Tác giả:

Thẩm Miên, một tay đua vô hạng của thời không năm 702779. Cô nổi danh trong giới với khả năng ăn chơi điên cuồng không ai sánh bằng. Thật sự là kẻ vừa điên vừa khùng trong mắt mọi người. Năm 702779, thế giới thuận hành một trò chơi gọi là Nhất Thế Chi Dạ. Người chơi sau khi được kết nối phải cùng hệ thống của mình liên tục xuyên qua nhiều thế giới khác nhau và làm nhiệm vụ khác nhau. Thẩm Miên lúc đầu cũng không hứng thú gì nhưng trong lúc say lỡ hứa với đám bạn rồi, cũng không thể nào không làm. Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy. Cô sau khi đăng kí trò chơi, gắn tất cả thiết bị lên người liền nhắm mắt lại. Cảm giác đầu tiên sau khi xuyên không là...đau. Con mẹ nó, thật đau. Thẩm Miên cố gắng rãy rụa nhưng tay chân đã bị trói chặt. Cô mím môi chửi thề một tiếng. Cô là chơi trò chơi chứ không phải đi tìm ngược. "Chào mình kí chủ đến với Nhất Thế Chi Dạ. Tôi xin giới thiệu tôi là Ưng Thừa Tướng hệ thống trò chơi của kí chủ." "Ngươi là khỉ mà?" Thẩm Miên nhìn con vật chẳng khác…

Chương 3: Chương 3

Xuyên Nhanh Chiếm Đoạt Nữ ChínhTác giả: Leo WaslinTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịThẩm Miên, một tay đua vô hạng của thời không năm 702779. Cô nổi danh trong giới với khả năng ăn chơi điên cuồng không ai sánh bằng. Thật sự là kẻ vừa điên vừa khùng trong mắt mọi người. Năm 702779, thế giới thuận hành một trò chơi gọi là Nhất Thế Chi Dạ. Người chơi sau khi được kết nối phải cùng hệ thống của mình liên tục xuyên qua nhiều thế giới khác nhau và làm nhiệm vụ khác nhau. Thẩm Miên lúc đầu cũng không hứng thú gì nhưng trong lúc say lỡ hứa với đám bạn rồi, cũng không thể nào không làm. Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy. Cô sau khi đăng kí trò chơi, gắn tất cả thiết bị lên người liền nhắm mắt lại. Cảm giác đầu tiên sau khi xuyên không là...đau. Con mẹ nó, thật đau. Thẩm Miên cố gắng rãy rụa nhưng tay chân đã bị trói chặt. Cô mím môi chửi thề một tiếng. Cô là chơi trò chơi chứ không phải đi tìm ngược. "Chào mình kí chủ đến với Nhất Thế Chi Dạ. Tôi xin giới thiệu tôi là Ưng Thừa Tướng hệ thống trò chơi của kí chủ." "Ngươi là khỉ mà?" Thẩm Miên nhìn con vật chẳng khác… Thẩm Miên nhìn chàng thanh niên tầm mười bảy tuổi liền nở nụ cười.Tuổi trẻ quả nhiên sốc nổi mà.Bình thường cô sẽ không thèm tính toán nhưng ai biểu hắn là nam chính chứ.Nam chính sẽ có đãi ngộ khác nha."Cậu ghen tị à?" Cô nhếch môi cười nói.Trên mặt hận không thể khắc lên dòng chữ tôi cậy sủng sinh kiêu đấy làm gì được tôi nào, có ngon thì đầu thai lại đi.Trần Doãn bất giác ngơ người.Người ở trước mắt thật sự là Trần Giản Miên chị cậu sao.Bình thường cậu nói thế nào chị cậu cũng im lặng hoặc nổi tính đại tiểu thư khóc nháo lên.Hôm nay còn đặc biệt biết phản bác."Ghen tị cái gì chứ? Ai ghen tị."Trần Doãn cho dù là nam chính thì hiện tại cũng chỉ mới mười bảy tuổi.Bản tính ngại ngùng của cậu thiếu niên cho dù bằng cách nào cũng không che giấu được.So với lão quái vật già như Thẩm Miên thật không khác gì sói với cừu."Tôi nói cho chị biết quốc có quốc..."Thẩm Miên ngáy ngáy lỗ tai cắt ngang lời của Trần Doãn."Biết rồi, cậu định nói.Quốc có quốc pháp, gia có gia quy...!Chị đừng có cậy sủng sinh kiêu đúng không."Trần Doãn: "...""Hai đứa đừng có cãi nhau.Còn Trần Doãn nữa con là con trai đã không bảo vệ được chị gái còn tỏ ra như vậy.Có muốn bị ăn đòn không" Trần phu nhân liếc mắt trừng Trần Doãn nhưng chỉ có sự can ngăn không hề có ý trách móc nặng nề.Cho dù bà thích con gái hơn nhưng đối với con trai cũng là sự yêu thương thập phần."Tiểu Miên muốn ăn gì xuống nhà mẹ nấu cho con." Trần phu nhân ôm lấy vai Thẩm Miên vô cùng yêu chiều cùng cô xuống lầu."Ăn mì hoành thánh." Thẩm Miên nhếch mắt, lúc đi ngang qua Trần Doãn còn cố ý đá chân mày một cách gợn đòn.Trần Doãn: "..." Chết tiệt.Trần Giản Miên nay ăn phải gan hùm mật gấu sao.Dung Âm buổi sáng đã vội vội vã vã chạy đi học cho kịp giờ.Chỉ trách hôm qua sau khi dọn dẹp xong đã khuya lại phải học bài nên sáng liền dậy trễ.Cô xuống nhà định tìm Trần Doãn xin đi ké một đoạn nhưng Trần Doãn hôm nay mang tâm trạng như núi lửa vì bị Trần Giản Miên chọc giận nên đã sớm đi trước.Trong phòng khách hiện tại chỉ còn Trần Giản Miên ngồi trong phòng khách rất ung dung trên mặt luôn treo nụ cười bỡn cợt, bông đùa giống như cho trời có sập xuống thì nụ cười đó chỉ để dành cho cô vậy."Để tôi đoán xem, cô đang tìm Trần Doãn." Thẩm Miên nhìn vẻ mặt chột dạ của Dung Âm thì cười càng đậm."Không có." Dung Âm thật sự có chút chột dạ theo bản năng lại lùi về sau mấy bước nhỏ.Cô cứ cảm thấy Trần Giản Miên đang nhìn cô một cách trầ.n trụi rồi khinh miệt vậy.Ánh mắt đó thật đáng ghét."Tốt nhất là không có.Cô nên nhớ cô hiện tại là người của tôi." Thẩm Miên nói xong liền cầm balo đứng dậy đi một mạch ra xe.Dung Âm nhìn chiếc Rolls Royce trắng ngà được tài xế lái rời đi thì mím môi.Trần Giản Miên cô không có đắc tội với cô ấy.Tại sao cô ấy lại nhìn cô như vậy.Có phải chăng đây mới thật sự là ánh mắt của những kẻ tự coi mình là thượng lưu hơn người không.Thẩm Miên học lớp mười hai tất nhiên sẽ học ở một khu khác riêng biệt.Tuy là trường quý tộc của những cậu ấm cô chiêu nhưng cuối cấp vẫn áp lực lắm.Cô vừa vào lớp đã cảm nhận được rõ sự áp lực to lớn đó.Thẩm Miên thở dài tìm chỗ ngồi xuống rồi trực tiếp lấy sách ra kê làm gối.Ai nha, cô không nhằm cô không có học cấp ba.Kệ đi, dù gì Trần Giản Miên cũng là học tra, cô có tra thêm một chút cũng không sao."Cậu còn ở đó mà ngủ, không đi coi crush đánh bóng à." Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn còn nằm dài ngủ thì vỗ vỗ vai cô.Thẩm Miên đang ngủ bị giọng nói ồ ồ như vịt ở bên cạnh đâm vào tai liền nhăn mặt."Không đi."Phong Ngư Cầm nghe xong liền nhìn bạn cùng bàn của mình bằng ánh mắt quái lạ rồi hỏi."Cậu có người khác rồi hử?" Theo cô biết thì vị Trần đại tiểu thư bạn cùng bàn này đặc biệt thích một nam sinh tên Trương Bân Khải ở lớp chuyên.Có thời gian còn liều mạng học tập để vào lớp chuyên ấy nữa nhưng đáng tiếc với thực lực học tra của Trần Giản Miên thì chỉ có thể ở lớp kinh tế ăn chơi nhảy múa cùng cô.Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn im lặng thì tiếp tục đoán mò."Không lẽ trong bọn bắt cóc có anh nào đẹp trai bắt cả hồn cậu rồi.Tớ nói nè, cậu thuê vệ sĩ đi, tháng này hai lần rồi đó.""Bớt đọc tiểu thuyết lại đi." Cái gì mà tiểu thư nhà giàu bị bắt cóc rồi yêu tên bắt cóc chứ.Chỉ có con nhóc này mới nghĩ ra thôi.Cô không muốn nghe con nhóc họ Phong bạn thân của nguyên chủ lải nhải nữa liền đứng bật dậy đi ra ngoài."Đi ngắm trai à, đợi tớ với." Phong Ngư Cầm cũng nhanh chóng xách đít chạy theo.Trong lòng không khỏi cảm thấy kì lạ một phen.Bạn thân cô nay chạm phải mạch gì mà quái lạ vậy không biết."..." Ngắm, ngắm cái đầu nhà nhóc.Lão nương đã thấy mình đủ đẹp trai rồi.Không cần ngắm bọn choi choi ấy đâu.

Thẩm Miên nhìn chàng thanh niên tầm mười bảy tuổi liền nở nụ cười.

Tuổi trẻ quả nhiên sốc nổi mà.

Bình thường cô sẽ không thèm tính toán nhưng ai biểu hắn là nam chính chứ.

Nam chính sẽ có đãi ngộ khác nha.

"Cậu ghen tị à?" Cô nhếch môi cười nói.

Trên mặt hận không thể khắc lên dòng chữ tôi cậy sủng sinh kiêu đấy làm gì được tôi nào, có ngon thì đầu thai lại đi.

Trần Doãn bất giác ngơ người.

Người ở trước mắt thật sự là Trần Giản Miên chị cậu sao.

Bình thường cậu nói thế nào chị cậu cũng im lặng hoặc nổi tính đại tiểu thư khóc nháo lên.

Hôm nay còn đặc biệt biết phản bác.

"Ghen tị cái gì chứ? Ai ghen tị."

Trần Doãn cho dù là nam chính thì hiện tại cũng chỉ mới mười bảy tuổi.

Bản tính ngại ngùng của cậu thiếu niên cho dù bằng cách nào cũng không che giấu được.

So với lão quái vật già như Thẩm Miên thật không khác gì sói với cừu.

"Tôi nói cho chị biết quốc có quốc..."

Thẩm Miên ngáy ngáy lỗ tai cắt ngang lời của Trần Doãn.

"Biết rồi, cậu định nói.

Quốc có quốc pháp, gia có gia quy...!Chị đừng có cậy sủng sinh kiêu đúng không."

Trần Doãn: "..."

"Hai đứa đừng có cãi nhau.

Còn Trần Doãn nữa con là con trai đã không bảo vệ được chị gái còn tỏ ra như vậy.

Có muốn bị ăn đòn không" Trần phu nhân liếc mắt trừng Trần Doãn nhưng chỉ có sự can ngăn không hề có ý trách móc nặng nề.

Cho dù bà thích con gái hơn nhưng đối với con trai cũng là sự yêu thương thập phần.

"Tiểu Miên muốn ăn gì xuống nhà mẹ nấu cho con." Trần phu nhân ôm lấy vai Thẩm Miên vô cùng yêu chiều cùng cô xuống lầu.

"Ăn mì hoành thánh." Thẩm Miên nhếch mắt, lúc đi ngang qua Trần Doãn còn cố ý đá chân mày một cách gợn đòn.

Trần Doãn: "..." Chết tiệt.

Trần Giản Miên nay ăn phải gan hùm mật gấu sao.

Dung Âm buổi sáng đã vội vội vã vã chạy đi học cho kịp giờ.

Chỉ trách hôm qua sau khi dọn dẹp xong đã khuya lại phải học bài nên sáng liền dậy trễ.

Cô xuống nhà định tìm Trần Doãn xin đi ké một đoạn nhưng Trần Doãn hôm nay mang tâm trạng như núi lửa vì bị Trần Giản Miên chọc giận nên đã sớm đi trước.

Trong phòng khách hiện tại chỉ còn Trần Giản Miên ngồi trong phòng khách rất ung dung trên mặt luôn treo nụ cười bỡn cợt, bông đùa giống như cho trời có sập xuống thì nụ cười đó chỉ để dành cho cô vậy.

"Để tôi đoán xem, cô đang tìm Trần Doãn." Thẩm Miên nhìn vẻ mặt chột dạ của Dung Âm thì cười càng đậm.

"Không có." Dung Âm thật sự có chút chột dạ theo bản năng lại lùi về sau mấy bước nhỏ.

Cô cứ cảm thấy Trần Giản Miên đang nhìn cô một cách trầ.n trụi rồi khinh miệt vậy.

Ánh mắt đó thật đáng ghét.

"Tốt nhất là không có.

Cô nên nhớ cô hiện tại là người của tôi." Thẩm Miên nói xong liền cầm balo đứng dậy đi một mạch ra xe.

Dung Âm nhìn chiếc Rolls Royce trắng ngà được tài xế lái rời đi thì mím môi.

Trần Giản Miên cô không có đắc tội với cô ấy.

Tại sao cô ấy lại nhìn cô như vậy.

Có phải chăng đây mới thật sự là ánh mắt của những kẻ tự coi mình là thượng lưu hơn người không.

Thẩm Miên học lớp mười hai tất nhiên sẽ học ở một khu khác riêng biệt.

Tuy là trường quý tộc của những cậu ấm cô chiêu nhưng cuối cấp vẫn áp lực lắm.

Cô vừa vào lớp đã cảm nhận được rõ sự áp lực to lớn đó.

Thẩm Miên thở dài tìm chỗ ngồi xuống rồi trực tiếp lấy sách ra kê làm gối.

Ai nha, cô không nhằm cô không có học cấp ba.

Kệ đi, dù gì Trần Giản Miên cũng là học tra, cô có tra thêm một chút cũng không sao.

"Cậu còn ở đó mà ngủ, không đi coi crush đánh bóng à." Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn còn nằm dài ngủ thì vỗ vỗ vai cô.

Thẩm Miên đang ngủ bị giọng nói ồ ồ như vịt ở bên cạnh đâm vào tai liền nhăn mặt.

"Không đi."

Phong Ngư Cầm nghe xong liền nhìn bạn cùng bàn của mình bằng ánh mắt quái lạ rồi hỏi.

"Cậu có người khác rồi hử?" Theo cô biết thì vị Trần đại tiểu thư bạn cùng bàn này đặc biệt thích một nam sinh tên Trương Bân Khải ở lớp chuyên.

Có thời gian còn liều mạng học tập để vào lớp chuyên ấy nữa nhưng đáng tiếc với thực lực học tra của Trần Giản Miên thì chỉ có thể ở lớp kinh tế ăn chơi nhảy múa cùng cô.

Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn im lặng thì tiếp tục đoán mò.

"Không lẽ trong bọn bắt cóc có anh nào đẹp trai bắt cả hồn cậu rồi.

Tớ nói nè, cậu thuê vệ sĩ đi, tháng này hai lần rồi đó."

"Bớt đọc tiểu thuyết lại đi." Cái gì mà tiểu thư nhà giàu bị bắt cóc rồi yêu tên bắt cóc chứ.

Chỉ có con nhóc này mới nghĩ ra thôi.

Cô không muốn nghe con nhóc họ Phong bạn thân của nguyên chủ lải nhải nữa liền đứng bật dậy đi ra ngoài.

"Đi ngắm trai à, đợi tớ với." Phong Ngư Cầm cũng nhanh chóng xách đít chạy theo.

Trong lòng không khỏi cảm thấy kì lạ một phen.

Bạn thân cô nay chạm phải mạch gì mà quái lạ vậy không biết.

"..." Ngắm, ngắm cái đầu nhà nhóc.

Lão nương đã thấy mình đủ đẹp trai rồi.

Không cần ngắm bọn choi choi ấy đâu.

Xuyên Nhanh Chiếm Đoạt Nữ ChínhTác giả: Leo WaslinTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịThẩm Miên, một tay đua vô hạng của thời không năm 702779. Cô nổi danh trong giới với khả năng ăn chơi điên cuồng không ai sánh bằng. Thật sự là kẻ vừa điên vừa khùng trong mắt mọi người. Năm 702779, thế giới thuận hành một trò chơi gọi là Nhất Thế Chi Dạ. Người chơi sau khi được kết nối phải cùng hệ thống của mình liên tục xuyên qua nhiều thế giới khác nhau và làm nhiệm vụ khác nhau. Thẩm Miên lúc đầu cũng không hứng thú gì nhưng trong lúc say lỡ hứa với đám bạn rồi, cũng không thể nào không làm. Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy. Cô sau khi đăng kí trò chơi, gắn tất cả thiết bị lên người liền nhắm mắt lại. Cảm giác đầu tiên sau khi xuyên không là...đau. Con mẹ nó, thật đau. Thẩm Miên cố gắng rãy rụa nhưng tay chân đã bị trói chặt. Cô mím môi chửi thề một tiếng. Cô là chơi trò chơi chứ không phải đi tìm ngược. "Chào mình kí chủ đến với Nhất Thế Chi Dạ. Tôi xin giới thiệu tôi là Ưng Thừa Tướng hệ thống trò chơi của kí chủ." "Ngươi là khỉ mà?" Thẩm Miên nhìn con vật chẳng khác… Thẩm Miên nhìn chàng thanh niên tầm mười bảy tuổi liền nở nụ cười.Tuổi trẻ quả nhiên sốc nổi mà.Bình thường cô sẽ không thèm tính toán nhưng ai biểu hắn là nam chính chứ.Nam chính sẽ có đãi ngộ khác nha."Cậu ghen tị à?" Cô nhếch môi cười nói.Trên mặt hận không thể khắc lên dòng chữ tôi cậy sủng sinh kiêu đấy làm gì được tôi nào, có ngon thì đầu thai lại đi.Trần Doãn bất giác ngơ người.Người ở trước mắt thật sự là Trần Giản Miên chị cậu sao.Bình thường cậu nói thế nào chị cậu cũng im lặng hoặc nổi tính đại tiểu thư khóc nháo lên.Hôm nay còn đặc biệt biết phản bác."Ghen tị cái gì chứ? Ai ghen tị."Trần Doãn cho dù là nam chính thì hiện tại cũng chỉ mới mười bảy tuổi.Bản tính ngại ngùng của cậu thiếu niên cho dù bằng cách nào cũng không che giấu được.So với lão quái vật già như Thẩm Miên thật không khác gì sói với cừu."Tôi nói cho chị biết quốc có quốc..."Thẩm Miên ngáy ngáy lỗ tai cắt ngang lời của Trần Doãn."Biết rồi, cậu định nói.Quốc có quốc pháp, gia có gia quy...!Chị đừng có cậy sủng sinh kiêu đúng không."Trần Doãn: "...""Hai đứa đừng có cãi nhau.Còn Trần Doãn nữa con là con trai đã không bảo vệ được chị gái còn tỏ ra như vậy.Có muốn bị ăn đòn không" Trần phu nhân liếc mắt trừng Trần Doãn nhưng chỉ có sự can ngăn không hề có ý trách móc nặng nề.Cho dù bà thích con gái hơn nhưng đối với con trai cũng là sự yêu thương thập phần."Tiểu Miên muốn ăn gì xuống nhà mẹ nấu cho con." Trần phu nhân ôm lấy vai Thẩm Miên vô cùng yêu chiều cùng cô xuống lầu."Ăn mì hoành thánh." Thẩm Miên nhếch mắt, lúc đi ngang qua Trần Doãn còn cố ý đá chân mày một cách gợn đòn.Trần Doãn: "..." Chết tiệt.Trần Giản Miên nay ăn phải gan hùm mật gấu sao.Dung Âm buổi sáng đã vội vội vã vã chạy đi học cho kịp giờ.Chỉ trách hôm qua sau khi dọn dẹp xong đã khuya lại phải học bài nên sáng liền dậy trễ.Cô xuống nhà định tìm Trần Doãn xin đi ké một đoạn nhưng Trần Doãn hôm nay mang tâm trạng như núi lửa vì bị Trần Giản Miên chọc giận nên đã sớm đi trước.Trong phòng khách hiện tại chỉ còn Trần Giản Miên ngồi trong phòng khách rất ung dung trên mặt luôn treo nụ cười bỡn cợt, bông đùa giống như cho trời có sập xuống thì nụ cười đó chỉ để dành cho cô vậy."Để tôi đoán xem, cô đang tìm Trần Doãn." Thẩm Miên nhìn vẻ mặt chột dạ của Dung Âm thì cười càng đậm."Không có." Dung Âm thật sự có chút chột dạ theo bản năng lại lùi về sau mấy bước nhỏ.Cô cứ cảm thấy Trần Giản Miên đang nhìn cô một cách trầ.n trụi rồi khinh miệt vậy.Ánh mắt đó thật đáng ghét."Tốt nhất là không có.Cô nên nhớ cô hiện tại là người của tôi." Thẩm Miên nói xong liền cầm balo đứng dậy đi một mạch ra xe.Dung Âm nhìn chiếc Rolls Royce trắng ngà được tài xế lái rời đi thì mím môi.Trần Giản Miên cô không có đắc tội với cô ấy.Tại sao cô ấy lại nhìn cô như vậy.Có phải chăng đây mới thật sự là ánh mắt của những kẻ tự coi mình là thượng lưu hơn người không.Thẩm Miên học lớp mười hai tất nhiên sẽ học ở một khu khác riêng biệt.Tuy là trường quý tộc của những cậu ấm cô chiêu nhưng cuối cấp vẫn áp lực lắm.Cô vừa vào lớp đã cảm nhận được rõ sự áp lực to lớn đó.Thẩm Miên thở dài tìm chỗ ngồi xuống rồi trực tiếp lấy sách ra kê làm gối.Ai nha, cô không nhằm cô không có học cấp ba.Kệ đi, dù gì Trần Giản Miên cũng là học tra, cô có tra thêm một chút cũng không sao."Cậu còn ở đó mà ngủ, không đi coi crush đánh bóng à." Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn còn nằm dài ngủ thì vỗ vỗ vai cô.Thẩm Miên đang ngủ bị giọng nói ồ ồ như vịt ở bên cạnh đâm vào tai liền nhăn mặt."Không đi."Phong Ngư Cầm nghe xong liền nhìn bạn cùng bàn của mình bằng ánh mắt quái lạ rồi hỏi."Cậu có người khác rồi hử?" Theo cô biết thì vị Trần đại tiểu thư bạn cùng bàn này đặc biệt thích một nam sinh tên Trương Bân Khải ở lớp chuyên.Có thời gian còn liều mạng học tập để vào lớp chuyên ấy nữa nhưng đáng tiếc với thực lực học tra của Trần Giản Miên thì chỉ có thể ở lớp kinh tế ăn chơi nhảy múa cùng cô.Phong Ngư Cầm thấy cô vẫn im lặng thì tiếp tục đoán mò."Không lẽ trong bọn bắt cóc có anh nào đẹp trai bắt cả hồn cậu rồi.Tớ nói nè, cậu thuê vệ sĩ đi, tháng này hai lần rồi đó.""Bớt đọc tiểu thuyết lại đi." Cái gì mà tiểu thư nhà giàu bị bắt cóc rồi yêu tên bắt cóc chứ.Chỉ có con nhóc này mới nghĩ ra thôi.Cô không muốn nghe con nhóc họ Phong bạn thân của nguyên chủ lải nhải nữa liền đứng bật dậy đi ra ngoài."Đi ngắm trai à, đợi tớ với." Phong Ngư Cầm cũng nhanh chóng xách đít chạy theo.Trong lòng không khỏi cảm thấy kì lạ một phen.Bạn thân cô nay chạm phải mạch gì mà quái lạ vậy không biết."..." Ngắm, ngắm cái đầu nhà nhóc.Lão nương đã thấy mình đủ đẹp trai rồi.Không cần ngắm bọn choi choi ấy đâu.

Chương 3: Chương 3