngôn Mặc cúi người ghé sát Kylie, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai cô ta: “Hôm qua cô vừa ‘đại chiến’ với đàn ông trong nhà vệ sinh, hôm nay đã muốn tới quyến rũ tôi rồi sao?”
Kylie đột nhiên sững sờ.
Ngôn Mặc khéo léo xoay người, thoát ra khỏi vòng vây của mấy cô gái.
“Này!” Kylie quay người lại chỉ thấy bóng lưng Ngôn Mặc đang lùi dần ra xa.
Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét LẹtTác giả: Lương TiêuTruyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh“Tin tức mới nhất từ đài chúng tôi, sau vụ nổ lớn ở đảo Tapa, cảnh sát quốc tế đã phát động chiến dịch truy quét tổ chức ‘Vực Sâu’.” “Thành viên chủ chốt của tổ chức, Ngôn Mặc, nghi ngờ đã tử vong tại hiện trường.” “Trước đó, Ngôn Mặc đã lẩn trốn khắp các quốc gia gây án, sát hại vô số người, là tội phạm quốc tế cấp độ một bị truy nã.” Trong căn phòng u ám, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ tivi phát ra. Trên màn hình đang chiếu phóng sự chuyên đề về sự sụp đổ của Vực Sâu, phóng viên đang hùng hồn kể về “ngón tay bị đứt lìa của Ngôn Mặc để lại hiện trường vụ nổ”. Khe cửa phòng tắm rò rỉ một vũng nước lớn, uốn lượn chảy đến cạnh giường. Mặt gương bị hơi nóng làm mờ ảo, Ngôn Mặc đưa tay lau sạch một vùng, nghi hoặc nhìn mình trong gương – một khuôn mặt xa lạ. Cơ thể này cao ráo, gầy gò, làn da trắng bệch có chút bệnh tật, mái tóc mái quá dài che khuất hoàn toàn đôi mắt, khiến cả người cô trông u ám và suy sụp. Tách. Giọt nước trên cằm trượt xuống xương quai xanh, ký ức về cơ thể này cũng như… Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen như mực. Ôn Thời Niệm ôm đầu gối ngồi trên bậu cửa sổ, khẽ thì thầm: “Ngôn Mặc...”Cô đã vô số lần lẩm nhẩm cái tên này.Mong chờ như cái ngày trên cây cầu đó.Ngôn Mặc có thể bất ngờ xuất hiện trước mắt cô.Năm năm trước, nước M.Những tia laser trong sàn nhảy xé toạc không khí mờ ảo, vầng sáng xanh tím bao trùm cả quán bar thành một không gian lỏng ảo diệu, những bản nhạc dance sôi động được phóng ra từ loa siêu trầm gần như muốn hất tung cả trần nhà.Nam nữ trên sàn nhảy điên cuồng lắc lư theo từng nhịp trống, mồ hôi và hormone trộn lẫn bốc hơi trong ánh đèn mờ ảo.Phía sau bàn DJ ở trên cao, một bóng hình thu hút vô số ánh mắt.DJ đeo một chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng, che đi đôi mắt và lông mày, đôi môi mỏng màu anh đào khẽ nở một nụ cười như có như không, nhìn xuống đám đông bên dưới.Những ngón tay thon dài của Ngôn Mặc lướt trên bàn DJ, tai nghe kiểm âm trên cổ cô khẽ đung đưa theo chuyển động.Cô một tay cởi một cúc áo sơ mi, những giọt mồ hôi trên xương quai xanh trượt dọc cổ rồi chìm vào trong cổ áo.Khoảnh khắc tiếng bass đột ngột bùng nổ, cô bỗng nhiên giơ tay phải búng một cái, tất cả đèn trong quán bar lập tức tắt ngúm.Ba giây sau, cô mạnh mẽ kéo đĩa than ra sau, cắt vào một đoạn kỹ thuật scratching điêu luyện khiến người ta sởn gai ốc, sóng âm cuộn trào như bão táp quét qua toàn bộ sàn nhảy.Tiếng scratching sắc nhọn, xé toạc và đầy nhịp điệu ngay lập tức xuyên thủng giai điệu ban đầu, truyền đi khắp các dây thần kinh của mỗi người như dòng điện.“Ahhhh!” Đám đông bùng nổ tiếng hò hét, vô số cánh tay điên cuồng vẫy theo nhịp điệu.Khi một bài nhạc sắp kết thúc, Ngôn Mặc tháo tai nghe, vứt lên bàn điều khiển, rồi gật đầu với DJ bên cạnh, ra hiệu giao ca.“Theo lệ cũ?” Người pha chế đưa đến một ly soda ướp lạnh.Ngôn Mặc ngửa cổ uống cạn. Khi đặt chiếc ly rỗng vào khay của người pha chế, vai cô bỗng nhiên bị ai đó vỗ nhẹ.“Hey!” Cô nàng tóc vàng mắt xanh nóng bỏng cùng bốn năm cô gái khác chặn lối đi, lắc lắc ly whiskey trong tay: “Uống một ly chứ?”“Tôi tan làm rồi, Kylie.” Ngôn Mặc một tay đút túi quần, tựa nghiêng vào ghế sofa. Chất vải áo sơ mi thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào eo cô.“Kỹ thuật của cậu lần nào cũng khiến cả sàn nhảy bùng cháy, nhưng...” Ngón tay Kylie sơn móng đỏ thẫm lướt trên vai cô, ly thủy tinh trong lòng bàn tay cô ta đè lên xương quai xanh của Ngôn Mặc: “Mỗi lần cuộc vui vừa bắt đầu là cậu biến mất, là sợ mặt nạ rơi ra làm lũ trẻ con sợ khóc à?”“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, đó là thỏa thuận của tôi với ông chủ.”“Vậy hôm nay ở lại trễ một chút nhé?” Ánh mắt Kylie dán chặt vào chiếc mặt nạ bạc của Ngôn Mặc, ngón tay cô ta đột nhiên móc vào thắt lưng đối phương, cười nhẹ rồi áp sát Ngôn Mặc: “Nể mặt uống với tôi một ly?”Ngôn Mặc khẽ cười khẩy trong cổ họng.Để trốn tránh sự truy bắt của cảnh sát, Ngôn Mặc thường xuyên giả trang nam giới, vì vậy cô không hề bất ngờ khi Kylie nhận nhầm mình là đàn ông.Ngôn Mặc cúi người ghé sát Kylie, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai cô ta: “Hôm qua cô vừa ‘đại chiến’ với đàn ông trong nhà vệ sinh, hôm nay đã muốn tới quyến rũ tôi rồi sao?”Kylie đột nhiên sững sờ.Ngôn Mặc khéo léo xoay người, thoát ra khỏi vòng vây của mấy cô gái.“Này!” Kylie quay người lại chỉ thấy bóng lưng Ngôn Mặc đang lùi dần ra xa.